Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điển Thiếp

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phần eo và bụng của hắn quả thực rất rắn chắc, Phùng Mẫn vẫn luôn thắc mắc làm sao mà luyện được, dù sao cũng chưa từng thấy hắn làm việc gì nặng nhọc, luyện võ cũng có giới hạn, hóa ra là cưỡi ngựa. Nghe hắn nói vậy, hai má liền như có hơi thổi tới mà nóng lên, Phùng Mẫn cúi xuống lộ ra cần cổ trắng muốt, đẩy hắn ra, nhẹ nhàng vuốt ve bờm ngựa.

Đi dạo một lúc, nàng nơm nớp lo sợ trèo lên ngựa, nghe hắn chỉ huy, cách dùng eo và chân, cách an ủi cảm xúc của ngựa, chậm rãi tìm được quy luật xóc nảy trên lưng ngựa, thích nghi và cử động theo nhịp điệu đó. Khống chế dây cương, khẽ kẹp bụng ngựa, con ngựa nghe lời bắt đầu chạy lộc cộc.

Chỉ một lát sau, nàng đã quen với cảm giác này, nhưng không dám cưỡi quá nhanh, hơn nữa đây là lần đầu tiên ngồi trên một con vật di chuyển cao như vậy, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn có chút sợ hãi. Phùng Mẫn chăm chú nhìn một khoảng đất phía trước con ngựa, sau khi thích nghi được một lúc lâu, nàng mới dám để ý đến xung quanh, ngẩng đầu lên thì thấy Thái Giới cách nàng hai bước chân, thắt lưng săn chắc cùng đôi chân dài, vẻ mặt nghiêm nghị, hết sức chăm chú nhìn nàng không rời mắt.

Trong lòng Phùng Mẫn khẽ rung động, chờ hắn giục ngựa đến đứng sánh vai bên cạnh nàng, trong khung cảnh mùa xuân tươi đẹp, chim oanh bay lượn, nàng đối diện với mặt mày dịu dàng lại mỉm cười của hắn, trong lòng không khỏi phức tạp.

Mỗi bước mỗi xa

Buổi tối, đêm khuya tĩnh lặng, trong sơn cốc tiếng gió rít gào, cả doanh địa chìm vào giấc ngủ say, trong căn nhà gỗ lớn nhất, vài tia nến lọt ra từ khe cửa sổ đóng kín, trong màn trướng mờ ảo, hơi nóng tăng vọt, đôi nam nữ tình nồng quấn quýt. Sự kết hợp giữa thể xác và tâm hồn khiến dục vọng bốc lên làm người ta say mê, Phùng Mẫn cắn chặt môi dưới, như một đóa hoa ko xương quấn lấy người nam nhân rắn chắc, hơi thở gấp gáp dồn dập, mồ hôi đầm đìa, bị tác động mạnh mẽ không chỉ là cơ thể, mà dường như còn cả tâm hồn, bởi vì hắn vừa trêu chọc nàng, vừa truy vấn cảm nhận.

Trong sự nâng niu và đòi hỏi hết sức dịu dàng, Phùng Mẫn mơ màng say sưa, đôi mắt m.ô.n.g lung đầy hơi nước, nghe hắn tràn đầy vui sướng gọi nàng là Mẫn Mẫn.

Trường ngựa dưới núi rất lớn, kéo dài khoảng vài chục dặm, sông ngòi chằng chịt, rừng rậm sâu thẳm, do đào quẳng mỏ là công trình lớn, đã tốn không ít công sức để quy hoạch nơi này, cuối xuân đầu hạ, ngày mưa nhiều, chính là thời điểm tốt để cho ngựa uống nước.

Phùng Mẫn đến đây hai lần liền yêu thích, cũng thích cảm giác phi nước đại trên lưng ngựa, nhưng Thái Giới không yên tâm để một mình nàng đến, thường dặn dò nàng không được bỏ hắn mà tự đi chơi một mình, chờ khi hắn rảnh sẽ đưa nàng đến cưỡi ngựa.

Một ngày này trời trong xanh, cây cối tĩnh lặng, Thái Giới mặc một bộ đồ cung thủsắc đen, tóc búi cao, cưỡi một con ngựa quý từ vùng biên ải đã đi theo hắn nhiều năm, tên là Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử, phi nước đại trên trường ngựa thưa thớt người, tư thế oai hùng cao ngất, thần thái tỏa sáng.

Công trình khai mỏ tiến triển đều đặn, dưới sự giới thiệu của phụ thân, hắn và biểu huynh Tam hoàng tử cũng đã liên lạc với nhau, hai người có một mối liên minh tự nhiên, cả hai đều không phải hạng người bất tài, có những quan điểm sâu sắc và độc đáo về nhiều việc, rất hợp nhau.

Đón cơn gió xuân trong lành khoan khooái, trên mảnh đất xanh mướt rộng lớn vô ngần, trời trong mây trắng bao la ko giới hạn, hắn cảm thấy lòng mình chưa bao giờ vui vẻ thoải mái đến vậy. Phi ngựa một vòng, hắn điều khiển ngựa đi về phía một sườn đồi nhỏ, ở đó, trên lưng con ngựa đen khỏe mạnh, có một mỹ nhân cũng yên tĩnh như ngọc, nhìn thấy nàng, lồng n.g.ự.c hắn không tự chủ được mà nóng lên, cảm giác hạnh phúc thỏa mãn gần như tràn ngập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dien-thiep/chuong-47-nang-di-roi-ta-phai-lam-sao-1.html.]

Cảm giác này thật xa lạ và mới mẻ, thậm chí có ma lực thay đổi con người, liên tục kéo ánh mắt và trái tim hắn về phía nàng, lần đầu tiên hắn để ý một người đến vậy, nhưng hắn chẳng những ko bài xích, ngược lại còn vui vẻ đón nhận. Cho đến hôm nay, hắn mới hiểu vì sao bản thân lại có sự thay đổi rõ ràng như vậy.

Hai con ngựa ngày càng gần nhau, Thái Giới đưa tay ra, cười mời: "Nàng sang bên ta đi, chúng ta còn chưa từng cưỡi chung một con ngựa bao giờ.”

Khuôn mặt hồng hào của Phùng Mẫn toát lên vẻ nhu mì, nhìn bốn phía xung quanh, mặc dù ít người, nhưng vẫn có vài người rải rác, nàng không muốn theo hắn làm trò ngốc, con ngựa lùi lại hai bước theo ý nàng: "Ta nặng, đừng làm hỏng con ngựa bảo bối của chàng.”

Rõ ràng là không muốn, nhưng lời nói lại hay ho, nhưng cho dù từ chối có hay đến đâu thì vẫn là từ chối, mà nàng thì luôn từ chối hắn, lòng hắn chợt dâng lên một đám mây u ám, hắn có chút không hài lòng: "Đây là Ngọc Sư Tử, thêm hai người như nàng nữa cũng không làm hỏng được, ngựa của ta chưa từng cho người khác chạm vào, ta chỉ cho nàng ngồi thôi đấy.”

Ngay cả một trái tim tĩnh lặng như giếng cổ, dưới sự vuốt ve lặp đi lặp lại của gió xuân, cũng không tránh khỏi gợn sóng, Phùng Mẫn cúi đầu, che giấu cảm xúc tinh tế, chỉ lắc đầu không chịu qua. Thái Giới nổi tính bướng bỉnh, tiến lại gần hai bước, đe dọa: "Nếu nàng không qua, ta sẽ bắt nàng qua. Nhanh lên, sẽ không làm nàng ngã đâu, Ngọc Sư Tử rất ngoan, chúng ta sẽ đi chậm, nàng bảo dừng là dừng.”

Hắn thực sự đưa tay ra, Phùng Mẫn giật mình, vội vàng trở mình xuống ngựa, từ chối và chạy xuống sườn dốc. Thái Giới tức chết, chỉ là muốn thân mật với nàng một chút thôi, có gì mà khó khăn như vậy? Hắn cũng xoay người xuống, đuổi theo hai bước, ngay khoảnh khắc tóm được nàng, trong lúc giằng co, chân trượt một cái, chỉ kịp bảo vệ nàng trong vòng tay, rồi cả hai lăn lông lốc xuống dốc.

Nằm trên bờ đập, tầm mắt hướng về bầu trời xanh thăm thẳm, khoảng thời gian này sống đơn giản và thoải mái quá, không phải lo lắng về sinh kế, không có những mối quan hệ xã giao phức tạp, lòng Phùng Mẫn yên bình, gần như quên hết mọi người trong phủ.

Hắn nằm bên cạnh nàng, hít sâu vài hơi, không có cách nào với nha đầu vô lương tâm này, đột nhiên nói: "Lần đầu tiên ta đến Đình Châu là năm ba tuổi, ấn tượng của ta là bầu trời cũng xanh trong như thế này.”

Lúc ấy đại cô cô vừa lên ngôi Hoàng hậu, tổ phụ dùng mối quan hệ đưa phụ thân đến Tây Bắc, lịch trình vội vàng, hắn ở trên đường đi bị nhiễm đậu mùa, trước không có làng sau không có quán, tình hình rất nguy kịch, tình cờ có Lý phu nhân cùng đường, hồi nhỏ cũng từng bị bệnh này, vừa biết chăm sóc bệnh nhân, vừa quen với dược tính, bế hắn về bên mình chăm sóc vài ngày, nhờ đó hắn mới vượt qua được cửa ải khó khăn.

Hai gia đình vốn chỉ là bèo nước gặp nhau nhờ đó mà trở nên thân thiết, Lý gia vì gia thế thấp kém nên bị đẩy đến thành Vân Dương làm quan, trời ban cho một chỗ dựa lớn, không có lý do gì mà không nắm chặt, người ta nhiệt tình, Thái gia ‘đưa tay không đánh người mặt cười’, qua lại ngày càng thân thiết, trở thành nhà gái thông gia cũng là chuyện thuận lý thành chương.

Thái Giới gặp Liễu Yên trong phòng Lý phu nhân, cả hai liền chơi đùa cùng nhau. Liễu Yên thân thể không tốt, không thể chạy ko thể nhảy, hồi nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, hắn là nhi tử độc nhất trong nhà, có thêm một muội muội yếu ớt, luôn cảm thấy mình có trách nhiệm phải chăm sóc nàng ta, dần dần, điều đó trở thành thói quen, Liễu Yên không hề phiền phức, những gì nàng ta thường tìm hắn chỉ là vài chuyện vặt vãnh trong khuê các, khi bị bệnh, nàng ta luôn rất dựa dẫm vào hắn, Lý phu nhân còn phải đứng sau.

Hắn hồi nhỏ đã trưởng thành sớm, người bạn chơi cùng luôn lớn hơn hắn vài tuổi, khi đã hiểu chuyện một chút, những người bạn thân liền lần lượt thành thân.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điển Thiếp
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...