Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điển Thiếp

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai ngày đầu dưỡng thương, Liễu Yên, thân là nữ chủ nhân của đại phòng, thêm nữa chuyện này là do muội muội gây ra, tuy gia trưởng hai bên đều không vạch trần, nhưng nàng ta không tiện thật sự giả ngu, liền đích thân đến thăm Phùng Mẫn một lần.

Đối với việc nàng không làm lớn chuyện trong ngày mừng thọ của mẫu thân, Liễu Yên rất hài lòng, do đó đây là lần đầu tiên nàng ta thật lòng quan tâm vài câu, đại diện cho phủ Huyện lệnh tặng Phùng Mẫn thuốc và đồ ăn.

Ngồi một lát, cũng không vội vã rời đi, đứng dậy đi lại vài vòng trong phòng ngủ. Đồ đạc đều do quản gia sắm sửa, đồ nội thất và vật dụng nói không phải là loại đắt tiền nhất, nhưng cũng rất tươm tất, khá phù hợp với thân phận của một thiếp thất.

Mỗi bước mỗi xa

Từ cổng Tây viện đi vào, hai phòng đông và tây của sảnh chính đều là phòng liền nhau, phía sau phòng ngủ là phòng tắm, tiếp tục đi về phía tây là một phòng kho nhỏ, Phùng Mẫn thường ngày luyện chữ đọc sách ở đó.

Liễu Yên thấy đồ vật không thể so sánh với phòng của mình, trong lòng thoáng chút hài lòng, hạ nhân trong nhà còn khá hiểu chuyện, lại nghĩ đến chuyện đại gia dạy Phùng Mẫn đọc sách viết chữ, đi thêm hai bước rồi nói: "Ta thấy trong phòng ngươi không có gương toàn thân, chỗ ta có mấy tấm gương dư, lát nữa ta bảo người mang qua cho ngươi một tấm, nhưng phòng nhỏ thế này, để vào hình như hơi chật chội thì phải?”

Nàng liền muốn vào xem phòng nhỏ bên trong, Phùng Mẫn đi theo bên cạnh, còn chưa kịp nói gì, Thúy Văn đã ân cần tiến lên, mở cửa phòng nhỏ bên trong, thấy ánh mắt tán thưởng của đại nãi nãi, trong lòng rất vui vẻ, lại lén lút nhìn vẻ mặt của Phùng Mẫn.

Phùng Mẫn hoàn toàn không để ý đến Thúy Văn, đi theo sau Liễu Yên vào, cũng may những chữ nàng viết đều được cất giữ cẩn thận, đặc biệt là những tờ có Thái Giới phê chú, đều được cất ở dưới cùng, trên bàn ngoài một cuốn thoại bản mới nhất, chỉ có cuốn Nữ huấn mà Liễu Yên đã tặng, không có chỗ nào không ổn.

Đợi sau khi tiễn Liễu Yên đi, Thúy Văn mới nhớ đến nàng, vội vàng dìu Phùng Mẫn đến bàn ngồi, thấy nàng đang ấn mi tâm ngưng thần, nàng ta nói: "Di nương lại đau đầu rồi sao? Hay là bôi thuốc thêm một lần nữa đi? Tuy nói một ngày ba lần là được, nhưng cứ để đau như thế cũng không phải cách hay.”

Vẻ mặt quan tâm của Thúy Văn không giống như giả vờ, Phùng Mẫn tự nhiên cũng cười một cách thoải mái, "Đã là lời đại phu dặn, thì phải nghe theo. Ngươi cũng thấy đó, mỗi lần đại gia đến, chẳng phải chúng ta đều phải cẩn thận hầu hạ sao? Tinh thần của ta không tốt, có nhiều chỗ phải dựa vào ngươi, ngươi phải chăm lo cho tốt, sau này sẽ có lợi cho ngươi thôi.”

"Đây... đều là những việc nô tỳ nên làm.”

Phùng Mẫn nói đến đây là dừng, không chịu nói thêm lời nào để trấn an Thúy Văn nữa, Thúy Văn mong đợi một hai câu hứa hẹn cụ thể thì không có.

Phùng Mẫn coi như không thấy sự ân cần của Thúy Văn khi đối mặt với Thái Giới, bô trang phục được nàng ta cẩn thận sửa soạn quả nhiên rất rực rỡ, biểu cảm e lệ khi hầu hạ cũng ngày càng rõ ràng hơn.

Đợi vết thương gần như khỏi hẳn, có thể tháo băng gạc ra ngoài, nàng liền siêng năng chạy đến thượng viện, vốn dĩ mỗi tối các nữ quyến trong nội viện đều phải đợi ở phòng Tưởng phu nhân một khoảng thời gian, nói chuyện trên trời dưới đất để bầu bạn, cùng Tưởng phu nhân g.i.ế.c thời gian nhàm chán, thể hiện lòng hiếu thảo.

Trước đây Phùng Mẫn không thiếu lần nào, chỉ có hai ngày bị thương này là không đến, khi đến cũng không nhàn rỗi, cùng Lưu ma ma hoặc Hồng Anh ngồi lại, bàn bạc việc thêu thùa may vá.

Tưởng phu nhân cho rằng nàng tích cực chạy đến thượng viện như vậy, ít nhiều cũng bất mãn với những gì đã xảy ra ở Lý gia, bà cũng biết thái độ dĩ hòa vi quý như vậy là không công bằng với Phùng Mẫn, nhưng không có cách nào.

Mối quan hệ thân thích lâu năm giữa hai nhà, lão gia của hai bên cũng có qua lại trong công việc, bao gồm cả gia tộc ở kinh thành cũng có mối quan hệ sâu xa. Vị Liễu nhị cô nương kia lại đang ở thời điểm quan trọng để nói chuyện hôn sự, nếu đồn ra tiếng kiêu căng ngang ngược thì sẽ là chuyện lớn cả đời, may mà Phùng Mẫn không có chuyện gì lớn, xét tổng thể thì tốt nhất là không nên truy cứu.

Cứ nghĩ Phùng Mẫn ít nhiều sẽ có chuyện muốn nói, tiểu nha đầu chịu uất ức than phiền vài câu cũng là điều dễ hiểu, nửa bà mẫu như bà ít nhiều cũng phải tốn công an ủi một chút.

Thế nên Tưởng phu nhân vẫn luôn chờ Phùng Mẫn mở lời than khổ, kết quả đợi mấy ngày, vết thương cũng sắp lành mà không thấy nàng nói gì. Thái độ cũng không có chút vấn đề nào, nàng hòa hợp nói cười cười nói với đám nha đầu, không thấy nửa phần oán hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dien-thiep/chuong-23-som-muon-gi-cung-phai-tro-ve-1.html.]

Thấy vậy, Tưởng phu nhân ngược lại cảm thấy áy náy, gọi Phùng Mẫn lại, từ ái nói: "Các ngươi đang nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

"Đang nói chuyện muối dưa cải trắng ạ, đây đúng là mùa cải trắng sinh trưởng, ở nhà bọn con, muối dưa cải trắng là một việc lớn, năm nào cũng làm, ít nhất phải muối hai gánh, cải được hái xuống và rửa sạch, cho vào vại, đổ nước muối do mỗi nhà tự pha chế, sau đó dùng cối hoặc thớt đá để ép xuống. Ít nhất có thể ăn từ mùa đông năm nay cho đến đầu mùa hè năm sau.”

Phùng Mẫn thấy Tưởng phu nhân hứng thú với những chuyện này, liền kể tỉ mỉ, và bổ sung thêm: "Cải muối tốt hay xấu có thể đoán được vận may cả năm của gia đình, vì thế mẫu thân của con rất coi trọng việc này.”

"Còn có cách nói này sao?”

Tưởng phu nhân thường ngày rất nhiệt tình đi thắp hương bái Phật, nếu nghe người ta nói chuyện gì không tốt cho gia đình, luôn rất nghe theo lời khuyên.

Phùng Mẫn gật đầu, "Công việc rất lớn, những năm trước con cùng mẫu thân phải bận rộn cả mấy ngày, mùa thu năm nay con không có nhà, chỉ để một mình ngài ấy vất vả rồi.”

Rời nhà đã mấy tháng, trong nhà cũng không có một lời nào gửi đến, Phùng Mẫn nghĩ đến việc ở phủ Thứ sử phải cẩn thận từng li từng tí, lại càng nhớ nhà hơn, cúi đầu chìm vào tâm sự riêng.

Tưởng phu nhân nhìn thấy bộ dạng này của nàng, đang lúc không biết làm sao để an ủi nỗi uất ức mà Phùng Mẫn phải chịu, thì cơ hội chẳng phải đã có sẵn đây rồi sao?

Tưởng phu nhân cười nói: "Nhìn con xem, nhắc đến muối dưa cải trắng là nhớ nhà rồi phải không? Mẫu thân của con một mình bận rộn không xuể, chi bằng con trở về thăm, đỡ phải lo lắng nóng ruột nóng ran.”

Phùng Mẫn không dám tin, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của Tưởng phu nhân, quả nhiên là thật lòng thật dạ, Phùng Mẫn vội vàng đứng dậy, quỳ xuống dập đầu tạ ơn Tưởng phu nhân, sau khi tạ ơn, nàng có chút không thể ngồi yên được nữa, nàng thật sự muốn trở về ngay lập tức.

Sợ Tưởng phu nhân chỉ là nhất thời cao hứng, đến buổi thỉnh an thứ hai, Tưởng phu nhân thông báo rõ ràng, nàng có thể mang theo một nha đầu và một bà tử trở về ở hai ngày, lúc này Phùng Mẫn mới yên lòng.

Về đến Tây viện liền vội vã thu dọn đồ đạc, bản thân nàng chỉ có hai bộ quần áo, ngược lại trong khoảng thời gian này đã tích góp được một số thứ cho phụ mẫu, những thứ này ở nhà rất cần thiết, gói ghém lại được một túi lớn, cộng thêm những thứ Tưởng phu nhân bảo nàng mang về, quả thật không ít.

Thúy Văn thấy Phùng Mẫn bận rộn thu xếp đồ đạc, vô cùng kinh ngạc, "Di nương muốn về nhà hả? Về ở mấy ngày? Nô tỳ cũng muốn mang chút đồ.”

Phùng Mẫn lại nói một câu ngoài dự đoán: "Ngươi không cần đi cùng ta, trong viện luôn phải có người trông coi, ngươi cẩn thận tỉ mỉ, không ai thích hợp hơn.”

Thế mà lại để nàng ta ở lại trông nhà, Thúy Văn theo bản năng cảm thấy không ổn, đại nha đầu của nhà nào mà không đi cùng chủ tử? Nhưng lý do của Phùng Mẫn rất thuyết phục, "Hoặc là đại gia đến, ngươi hầu hạ quen thuộc rồi, cũng dễ thay ta xin phép.”

Lời này Phùng Mẫn nói ra có chút do dự, tối qua Thái Giới đã nghỉ lại chỗ nàng, cứ theo trước đây, lần tới hắn đến sẽ là hai ba ngày sau, nhưng mấy ngày nay nàng bị thương, hắn đến rất thường xuyên, không làm gì cả, chỉ trò chuyện với nàng một lúc rồi ngủ, đôi khi cũng đến ăn tối sớm hơn.

Phùng Mẫn ít nhiều cũng cảm nhận được thái độ mềm mỏng của hắn, tuy chưa thân cận nhiều, nhưng ý muốn chấp nhận nàng đã rất rõ ràng, có phải nên nói với hắn một tiếng rồi mới đi hay không?

Nhưng nàng chỉ có hai ngày nghỉ, Thái Giới phải đến chiều mới về, Phùng Mẫn đang nóng lòng muốn về nhà, không muốn lãng phí thời gian chờ đợi một ngày này, ăn sáng xong, nàng đến thượng viện và Đông viện chào từ giả, rồi lên chiếc xe ngựa xanh lục của phủ Thứ sử về nhà.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điển Thiếp
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...