Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DIÊU THỊ NỮ NGOAN CỐ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sự hư hỏng của một kẻ ăn chơi vốn dĩ có quan hệ mật thiết với môi trường sống. Ta cũng chẳng ngoại lệ. Là con gái muộn màng khi phụ mẫu đã ngoài ba mươi, trên có ba vị huynh trưởng đức tài vẹn toàn, dưới có gia sản bạc tiền dùng hoài không hết, ta nghiễm nhiên trở thành một nữ t.ử phóng túng.

Thuở trước, mẫu thân cũng từng thử nghiêm khắc quản giáo, muốn dạy dỗ ta thành một danh môn thục nữ. Ngặt nỗi ta chẳng phải hạng người có thể rèn giũa: học cầm thì đứt dây, học họa thì gãy b.út, học nữ công lại càng kinh khủng... mười ngón tay thì đ.â.m nát năm, cuối cùng còn bị m.á.u tươi đầy tay dọa cho ngất xỉu. Mẫu thân đành bỏ cuộc, nghĩ rằng ta cứ khỏe mạnh mà lớn lên là tốt rồi.

Nhưng đến năm ta mười bảy tuổi, suốt ngày nhàn rỗi rong chơi mà chẳng ai hỏi cưới, phụ mẫu bắt đầu sốt sắng. Họ triệu tập ba vị huynh trưởng cùng hai vị tẩu tẩu lại để bàn bạc, cuối cùng đưa ra tiêu chuẩn chọn phu quân cho ta như sau: Vừa phải tài hoa lỗi lạc, vừa phải dung mạo xuất trần, không chỉ xuất thân cao quý mà tính tình còn phải ôn hòa... nếu có kinh nghiệm đối phó với hạng người ngỗ nghịch, có thể dỗ dành để ta bớt quậy phá, thì đó chính là lựa chọn hàng đầu.

Tam ca, người duy nhất còn giữ được chút lý trí, lên tiếng: "Hạng người như vậy, chi bằng chúng ta đi cầu Bồ Tát hiển linh mà tìm cho."

Sau khi bị mẫu thân tặng cho một đ.ấ.m, Tam ca cũng chẳng dám có ý kiến gì thêm. Mấy người bọn họ ở trong thư phòng nghiền ngẫm suốt một buổi chiều, vậy mà thật sự tìm ra được một người... Tạ Kinh Hồng.

Khi nghe thấy cái tên này, ta đang cùng đám bằng hữu nghe nhạc tại Phàn Lâu. Ba chữ Tạ Kinh Hồng vừa thốt ra, không khí vốn đang vui vẻ trong phòng bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Đến cả nhạc cơ cũng bị ảnh hưởng, tiếng tỳ bà lịm dần rồi tắt hẳn.

Ta nhìn tỳ nữ báo tin với vẻ không thể tin nổi: "Ngươi nói gì? Phụ mẫu ta muốn gả ta cho Tạ Kinh Hồng?"

Tỳ nữ gật đầu: "Đã đ.á.n.h tiếng với Tạ gia rồi. Tạ phu nhân cũng đã đồng ý hôn sự này. Mấy ngày trước Tam lang quân đã khởi hành đi Trần Quận đón người, tính theo thời gian thì trước khi trời tối hôm nay sẽ về đến nơi."

Mắt ta tối sầm lại, người bạn thân bên cạnh là Yến Phỉ vội vàng đỡ lấy ta, vẻ mặt như đang chia buồn: "Yểu Yểu, phải kiên cường lên."

Cũng chẳng trách hắn ta có phản ứng như vậy. Tạ Kinh Hồng... cái tên này năm năm trước chính là cơn ác mộng của tất cả chúng ta. Đích trưởng t.ử của Tạ thị ở Trần Quận, phong thái như trăng sáng gió thanh, uy nghiêm như núi cao vực thẳm. Mỗi khi đám con em ngỗ nghịch chúng ta bị mắng nhiếc, luôn bị đem ra so sánh với hắn thì đã đành, đáng sợ nhất là khi hắn giữ chức Trai trưởng tại Quốc T.ử Giám.

Hắn vô cùng thiết diện vô tư, lãnh khốc vô tình. Khi bị phạt đứng, nếu gặp hai vị Trai trưởng khác, đứng mệt có thể ngồi xuống nghỉ một lát, họ sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng nếu rơi vào tay Tạ Kinh Hồng, đã nói đứng một canh giờ thì phải quy củ đứng đủ một canh giờ... dám lười biếng ư? Được thôi, nghỉ một khắc thì phạt thêm hai khắc. Càng khỏi nói đến chuyện trốn học bị hắn bắt được, mười lần học quy, chép không xong đừng hòng về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dieu-thi-nu-ngoan-co/chuong-1.html.]

Thế nên Tạ Kinh Hồng có một biệt danh là "Tạ lão phu t.ử". Những phu t.ử thật sự chúng ta đều gọi là phu t.ử, nhưng Tạ Kinh Hồng lại được "vinh dự" gọi là lão phu t.ử, đủ thấy oán hận của đám ăn chơi chúng ta đối với hắn sâu nặng nhường nào.

Tuy nhiên, đó đều là chuyện cũ rồi. Kể từ năm năm trước, tổ phụ của Tạ Kinh Hồng chọc giận bệ hạ, ba cha con đều bị tịch thu gia sản, chịu cảnh lưu đày, Tạ Kinh Hồng cũng theo người trong tộc rời khỏi Thượng Kinh, trở về quê cũ Trần Quận. Nghe nói ngày tháng trôi qua vô cùng khốn khó, vừa phải đọc sách vừa phải cày ruộng.

Nghĩ đến đây, ta bỗng ngồi thẳng dậy: "Khoan đã... nếu ta thật sự gả cho hắn, chẳng lẽ còn phải tới Trần Quận cày ruộng sao?"

홱횊횗 획횒회횑 횝횑횞횘회 횚횞횢횎횗 횜횘 횑횞횞 회횞횊 홼횘회 홽횑횞, 횟횞횒 횕횘횗횐 회횑횒 획횘회 횝횊횒 횠횎횋 홼횘횗횔횎횢획 획횎 횞횗횐 횑횘 획횒회횑 횐횒횊.

Rõ ràng không chỉ mình ta nghĩ đến điều này. Phùng Ngọc Sinh, con trai út Phùng gia vốn luôn không hợp với ta, xoay chén rượu, cười như không cười nói: "Vậy ta phải chuẩn bị quà mừng cho Diêu nữ lang rồi. Chi bằng tặng một cây cuốc bằng vàng đi, để sau này ngươi gả qua đó còn có dụng cụ vừa tay mà dùng."

"Ngươi nói nhảm gì đó!" Trong lòng ta vốn đang hoảng loạn, bị hắn ta khích tướng liền đập bàn đứng dậy: "Ta, Diêu Yểu, thà chịu cảnh cô độc đến già, gieo mình từ đây xuống, cũng tuyệt đối không gả cho Tạ Kinh Hồng hắn!"

Lời vừa dứt, cả căn phòng im phăng phắc. Ta cứ ngỡ họ bị khí thế hào hùng của mình dọa cho khiếp sợ, đang ngẩng cao đầu định hừ một tiếng thật kêu thì Yến Phỉ mồ hôi đầm đìa kéo kéo áo ta, chỉ tay ra phía sau.

Cánh cửa phòng không biết đã bị đẩy ra từ lúc nào. Hai bóng người đứng ngoài cửa. Người bên trái là Tam ca với vẻ mặt đầy ngượng ngùng, còn người bên phải...

Thanh niên ấy diện mạo thanh khiết, dáng người như ngọc thụ.

Mái tóc đen nhánh được b.úi gọn bằng một chiếc trâm gỗ, trường bào cổ tròn màu trắng xanh tuy chất liệu bình thường nhưng lại phẳng phiu không một nếp nhăn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DIÊU THỊ NỮ NGOAN CỐ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...