Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Diệp A Ninh

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12

Diệp phủ được đón trở về Trường An. Tiêu Đạc có tâm khôi phục chức quan của phụ thân, nhưng phụ thân lại nói người đã có tuổi rồi, nên từ chối. Đẩy đưa mấy lượt, cuối cùng chức vị Tề tướng liền được đặt lên vai đại ca.

Mấy ngày sau, Tưởng Cấm vào cung.

Nàng tiều tuỵ đi nhiều, tóc trên đầu đã có vài sợi bạc.

Nhàn cư vi bất thiện

Năm ta còn làm Ninh vương phi kia, A Cấm gả cho Trình Phó tướng dưới trướng của Phiêu Kỵ tướng quân, phu thê ân ái. Hai bọn họ nghĩa trọng tình thâm. Không bao lâu sau Tưởng Cấm sinh được một nữ nhi, đặt tên là Trình Án Hảo.

Án Hảo, mạnh khoẻ, nguyện tướng quân luôn mạnh khoẻ.

Nhưng tướng quân vẫn không thoát khỏi vận mệnh bỏ mạng nơi sa trường.

Từ sau khi tướng quân đi, Tưởng Cấm bệnh tật triền miên, ta liền đón Án Hảo vào cung.

Ta tiến lên đỡ nàng, khẽ trách, “Sao lại tự mình tiến cung? Ta dẫn Án Hảo đến thăm ngươi là được.”

Sắc mặt Tưởng Cấm tái nhợt khiến ta hoảng hốt, chỉ sợ chớp mắt một cái là nàng tan biến mất.

Nàng mỉm cười suy yếu, “Ta nào đáng được sủng ái đến thế. Huống hồ ngươi đường đường là quốc gia chi mẫu, sao có thể mỗi ngày xuất cung chạy loạn bên ngoài chứ?”

Cuối cùng, nàng cũng không qua khỏi năm đó.

Ngày nàng rời đi, ta nắm tay nàng thật chặt, khóc bảo nàng đừng bỏ ta mà đi.

Nàng lắc đầu, nói muốn đi tìm tướng quân, dặn dò ta hãy chăm sóc Án Hảo thật tốt. Ta đáp ứng với nàng.

Sau lại, nàng còn một chuyện cuối cùng muốn nói với ta.

“Kì thật mùa tuyết năm ấy, quả cầu tuyết cữu cữu ném, là chủ ý của ta.” Nàng yếu ớt cười, ngữ khí giống như đang cùng ta trò chuyện thường ngày, “Ngươi vẫn cho rằng đó là lần đầu các ngươi gặp nhau, nhưng thật ra không phải. Năm ấy, khi chúng ta vì bàn bạc chuyện phế Thái tử mà bị phạt quỳ trong từ đường, ngươi lén chui qua chuồng chó thoát ra ngoài, chạy đến sau núi để ngắm hải đường.”

Nàng đưa mắt nhìn Tiêu Đạc đứng phía sau ta, tiếp tục, “Cữu cứu nói, khi ngươi cài đoá hải đường lên tóc, nụ cười khi đó thật chói mắt, đôi mắt rất long lanh. Ta hỏi hắn có phải động tâm với ngươi rồi hay không, cữu cữu chỉ cười mắng ta nhàm chán, thật ngây thơ. Ta liền thay cữu ấy… khụ khụ… nghĩ ra chủ ý đó.”

Nước mắt ta rơi như mưa, khẽ vỗ mu bàn tay nàng.

“Ta nói cho cữu cữu rằng, làm như vậy, nhất định ngươi sẽ nhớ hắn thật kĩ, lại dùng sắc đẹp câu dẫn, nhất định sẽ chiếm được trái tim ngươi. Sau đó, khi ta nhìn thấy ngươi đỏ mặt, ta liền biết… ngươi sớm muộn cũng sẽ trở thành… thẩm thẩm của ta.”

Ta khóc như mưa, khóc đến mức thở không ra hơi. Tiêu Đạc khẽ vỗ vai ta.

“Sau đó, ngươi gặp chuyện không may, cữu cữu hao hết tâm tư dẫn ngươi vào Vương phủ, muốn giữ ngươi ở lại bên cạnh. Cữu từng nói cho ta biết, chẳng qua là cảm thấy ngươi thú vị, nuôi ngươi bên ngoài cũng tốt. Không ngờ khi ngươi quay về phủ, hắn lại tỏ ra hờ hững, ta hung hăng trách móc cữu ấy, chỉ để cữu ấy nhận ra lòng mình….” Nàng kéo tay ta, “Năm ấy, vì để tìm được chứng cứ phạm tội của Thái tử, cữu ấy đã suýt mất mạng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diep-a-ninh/chuong-6-end.html.]

Trách không được, ngày hôm ấy chàng hành xử kì quái như vậy, hoá ra là bị thương nặng.

Nàng cố gắng dồn hết sức, lấy một tấm kim bài ra.

Đó là miễn tử kim bài.

Ta run rẩy nhận lấy, nghẹn ngào.

“Cữu cữu nói, nếu hắn không thể quay về Ninh viện, lập tức đưa tấm kim bài này đưa ngươi, bán Ninh viện đi, đổi thành tiền mặt để Diệp gia hồi hương… Còn có… Ninh viện từ trước vốn không gọi là Ninh viện, đất phong của cữu cữu, vốn được gọi là Trưng Châu…”

Lời còn chưa dứt, Tưởng Cấm đã bỏ ta mà đi.

Thế gian này, không còn Tưởng Cấm nữa.

Ta hôn mê bất tỉnh.

13

Khi ta tỉnh lại, lọt vào mắt chính là Tiêu Đạc đang ngồi bên giường ta.

Chàng thấy ta tỉnh lại, vui mừng bưng thuốc tới, đút ta uống hết mới thôi.

“A Cấm đâu?” Ta hỏi.

“Nàng yên tâm đi, A Cấm đã được chôn cất bên cạnh Trình Khảng, được truy phong làm Cáo mệnh phu nhân Nhất phẩm.” Chàng nói.

Không biết vì sao ta có cảm giác như sống sót sau đại nạn.

Ta ôm chặt Tiêu Đạc, như sợ chàng đột nhiên bỏ ta mà đi.

Chàng bật cười, an ủi ta, “Hoàng hậu vội vàng thương nhớ vi phu như vậy sao?”

Ta đẩy chàng ra, “Vì sao không nói cho thiếp biết?”

Chàng biết là ta nhắc tới chuyện A Cấm nói cho ta.

“Có phải nếu A Cấm không nói, chàng sẽ giấu ta cả đời?”

Chàng khẽ vuốt tóc ta, “Nàng yên tâm, phu quân sẽ không bao giờ rời khỏi nàng.”

HOÀN

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Diệp A Ninh
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...