Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điển Thiếp

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xuân Mai đã vào phòng hầu hạ một lúc lâu, lạnh nhạt quan sát hồi lâu, trong lòng có chút lo lắng. Trong viện có không ít người nói di nương quái gở, nhưng nàng ấy không thấy thế, di nương chẳng qua là lười giao tiếp và ứng phó với những người đó mà thôi. Mỗi ngày nàng đều có việc riêng để làm, thời gian được sắp xếp kín mít, đối đãi với những người hầu hạ cận kề cũng khá rộng lượng.

Mọi thứ khác đều tốt, chỉ là giữa di nương và đại gia, thiếu đi sự thân mật mà phu thê nên có, ngược lại di nương cũng giống như nàng ấy, tất cung tất kính, sợ rằng sẽ không chu đáo. Đại gia lại là một người lãnh đạm, nàng ấy đang định khuyên di nương nên để ý dỗ dành đại gia một chút, thì vừa lúc Thái ma ma mang những thứ này đến, có một lý do chính đáng để làm.

Nói là làm liền, Xuân Mai giữ lại tấm lụa màu thông xanh, cất những thứ khác đi, rồi lấy một bộ quần áo của Thái Giới để so sánh, hối thúc Phùng Mẫn bắt tay vào cắt may. Phùng Mẫn không biết làm sao với nha đầu này, nhưng nàng cũng không muốn làm gì cho Thái Giới.

Đại nãi nãi không phải là người có lòng dạ rộng rãi, không đến mức sẽ ra tay tàn độc với thiếp thất, nhưng người ta có địa vị có sủng ái, chỉ cần động ngón tay là có thể khiến nàng sống không yên ổn. Biết rõ Liễu Yên quan tâm điều gì, hà cớ gì nàng phải chọc vào lòng người ta, tự tìm rắc rối cho mình?

Phùng Mẫn cười, đẩy tấm vải ra, "Trong phủ cũng đang làm, đại nãi nãi cũng thường xuyên làm, cần gì phải phí công thế này, ngươi cũng không phải không biết tay nghề của ta, chớ chọc người ta chê cười.”

"Người khác làm là người khác làm, người là người, di nương chưa làm sao biết đại gia sẽ chê bai, nói không chừng còn thích nữa đấy.”

Đại gia đối xử với di nương rất tốt, những món đồ quý giá như nghiên mực, bút lông Hồ Châu, nói mua là mua, chẳng phải là để dỗ di nương vui vẻ sao? Lễ vật hôm nay, cũng là do đại gia ban thưởng, giữa phu thê, chẳng phải là có qua có lại, quan tâm lẫn nhau thì tình cảm mới sâu đậm ư? Di nương sao lại không hiểu điểm này?

Xuân Mai bĩu môi, Phùng Mẫn giả vờ không hiểu ý nàng ấy, chuyển sang nói: "Gần đây trời trở lạnh, phu nhân bảo Hồng Anh tỷ tỷ làm một cái mạt ngạch mới, đang lo không có mẫu hoa văn nào đẹp. Ta có mấy bức mang từ trong nhà đến, ngươi giúp ta chọn đi.”

*Mạt ngạch (抹额) là một loại trang sức đeo ở trán, dạng dải, được phụ nữ TQ cổ đại dùng. Nó được làm từ vải, gấm hoặc các vật liệu khác, gấp hoặc cắt thành, thường được trang trí bằng thêu hoặc ngọc trai. Ban đầu, nó có nguồn gốc là phụ kiện giữ ấm đầu cho phụ nữ vào mùa đông hoặc khi ở cữ, có chức năng chống gió, giữ ấm và trang trí. Bất kể tuổi tác, phụ nữ đều có thói quen đeo mạt ngạch.

"Nô tỳ vẫn thấy, nên làm một bộ trung y mới...”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài có người đi vào, một giọng nói dễ chịu êm tai ngắt lời Xuân Mai, "Trung y gì?”

Chính là Thái Giới, mấy ngày nay đáng lẽ phải ở thôn trang, nhưng lại thường xuyên về nhà nghỉ ngơi, khiến Phùng Mẫn không dám lơ là, nàng đứng dậy đón, nói trước: "Hôm nay Thái ma ma có mang đến mấy tấm vải, ta nói làm một cái mạt ngạch cho phu nhân thì rất hợp.”

Xuân Mai thấy nàng nói mập mờ, liền thêm lời: "Di nương muốn làm một bộ trung y cho đại gia, sợ làm không tốt ngài sẽ chê cười.” Nói xong lại sợ Phùng Mẫn giận vì nàng ấy tự ý quyết định, vội vàng chạy ra ngoài rót trà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dien-thiep/chuong-33-ta-deu-nho-ro-ca-1.html.]

Phùng Mẫn bất đắc dĩ, ôm đống đồ trên sạp đi, mời Thái Giới ngồi xuống. Thái Giới nắm tay nàng, kéo nàng qua ngồi lên đùi mình, có vẻ hơi mệt mỏi, dựa đầu vào vai nàng, khẽ "ừm" một tiếng, "Muốn làm quần áo cho ta?”

Hai người dựa vào nhau rất gần, hơi thở phảng phất, hương trúc xanh thoang thoảng trên người hắn bao trùm lấy nàng, âm thầm xâm chiếm lãnh địa của nàng, một tay hắn đặt lên eo nàng, nhẹ nhàng xoa nắn như thể rất thoải mái.

Phùng Mẫn rất không quen, nàng thà rằng hắn đến rồi kéo nàng lên giường ngay còn hơn, sự tự dưng thân mật này khiến nàng có chút cứng đờ, bị hắn không hài lòng nhéo nàng một cái, "Đau đầu, ấn cho ta đi.”

Phùng Mẫn an tâm ngồi hẳn lên đùi hắn, cẩn thận kiểm soát lực tay để xoa bóp các huyệt đạo trên đầu hắn. Những ngày này, Thái Giới đã rất quen với việc thân mật dựa vào nhau như thế này, mỗi lần về nhà, hắn đều đến nơi đây của nàng nhìn một cái, dường như trong lòng mới thấy yên ổn.

Xuân Mai bưng trà đi đến cửa, vừa nhìn thấy cảnh này, lập tức cảm thấy mình đã nghĩ sai rồi. Di nương và đại gia đâu phải là không thân cận, rõ ràng là rất tình tứ, nàng ấy chưa bao giờ thấy vẻ mặt thoải mái, nhàn nhã đó của đại gia, hai người dồn lại một chỗ, thậm chí hắn còn cười và cọ mặt vào cổ di nương, trêu chọc nàng cau có.

Ban đầu nàng ấy nghĩ phải trông nom cho di nương, tạo thêm nhiều cơ hội để rút ngắn khoảng cách, giờ thì không cần nữa.

Không chỉ vậy, Phùng Mẫn còn không cho phép Xuân Mai làm những chuyện thừa thãi nữa.

Ngày hôm sau khi Thái Giới vừa đi, Phùng Mẫn gọi Xuân Mai vào trong, dặn dò với vẻ mặt nghiêm túc, đừng cố gán ghép nàng và đại gia với nhau nữa. Xuân Mai vốn dĩ cười hi hi ha ha, nghĩ rằng di nương xấu hổ, giờ lại nhớ ra tìm cách cứu vãn. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng có của Phùng Mẫn, nàng ấy không dám cười nữa, có chút không phục cũng có chút không hiểu.

Phùng Mẫn không tiện kể chi tiết cho nàng ấy nghe những quanh co bên trong, nhưng lời làm trung y đã bị Thái Giới nghe thấy, nàng ít nhiều cũng phải tốn công, thế là hai ngày nay nàng ở trong phòng cắt may quần áo, còn bị hắn theo dõi và hỏi thăm hai lần, không thể không tỉ mỉ mà làm.

Hai ngày sau, Liễu Yên đã tổ chức sinh nhật bên ngoài trở về, vốn dĩ nói cả nhà tụ tập ăn một bữa cơm, nhưng vừa lúc Lý phu nhân ở phủ Huyện lệnh đến thăm nữ nhi, bữa trưa được dọn ở Thượng viện. Vị Liễu nhị tiểu thư kia cũng đến, nhìn thấy Phùng Mẫn liền mắt không ra mắt, mũi không ra mũi.

Phùng Mẫn xem như không có chuyện gì, hành lễ chào hỏi và tiếp đãi, khiến Liễu Thiền tức giận trợn trắng mắt mấy lần, lời nói ra vào đều châm chọc. Nàng ta quả thực rất tức giận, vốn định chỉnh người, kết quả tự mình ngã sấp mặt, trên đầu vẫn còn một cục u bằng hạt đậu nành, nhìn thấy 'kẻ đầu sỏ', đúng là hận cũ hận mới cùng dâng lên, càng vứt bỏ dáng vẻ của một đại tiểu thư, chỉ chuyên đi tìm phiền phức cho Phùng Mẫn. Lúc thì chê trà quá nóng, bắt Phùng Mẫn pha lại, lúc thì bảo nàng cản đường, kêu nàng ra ngoài đứng đừng chắn ánh sáng của mình.

Mỗi bước mỗi xa

Lý phu nhân chẳng mấy quan tâm mà trách mắng vài câu, không cho phép nàng ta làm loạn trong ngày vui của tỷ tỷ, Tưởng phu nhân nhìn mà nhíu mày liên tục, thầm nghĩ may mà đây không phải nữ nhi mình, sao có thể nuông chiều đến vậy, chuyện lần trước nói lớn ra, cũng coi như cố ý làm người khác bị thương. May mà không bị rêu rao ra ngoài cho người ngoài biết, vậy mà vẫn không biết kiềm chế.

Giờ đang ở nhà người khác mà còn thiếu lễ nghi như vậy khi, sợ gây ra chuyện, đành bảo Phùng Mẫn về trước, để tránh rắc rối.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điển Thiếp
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...