Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điển Thiếp

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người nghèo chí ngắn, Phùng Mẫn rốt cuộc cũng không phải người ta, không thể giúp người ta đưa ra bất kỳ quyết định nào, cũng không thể thay mặt làm gì Vương A Đại. Trên đường chạy trốn, nàng còn ốc không mang nổi mình ốc, khi Phùng đại cô dạy Quyên Nhi tránh xa tỷ muội Vương gia, Phùng Mẫn cũng không nói gì.

Nhưng có một số người, ngươi không tìm phiền phức cho người ta, người ta lại muốn tìm phiền phức cho ngươi, những người này không biết rằng, mấy canh giờ sau khi họ tách khỏi đại đội, phía trước đã bị cái gọi là nhóm lục lâm hảo hán chặn lại, nghe nói những người giàu có hơn không có ở trong đội ngũ, đối phương liền tập hợp nhân mã đuổi theo.

Khói bụi cuồn cuộn xuất hiện ở cuối con đường lớn, tiếng gào thét phấn khích theo tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, mọi người hoảng loạn chạy trốn, Phùng Mẫn quyết định thật nhanh, kéo mẫu thân và Quyên Nhi nhảy xuống xe ngựa mà chạy, gặp phải đám cường đạo này, Lưu Chí cũng chỉ có thể đau lòng bỏ của mà giữ người, bảo vệ nữ quyến.

Mỗi bước mỗi xa

Tỷ muội Vương gia chạy còn nhanh hơn cả người Phùng gia, Phùng Mẫn quay đầu lại thì thấy Vương A Đại đang khúm núm gật đầu nói gì đó với một người đang cưỡi ngựa, chỉ về phía bên này, đối phương liền phi ngựa tới.

Sau khi chạy vào rừng, cưỡi ngựa không dễ, đã thoát được một chút, nhưng đối phương lại đuổi theo không tha, nhất định là Vương A Đại nói dối rằng họ mang theo tài vật, Phùng Mẫn kéo mẫu thân và cô mẫu đang thở hổn hển, “Chúng ta không chạy nữa, người kia cưỡi ngựa nhanh, lại cầm đao, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả chúng ta mất.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Các nữ quyến vẻ mặt tuyệt vọng, ngay cả trong mùa đông, ai nấy cũng mặt mày lem luốc, mồ hôi đầm đìa, rất cần một người trụ cột, Phùng Mẫn bình tĩnh nhìn về phía người nam nhân duy nhất, “Cô phụ, chúng ta g.i.ế.c hắn đi, các người hãy nghe ta nói, ta nhìn thấy Vương A Đại nói chuyện với người kia, hắn nhất định cho rằng trên người chúng ta có tiền, không tìm được sẽ không chịu bỏ qua, chúng ta chỉ có thể g.i.ế.c hắn mà thôi, đội ngũ của những người kia cũng là những kẻ liều mạng tạm thời tập hợp lại, không nhất định có người đuổi theo tới. Chúng ta giấu t.h.i t.h.ể đi rồi chạy, còn có thể có được một con ngựa, một thanh đao để hộ thân.”

Phùng Mẫn cũng là trong một thoáng linh quang chợt nảy ra cái ý nghĩ hung tàn này, nhưng càng nói càng thông suốt, đầu óc càng tỉnh táo, đến cuối cùng nàng đã nghĩ xong cách thực hiện.

Lưu Chí cũng là một kẻ to gan lớn mật, chạy trốn lâu như vậy, ông ấy đã sớm chán nản, khi nào mới là kết thúc, chi bằng hôm nay liều mạng một phen.

Mấy người lập tức làm theo lời Phùng Mẫn nói, tỷ muội Vương gia làm mồi nhử, những người còn lại trốn ở vị trí cách hai, ba trượng, mặcc dù dây leo trong núi làm da tay trầy xước đau rát, cũng không thèm để ý.

Chỉ nghe thấy Vương Nhị Nữu một tiếng thét chói tai, quay người bỏ chạy, tiếng ngựa hí không xa quả nhiên chạy về phía này, hai bên lựa chọn thời cơ, nghe thấy một tiếng ‘kéo!’, liền căng một sợi dây leo giữa mây cái cây, con ngựa đang chạy thuận thế vấp ngã, hất người trên lưng xuống.

Lưu Chí nhanh tay lẹ mắt nhào lên đè người xuống, Phùng Mẫn ôm lấy cánh tay phải của người đó muốn cướp đao trước. Người bị bọn họ đè xuống này rất cường tráng, gầm lên một tiếng không cam lòng, suýt chút nữa lật ngã Lưu Chí, may mắn là Chu Tú Nhi và Phùng đại cô nhào lên giúp đỡ, mỗi người ôm một chân.

Vương Nhị Nữu run rẩy ôm một tảng đá, một tiểu cô nương chỉ từng g.i.ế.c gà làm sao dám ra tay, Phùng Mẫn cướp lấy tảng đá rồi nện thật mạnh vào đầu người kia, người đó co giật một cái, giãy giụa càng kịch liệt hơn, Lưu Chí cũng phát hận, ôm lấy tảng đá nện thêm lần thứ hai, lần thứ ba.

Chờ đến khi người đó không còn động đậy, những người khác cũng thở hổn hển, tỷ muội Vương Nhị Nữu mặt mày trắng bệch ôm nhau, “Hắn… hắn đã c.h.ế.t chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dien-thiep/chuong-71-chung-ta-giet-han-di-thoi-2.html.]

Phùng đại cô bắt chước trong vở kịch, đưa tay đặt dưới mũi thăm dò hơi thở, cực kỳ yếu ớt, nhưng quả thực vẫn còn, sắc mặt liền cứng lại, “Chưa chết, làm sao bây giờ?” Trong lòng cũng không biết nên mừng hay nên tiếc.

Phùng Mẫn liếc nhìn những người xung quanh, đối diện với ánh mắt lo lắng của mẫu thân, liền biết không thể quá đáng hơn nữa, nói một cách thận trọng: “Bên kia có một cái rãnh núi thoát lũ, chúng ta đẩy hắn xuống đó, rồi mặc kệ đi thôi.”

Mấy người quả nhiên đều thở phào nhẹ nhõm, từng người một chân tay mềm nhũn dìu nhau đứng dậy, chưa kịp hành động, từ xa truyền đến một tiếng quát lớn, “Các ngươi đang làm gì đó?”

Là đồng bọn của tên cường đạo kia, vậy mà lại đuổi tới đây, mấy người nghe tiếng liền tan ra, Phùng Mẫn nhìn thấy cô phụ cầm thanh đại loan đao liền đoán được ông ấy muốn làm gì, tất nhiên là phải giúp đỡ. Không ngờ tiểu nha đầu Quyên Nhi sợ hãi ngồi ì dưới đất, túm váy của biểu tỷ càng muốn đứng lên thì càng không có sức.

Phùng Mẫn kéo Quyên Nhi trốn ra sau một cái cây bên cạnh, thanh trường đao của người đến thẳng vào mặt hai người họ, Lưu Chí hoảng loạn cũng chỉ chọc vào m.ô.n.g ngựa, người và ngựa lệch góc độ, hai tỷ muội hung hiểm tránh được một nhát này, nhưng nhát thứ hai lại không dễ tránh như vậy.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một thanh trường kiếm từ trong rừng ném ra, không lệch một chút nào đánh vào cánh tay phải của người kia. Lưu Chí nhát thứ hai rốt cuộc c.h.é.m vào chân ngựa, con ngựa hí lên một tiếng rồi qụy xuống, người kia lăn xuống đất còn muốn vung đao c.h.é.m người để báo thù cho đồng bạn, mấy binh lính trên n.g.ự.c thêu một chữ Hán xông lên, bắt người lại.

Người ném đao cũng đi lên, Chu Tú Nhi sau khi thoát c.h.ế.t ôm lấy khuê nữ, ngẩng đầu nhìn lên, ai nha một tiếng, “Đây, đây không phải Thiên Hữu đấy sao?”

Dưới bầu trời chiều, không trung một mảnh màu đỏ cam, những người chạy nạn chưa bao giờ cảm thấy bầu trời Tây Bắc đẹp đẽ đến thế này, vốn tưởng rằng không c.h.ế.t dưới vó sắt của Khương tộc, cũng sẽ trở thành oan hồn dưới lưỡi đao của bọn cướp, nào dám nghĩ còn có cơ hội nấu canh nướng thịt dưới ánh hoàng hôn xinh đẹp này chứ?

Đoàn người Phùng gia vừa xuống núi liền bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc, vạn người của Hán gia quân kỷ luật nghiêm minh áp giải bọn cướp, cờ xí màu đỏ tươi bay phấp phới trong gió lớn.

Phương Thiên Hữu nhìn Phùng Mẫn một thân chật vật nhưng không che được dung nhan tuyệt sắc, nói chuyện phiếm với thúc thẩm vài câu, liền phải đi theo đại đội lên đường, đến chi viện Đình Châu, những người chạy nạn quyết định đi theo sau đại quân về nhà, lần này tâm trạng lại thoải mái vui sướng hơn bao giờ hết.

Phương Thiên Hữu chính là bạn chơi từ nhỏ của Phùng Ký, cùng tuổi với Phùng Ký, là một người tuấn tú lịch sự, đi theo Trung lang tướng Hộ Hung Nô Tiết Hiến nam chinh bắc chiến, vừa mới từ U Châu đông chinh tộc Tiên Ti, quay đầu lại đã tới chi viện Đình Châu. Lần này đến rất kịp thời, trước là giải cứu đại đội đi về phía Nam, sau là đuổi theo sau bọn cường đạo, lại cứu được một đội ngũ dân chạy nạn bao gồm cả Phùng gia.

Khi bị nhắm tới, Lưu Chí đi theo nữ quyến chạy trốn, nhưng Phùng lão tam lại không nỡ bỏ toàn bộ gia tài, vẫn luôn trốn dưới xe ngựa tìm thời cơ, vừa thấy tất cả xe ngựa sắp bị kéo đi, kỵ binh Hán gia đến muộn một khắc như thiên thần giáng lâm, trói một đám cường đạo không nên cơm cháo gì.

Bởi vì Phùng lão tam quen biết Phương Thiên Hữu, đồ vật trên xe ngựa không thiếu một chút nào, toàn bộ được trả lại, Phùng lão tam trên đường vui vẻ ra mặt, kể cho các nữ quyến nghe tình cảnh nghìn cân treo sợi tóc lúc bấy giờ, kể lể một cách khoa trương.

Mấy người khác cũng có thiện cảm với ân nhân cứu mạng, Chu Tú Nhi thở dài: “Hậu sinh thật tốt, ta nhớ lúc ấy hắn và Ký Nhi mười tám tuổi tòng quân, còn chưa thành thân, cũng không biết có gia thất chưa. Nói đến, A Ký cũng không còn nhỏ nữa, khi nào có thể trở về lập gia đình thì tốt rồi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điển Thiếp
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...