5
Ta là ngoại thất của Nhiếp chính vương điện hạ đương triều.
Nhưng hắn cũng chẳng đoái hoài đến ta, ngày ngày ta chỉ có thể ở trong Ninh viện ngắm hoa vẽ tranh.
Chỉ là… ta không thể ra khỏi Ninh viện nửa bước.
Ta thường viết thư qua lại với A Cấm, nàng vẫn tưởng rằng ta bị cữu cữu nàng đưa đi Ninh Châu.
Ta giống một con chim hoàng yến bị nuôi nhốt trong lồng.
Từng có thời những kẻ ăn chơi trác táng ở kinh thành đem ta ra làm trò cá cược, bàn tán xem Diệp Ninh ta sau này sẽ gả cho ai.
“Ta cá là Diệp nhị tiểu thư sẽ nhập Đông cung” Tam công tử phủ Thái phó khẽ phe phẩy chiếc quạt, nói chắc mẩm.
“Theo ta thấy thì, gả cho Lý huynh mới là tốt nhất, môn đăng hộ đối. Mà quan trọng là… nàng ta có thể dễ dàng quản lí đám tiểu thiếp trong viện của huynh.” Đại công tử phủ Thượng thư cười cợt.
Vị Lý huynh kia chính là Lý Ấn, thứ tử của phủ Quốc công, hoàng thân quốc thích, tất nhiên là môn đăng hộ đối.
Hắn bật cười ha hả, hất cằm khinh miệt, “Thứ cọp cái ấy, Lý gia ta chẳng dám rước về phủ. Chưa kể…”
Lời còn chưa dứt, hắn đã bị đập cho ngất xỉu.
Kinh Tranh ngẩng đầu, thấy ta đang giơ cao một cái ghế liền hoảng hốt, sợ người tiếp theo bị đánh chính là mình, “Diệp nhị tiểu thư… Nhị tiểu thư tha mạng, ta cũng không có ác gì gì, ta….”
Ngạn Quân sắc mặt bình tĩnh, thu hồi chiếc quạt đang phe phẩy trong tay, “Diệp nhị, huynh ấy dù d.a.o cũng là nhi tử của phủ Quốc công, nếu thật sự đến tai bệ hạ, Diệp gia các người cũng chẳng giữ được mặt mũi.”
Ta tức giận bật cười, “Tiếng xấu của Diệp Ninh ta khắp thành Trường An có ai mà không biết? Huống hồ, là hắn mạo phạm ta trước.”
Ta ném chiếc ghế trong tay xuống, xoay người rời đi. Sau đó dừng một chút, ngoái đầu lại mỉm cười, “Ngạn tam, tạm biệt.”
Không ngờ, đó lại là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta.
“Điện hạ đã trở lại”. Tiếng của Minh Nguyệt truyền tới, khiến ta sực tỉnh.
Minh Nguyệt là tỳ nữ hắn đưa tới cho ta.
Ta đứng lên đón chào, cúi người hành lễ, “Điện hạ.”
Hắn giơ tay, ý bảo mọi người lui xuống, ngồi xuống ghế thái sư, mỉm cười nhìn ta.
Ánh mắt kia khiến lòng ta khẽ run.
Nhàn cư vi bất thiện
“Lại đây.” Hắn nói.
Ta đi tới trước mặt hắn, không nói lời nào.
“Nào có ai làm ngoại thất lại như nàng vậy chứ.”
Ta biết, ngày này cuối cùng cũng tới.
Đây là ngày thứ bảy ta làm ngoại thất.
Dù trước kia hắn chưa từng để ý tới ta, nhưng cuối cùng sẽ có một ngày như vậy. Chỉ là ta không ngờ lại nhanh như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diep-a-ninh/chuong-3.html.]
Mắt ta đỏ hoe, chậm rãi tháo dải thắt lưng buộc bên hông.
Người kia nhìn ta, dường như rất phiền muộn, rồi bất chợt kéo lấy ta, ôm chặt vào lòng.
“Nàng cùng Ngạn Quân, có quan hệ gì?”
Ta sửng sốt, “Có gặp qua một lần. Sao điện hạ lại hỏi vậy?”
Hắn cười lạnh một tiếng, đẩy ta ra, “Gặp qua một lần? Diệp Ninh, chỉ gặp một lần mà khi nàng gặp chuyện hắn lại thay nàng tính toán để giúp nàng ở lại Trường An? Chỉ gặp một lần mà khi nàng biến mất, hắn lại lùng sục khắp kinh thành để tìm nàng?”
Hắn đứng lên, từng bước tiến về phía ta. Ta bị hắn ép lùi từng bước tới khi dựa hẳn vào tường, đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào hắn.
“Diệp Ninh, hắn thích nàng. Ta chỉ hỏi nàng một câu, nàng có ý gì với hắn hay không?”
Ta nhất thời sợ hãi. Ta chưa bao giờ thấy hắn cố chấp như vậy.
Ta chỉ đành ôm chặt hắn, nói cho hắn biết rằng ra vốn chỉ ái mộ một mình hắn mà thôi.
“Thiếp và thật sự chỉ gặp qua hắn một lần. Cho tới bây giờ thiếp chỉ một lòng ái mộ điện hại mà thôi. Kẻ khác có thế nào, không hề liên quan đến thiếp.” Ta vội vàng biểu đạt lòng mình, dù sao hắn mới chính là chỗ dựa vững chắc của ta.
Hắn bế ta đặt xuống tháp, cả căn phòng như chìm trong cảnh xuân.
6
Từ hôm ấy trở đi, ngày nào hắn cũng ôm ta, nói những chuyện xảy ra gần đây trong kinh thành cho ta nghe.
“Nhị tiểu thư Diệp gia, Diệp Ly, vô cùng nổi bật trong Bách Hoa yến, còn được xưng là đệ nhất tài nữ.”
Ta có chút mất mát. Lúc trước, khi ta là Diệp nhị tiểu thư, chưa có ai bảo ta là tài nữ cả.
Ta túm ống tay áo hắn, “Sau đó thì sao?”
Hắn mỉm cười nhạt nhẽo, khẽ hôn lên má ta, “Sau ta lại nói, ‘Bổn vương nhỡ rõ, năm ngoái, danh hiệu đệ nhất tài nữ rõ rằng là của An Hoà. Nào có thể chỉ vì hôm nay An Hoà không tới, liền đem danh hiệu ấy trao cho kẻ khác.’ Diệp Ly kia tức giận, mặt hết đỏ lại trắng, ấp úng nói nàng ta không dám. A Ninh, trên đời này sẽ không còn ai dám sỉ nhục nàng nữa.”
Hắn như một đứa nhỏ khoe khoang, lại khiến ta đỏ mắt.
Ta ôm cổ hắn, nức nở nói, “Điện hạ, cảm ơn ngài.”
Hắn sửng sốt, khẽ vỗ lưng ta.
Giống như mẫu thân vẫn hay dỗ dành ta vậy.
Nhưng mẫu thân hiện giờ đang ở đâu? Tìm được nữ nhi thân sinh trở về, chắc chắn bà vô cùng vui vẻ đi.
Minh Nguyệt nói cho ta biết, Diệp Ly gả vào Đông cung làm Trắc phi, Diệp Yên làm Lương đệ.
“Cũng không biết vì sao, năm thứ hai Diệp Trắc phi vào Đông cung bị người ta bắt gặp đang tư thông cùng kẻ khác, hiện đã bị tống vào ngục, chỉ sợ Diệp phủ cũng sẽ bị bệ hạ giận chó đánh mèo.”
Đêm đó, ta xin Tiêu Đạc, nói muốn vào nhà lao gặp Diệp Ly một lần.
Hắn đáp ứng.
Ta đi theo Tiêu Đạc một đường thông suốt vào nhà lao. Hình như hắn biết ta có lời muốn nói, liền yên lặng đi ra ngoài.
“Vì sao lại làm vậy?” Ta hỏi nàng.
Nàng ta cười dữ tợn, “Diệp Ninh, ngươi đúng là ngu xuẩn! Toàn bộ Diệp gia các người đều là một lũ ngu! Ta muốn ngươi tận mắt chứng kiến kết cục của Diệp gia!”
Khi ấy, ta còn chưa hiểu hết lời nàng ta có nghĩa gì.
Mãi đến hôm nay, khi thấy toàn bộ người trong phủ Diệp gia lần lượt bị bắt giam, ta mới ngộ ra - Đó chẳng qua chỉ là một nước cờ trong tay Thái tử.
--------------------------------------------------