Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DIÊU THỊ NỮ NGOAN CỐ

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta bảo tỳ nữ đi sắc t.h.u.ố.c, còn mình thì nghiến răng bước vào phòng Tạ Kinh Hồng.

Hắn vốn luôn giữ lễ nghĩa, vào phủ lâu như vậy chưa từng để ta bước vào phòng ngủ của mình.

Căn phòng này cũng giống như con người hắn, vô cùng quy củ.

Trên bàn đặt giấy b.út, bên giường đặt một bình hoa, ngoài ra chẳng còn vật trang trí nào khác.

Ta nhìn Tạ Kinh Hồng trên giường, hắn nằm không yên, đuôi mắt ửng đỏ tà mị, tay nắm c.h.ặ.t cổ áo.

홱횊횗 획횒회횑 횝횑횞횘회 횚횞횢횎횗 횜횘 횑횞횞 회횞횊 홼횘회 홽횑횞, 횟횞횒 횕횘횗횐 회횑횒 획횘회 횝횊횒 횠횎횋 홼횘횗횔횎횢획 획횎 횞횗횐 횑횘 획횒회횑 횐횒횊.

Bộ y phục vốn luôn phẳng phiu nay bị kéo xệch, để lộ làn da trắng như ngọc lại hơi ửng hồng.

Hắn khẽ thở dốc, trong hơi thở thoang thoảng mùi hương mai hắn thường dùng.

Ta run rẩy đưa tay ra, vừa chạm vào khuôn mặt nóng bỏng của hắn, Tạ Kinh Hồng đã giật mình tỉnh giấc.

Hắn khó nhọc gạt tay ta ra: "Ra ngoài..."

Hắn mở mắt nhìn rõ là ta, sững người một lát nhưng vẫn không cho ta chạm vào: "Yểu Yểu, nàng ra ngoài trước đi, đừng nhìn dáng vẻ... xấu xí này của ta..."

"Không xấu mà." Cổ họng ta nghẹn lại: "Tạ Kinh Hồng, để ta giúp huynh có được không?"

"Không được." Hắn cố sức kìm nén hơi thở, run rẩy đẩy ta: "Nàng ra ngoài trước đi, đừng nhìn ta lúc này, ta... ta không muốn nàng nhìn thấy."

Ta còn muốn thuyết phục hắn, nhưng hắn đã nhắm mắt lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội: "Ta sẽ không... đồng ý chuyện như vậy. Sao ta có thể làm nhục nàng được?" Trán hắn lấm tấm mồ hôi.

Ta cũng cuống lên: "Vậy... vậy cùng lắm thì huynh cưới ta! Huynh cưới ta là được chứ gì!"

"Ta không thể thừa nước đục thả câu, càng không muốn đối xử với nàng như vậy." Tạ Kinh Hồng mở mắt ra, giọng hắn khàn đặc, hơi thở nóng rực nhưng vẫn có thể mỉm cười trấn an ta: "Nàng ra ngoài đi, Yểu Yểu. Ta hứa với nàng, ngày mai ta sẽ đến vẽ tranh cùng nàng đúng giờ, được không?"

Ta ngồi chờ ở gian ngoài suốt một đêm, mãi đến khi vị đại phu già lại tới bắt mạch lần nữa, nói độc tính đã tan gần hết, ta mới thở phào nhẹ nhõm định về đi ngủ một lát.

Bấy giờ tỳ nữ lại vào báo Triều Vân tới.

"Tạ lang quân không sao chứ?" Triều Vân trông cũng có vẻ mất ngủ, nàng ta nhìn hai quầng thâm trên mắt ta, nghiến răng nói: "Ta đã bảo không phải ta rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn không tin?"

"Ta tin." Ta gật gật đầu.

Đối đầu bao nhiêu năm qua, ta thực sự ghét Triều Vân, cũng biết nàng ta xấu tính, nhưng không xấu đến mức đó.

Triều Vân trông như đã sẵn sàng để cãi nhau với ta, nhưng nhuệ khí bỗng chốc bị hai chữ này dập tắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dieu-thi-nu-ngoan-co/chuong-11.html.]

Nàng ta nhìn ta một hồi, sắc mặt thay đổi thất thường, rồi bỗng nhiên nói: "Diêu Yểu, ta thật sự ghét ngươi. Xuất thân ngươi không bằng ta, nhưng lại sống vui vẻ hơn ta, tự tại hơn ta. Dựa vào cái gì chứ? Đến cả người ta luôn thích cũng thích ngươi."

Ta không biết nói gì, chỉ im lặng nhìn nàng ta.

Nàng ta nhìn lại ta một lúc rồi bỗng chùng vai xuống: "Nhưng ta thực sự đã thua rồi. Ngươi dám vì Tạ Kinh Hồng mà đắc tội Lý Thời Tự, còn ta thì không dám. Lúc đó Tạ Quý phi chưa về, ta sợ con trai Lý Thục phi sẽ làm Thái t.ử... Ngươi không biết đâu, mẫu thân ta đã tốn bao nhiêu công sức để ta được kết thân với Lý gia..."

Nàng ta quay mặt đi, khẽ lau nước mắt: "Ta nói cho ngươi biết vậy, ta đã sai người đi điều tra kẻ dìu Tạ Kinh Hồng hôm đó là ai rồi. Là Lý Thời Tự... hắn đã hạ độc Tạ Kinh Hồng, còn sai đầy tớ đưa huynh ấy đến chỗ Bình Dương Hầu, kẻ có sở thích nam phong (luyến ái nam giới) đó. Hắn muốn hủy hoại Tạ Kinh Hồng hoàn toàn trước khi Tạ gia kịp trở mình."

Triều Vân nhìn ta, vẫn có chút hậm hực nhưng lại bất lực nói: "Nếu ngươi dám báo thù cho Tạ Kinh Hồng thì cứ đi đi, còn ta thì không dám đâu. Ta chỉ nói đến đây thôi, tất cả những gì vừa nói, ngươi cứ coi như ta chưa từng nói gì cả."

Triều Vân rời đi, không hiểu sao nhìn bóng lưng nàng ta, ta cũng cảm thấy có chút buồn man mác.

Rõ ràng ta rất ghét nàng ta, nàng ta cuối cùng cũng chịu thua, chịu yếu thế trước ta, lẽ ra ta phải vui mới đúng.

Nhưng giờ đây, ta cũng không rảnh để suy nghĩ nhiều như vậy nữa.

Ta về phòng ngủ một lát, ăn một bữa no nê, rồi hăm hở sai người đi mời Phùng Ngọc Sinh... kẻ tâm địa đen tối nhất, Yến Uyển... kẻ tâm địa khá đen tối, và Yến Phỉ... kẻ hoàn toàn chỉ đi cho đủ tụ, đến Phàn Lâu tụ họp để bàn mưu báo thù cho Tạ Kinh Hồng.

Nhưng ta vừa ra đến cửa đã bị chặn lại.

Phụ mẫu nói gần đây có đại sự sắp xảy ra, không cho ta ra ngoài nữa.

Tuy ta là kẻ ăn chơi nhưng những chuyện này ta vẫn hiểu rõ, nên ngoan ngoãn ở lại trong phủ.

Quân t.ử báo thù mười năm chưa muộn, cứ để ta từ từ suy nghĩ cách trừng trị Lý Thời Tự.

Nhưng ta không ngờ, mình sẽ không bao giờ còn cơ hội đó nữa.

Ba tháng sau, phủ Tề Quốc Công, Lý Thục phi cùng Tam hoàng t.ử do bà ta sinh ra mưu phản.

Nhị hoàng t.ử ở tận đất phong Kỳ Châu đã dẫn quân về cứu giá, b.ắ.n c.h.ế.t nghịch tặc ngay tại cửa cung.

Cả Lý gia ba trăm chín mươi hai mạng người đều bị c.h.é.m đầu thị chúng.

Nghe được tin này, ta chấn động nhìn Tạ Kinh Hồng đang vẽ chân dung cho mình.

Thời gian qua, phụ thân cùng các huynh trưởng, kể cả Tạ Kinh Hồng đều thường xuyên không ở trong phủ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DIÊU THỊ NỮ NGOAN CỐ
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...