Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điển Thiếp

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Mẫn đã cẩn thận dò hỏi, chuyện này không phải cứ làm nhiều là có thể mang thai được, thời gian dễ thụ thai của nữ tử ít nhiều đều có dấu vết, nếu muốn hắn ở lại phòng mình vào những ngày quan trọng, không thể không nói rõ trước.

Nghĩ vậy, hai cánh tay trắng ngần như tuyết của nàng vòng lên bờ vai rắn chắc của nam nhân, cằm cũng cọ lên mặt hắn, dáng vẻ dâng hiến không lời nở rộ. Thái Giới miễn cưỡng hài lòng, cúi người xuống tận hưởng sự chủ động hiếm có của nàng, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia bất mãn, nha đầu này, mọi mặt đều chu toàn, người sinh con với nàng là hắn, vậy mà nàng lại không đặt hắn vào trong lòng, quả thật là đáng phải dạy dỗ lại.

Động tác bỗng trở nên kịch liệt dọa đến Phùng Mẫn, rất nhanh sau đó, vì không chịu đựng nổi, nàng bắt đầu nức nở khóc thút thít, rèm giường bay lượn trước mắt, nàng mắt ướt lệ nhòa, không ngừng van xin: “Đại gia…”

“Đại gia là ai?” Hơi thở hắn nóng bỏng, trút hết mọi nhiệt tình và tinh lực lên người nàng.

“Là… chàng.” Phùng Mẫn siết chặt cánh tay hắn, đầu ngón tay trắng bệch, những va chạm kịch liệt vang dội bên tai, không khí nóng bỏng, khiến người ta hít thở không thông.

“Sao lại gọi ta là Đại gia?”

Mọi người đều gọi như vậy mà, bảo nàng trả lời thế nào đây, Phùng Mẫn cắn môi đến sắp rách, tội nghiệp nức nở, cảm giác như mình sắp bị sấy khô, cổ họng ngứa ran, ngón tay dùng sức đến mức không còn chút lực nào. Người trên thân nàng như chợt có lương tâm, thở hổn hển an ủi hôn nàng, dẫn dắt: “Gọi ta là A Giới.”

“A Giới…” Phùng Mẫn sắp sụp đổ rồi, bây giờ hắn bảo nàng làm gì cũng sẽ đồng ý.

Âm thanh kiều mỵ uyển chuyển vô vọng gọi tên hắn, thể xác lẫn tinh thần đều sảng khoái chưa từng có, không đủ, hoàn toàn không đủ.

Phùng Mẫn suýt nghẹn lại, bị dụ dỗ ép buộc gọi đi gọi lại hết lần này đến lần khác, sáng hôm sau tỉnh dậy, giọng khàn đến mức Xuân Mai còn tưởng nàng bị cảm lạnh, cũng may lần này Phùng Mẫn không sắp xếp Xuân Mai ở gian đông, mà ở phía đông trong viện, cách phòng chính rất xa, dù có động tĩnh lớn đến đâu cũng không nghe thấy.

Phùng Mẫn đỏ mặt rời giường, đến Đông viện hoàn thành nhiệm vụ chép sách hôm nay, buổi chiều lên thượng phòng chào hỏi, một ngày này nàng ở lại trong phòng mình, dọn dẹp lại sách vở lộn xộn trong gian trong nhỏ, cùng Xuân Mai làm một số việc vặt trong viện, thoáng cái đã đến giờ lên thượng phòng.

Như mọi ngày, giờ này Xuân Mai sẽ đến bếp lớn, cầu xin người nghĩa mẫu quen thân cho một ít đồ ăn đơn giản, tránh những người ở Đông viện mang về viện của mình.

Hoàng hôn buông xuống, các việc vặt đã gần xong hết, không còn quản lý nghiêm ngặt như ban ngày, đám bà tử nha đầu rảnh rỗi làm việc riêng của mình, Xuân Mai chưa lần nào gặp phải người dò hỏi tận gốc, ai có tò mò cũng chỉ đành qua loa cho qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dien-thiep/chuong-29-hinh-nhu-nang-khong-chap-nhan-han-1.html.]

Lại cứ phải hôm nay Thái Giới trở vè sớm, đến Tây viện trước thấy không có ai, ra cửa gặp phải Xuân Mai lén lút giống như kẻ trộm, thấy hắn thì bị giật mình nhảy dựng.

Mắt hắn lướt qua, biết ngay nha đầu này có chuyện giấu giếm, “Cầm cái gì vậy?”

Tim Xuân Mai đập thình thịch, cúi đầu không dám nhìn đôi mắt sắc bén của Đại gia, đưa ra lời thoái thác cũ rích: “Nô tỳ gần đây ăn nhiều, buổi tối bụng đói, nên mang chút đồ ăn từ bếp lớn về. Đều là đồ thừa lại từ các nơi, không có gọi món riêng, quản sự bếp lớn sợ người ta nói ra nói vào, dặn nô tỳ đừng phô trương… Mẫu thân nô tỳ nói nô tỳ đang lớn, ăn nhiều một chút cũng không sao, chỉ cần đừng làm phiền chủ tử là được.”

Trong chiếc giỏ mở nắp có hai quả trứng trắng ngần, vài miếng bánh ngọt, hai củ khoai mật, đồ cũng không nhiều, lời giải thích của Xuân Mai rất hợp lý, nhưng dù sao còn nhỏ tuổi, gặp chuyện thì hoảng loạn, vừa mở miệng đã giải thích một tràng dài, ít nhiều cũng lộ vẻ chột dạ.

Đôi mắt Thái Giới khẽ trầm xuống, phất tay, cho phép Xuân Mai vào trong, rồi sải bước đến Đông viện. Xuân Diên đã đi cùng Liễu Yên lên thượng phòng, Phương thì ở lại trong phòng, thấy Đại gia lại đến giờ này, vội bưng chén trà ở sương phong vừa pha chưa lâu đến: “Đây là trà phu nhân vừa cho nãi nãi, tuy nói đại phu dặn phải uống ít trà, nhưng dù sao cũng là trà mới của năm nay, Xuân Diên tỷ tỷ nói pha một chén cho nãi nãi nếm thử một chút, nếu không nàng ấy sẽ cứ nhắc mãi.”

Ở Tây Bắc làm gì có thứ tốt như vậy, nhiều đồ vật yêu thích của Liễu Yên đều được vận chuyển từ kinh thành đến phải tốn rất nhiều công sức, Tưởng phu nhân khi còn trẻ đã được hưởng qua rồi, lại đối xử tốt với nhi tức, có đồ mới lạ nào đều để Liễu Yên chọn trước rồi mới cất vào kho. Cuộc sống của Liễu Yên xa hoa, được cung phụng còn tốt hơn cả hắn ở ngoại thư phòng.

Cái chén ngọc bích trong suốt như nước, lá trà một lá một búp tỏa ra hương thơm thoang thoảng, hơi nóng bốc lên, nhấp một ngụm trà, môi răng còn vương hương, Thái Giới không hiểu sao lại nghĩ đến trong phòng Phùng Mẫn hình như không thường xuyên uống trà, chỉ khi hắn đến mới pha một chén, bản thân nàng thường uống nước đun sôi để nguội. Hơn nữa, trong phòng nàng cũng không có hương liệu hay hương lộ gì đó, thông thoáng trước sau, ngoại trừ thỉnh thoảng có mùi thuốc, thì chỉ có mùi hương thoang thoảng trên người nàng, mà mùi đó cũng phải đến gần mới ngửi thấy được, so với nơi này của Liễu Yên, thô lậu không giống khuê các.

Trong lòng suy nghĩ những chuyện đó, hỏi một cách bâng quơ: “Vài ngày nữa là sinh nhật của nãi nãi các ngươi, có bàn bạc xem định tổ chức thế nào chưa?”

Tâm tư của Phương vẫn luôn đơn giản, vừa nghe Đại gia nói vậy, liền như đổ đậu mà kể ra: “Cũng không bàn bạc gì nhiều, dù sao năm nào cũng tổ chức, nghe nói một thời gian nữa có phiên chợ ở phía tây thành, nãi nãi nói muốn đi xem thử.”

“Mấy nha đầu các ngươi chuẩn bị gì cho nãi nãi các ngươi, vẫn là túi tiền hay quần áo?”

Cái giọng điệu không quan tâm ấy, Phương nghe được có chút bực bội, mấy nàng ta đâu có nhiều tiền bạc, lại không thể tự do đi lại, ngoài những thứ đồ thường dùng ra, cũng không nghĩ ra được gì mới lạ. Đại gia còn có ý xem thường người khác, chẳng phải hắn cũng vậy sao, năm nào cũng tặng trang sức, tặng những thứ không trùng lặp, cũng rất quý giá và đẹp, nhưng cũng không có gì mới mẻ, chẳng tốn chút đầu óc nào.

Phương bĩu môi, rồi lại vui vẻ trở lại: “Lúc trước đi Tây Châu lễ Phật, mấy vị đại sư đều nói Linh Đài của nãi nãi yếu, bảo bọn nô tỳ phải làm nhiều việc thiện, nãi nãi bèn nghĩ chép một ít kinh Phật, đến lúc đó lại thắp một cây đèn trường minh, thêm chút tiền nhang đèn cúng dường, ít nhiều cũng cầu một sự an tâm.”

Mỗi bước mỗi xa

Phương và Xuân Diên đều không biết chữ, ngay cả bản thân Liễu Yên, từ nhỏ không thể ngồi lâu, học thức cũng có hạn, sau khi thành thân lại sống an nhàn, ít khi tĩnh tâm viết chữ, kinh Phật này là do ai chép thì không cần nói cũng biết, dù sao trước kia cũng đã từng chép rồi.

Chỉ là, hắn ở Tây viện chưa bao giờ thấy nàng ở trong thư phòng, Phùng Mẫn ngày nào cũng vẫn luyện chữ không ngừng nghỉ, một chút cũng không thấy nàng có nhiệm vụ gì thêm, thảo nào tiến bộ nhanh đến vậy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điển Thiếp
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...