Dù ăn vận cực kỳ giản dị, nhưng đứng giữa chốn hoa lệ này vẫn chẳng hề kém cạnh chút nào.
Ánh mắt lạnh lùng như sao sáng của Tạ Kinh Hồng lướt qua căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Ta sợ tới mức bật dậy, rồi lại thầm hối hận...
Tạ Kinh Hồng giờ đâu còn là Trai trưởng nữa, ta sợ hắn làm gì?
Nhưng liếc mắt nhìn quanh, ừm, tất cả mọi người đều đứng dậy cả rồi, xem ra ta cũng chẳng mất mặt lắm.
Ta cố gắng nhìn thẳng lại hắn, nhưng chỉ trong chốc lát đã bại trận... thật đáng sợ, cứ nhìn thấy khuôn mặt này là ta lại nhớ đến năm đó hai ngày liên tiếp trốn học bị bắt, phải chép phạt ròng rã hai mươi lần học quy đến mức khóc cha gọi mẹ.
Ta cứng nhắc dời mắt sang Tam ca: "Tam ca, sao... sao huynh lại tới đây?"
Tam ca điều chỉnh biểu cảm, cố gắng tỏ ra không mấy ngượng ngùng: "Ờ... mẫu thân nói muội đang giải khuây ở đây, bảo ta tiện đường đưa muội về."
Ta vội vàng từ chối: "Huynh về trước đi, buổi tối muội còn có..."
"Yểu Yểu, ngươi cứ về đi, ta sực nhớ ra nhà còn có việc, tối nay không tụ tập nữa." Yến Phỉ chẳng chút nghĩa khí cắt ngang lời ta. Những người khác cũng vội vàng phụ họa.
Yến Uyển, muội muội của Yến Phỉ cũng là bạn thân của ta, trực tiếp đẩy ta ra ngoài cửa: "Ôi chao, ngươi mau đưa lão phu... khụ, ý ta là Tạ lang quân về đi. Hắn đến nhà ngươi làm khách, sao ngươi có thể chậm trễ như vậy? Mau về đi, lần sau gặp lại."
Hai tên ăn chơi khác vừa "phải đấy, phải đấy" vừa bước tới đóng sầm cửa lại, còn cài then kỹ lưỡng.
Ta trừng mắt nhìn cánh cửa: "..." Lũ tiểu nhân không chút nghĩa khí này!
Nhưng ta không ngờ, ca ca ta mới là kẻ thiếu nghĩa khí nhất, hắn ta vậy mà nhét Tạ Kinh Hồng vào trong xe ngựa của ta.
Ta vừa đẩy cửa sổ định nhảy ra ngoài, người thanh niên đang ngồi nghiêm chỉnh bỗng lên tiếng: "Diêu nữ lang."
"Cái... cái gì?" Ta bám c.h.ặ.t vào khung cửa sổ, cố tỏ ra cứng cỏi nhìn hắn: "Ta... ta nói cho ngươi biết, giờ ta chẳng sợ ngươi đâu. Ngươi mà còn phạt ta chép sách, ta tuyệt đối không tuân theo!"
Tạ Kinh Hồng sững người, trong mắt dường như thoáng qua một tia gợn sóng, nhưng không đợi ta nhìn kỹ, hắn đã nhẹ nhàng dời mắt, quai hàm góc cạnh đanh lại: "Tại hạ chỉ là kẻ áo vải, đương nhiên không dám trèo cao tới tiểu thư nhà Thái phủ. Lần này vào kinh thật sự là cực chẳng đã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dieu-thi-nu-ngoan-co/chuong-2.html.]
Bàn tay đang bám cửa sổ của ta buông xuống.
홱횊횗 획횒회횑 횝횑횞횘회 횚횞횢횎횗 횜횘 횑횞횞 회횞횊 홼횘회 홽횑횞, 횟횞횒 횕횘횗횐 회횑횒 획횘회 횝횊횒 횠횎횋 홼횘횗횔횎횢획 획횎 횞횗횐 횑횘 획횒회횑 횐횒횊.
"Tổ phụ làm quan chính trực, năm xưa ở Trần Quận từng có hiềm khích với hào cường địa phương, nay thất thế lại càng gian nan." Tạ Kinh Hồng thần sắc bình thản, trong giọng nói ẩn chứa sự tự giễu, cũng có cả vẻ khó xử: "Nói thật với nàng... sau khi người của Thái phủ đến thăm, muội muội ta mới thoát khỏi cảnh bị tên lãng t.ử Thái gia cưỡng ép cưới hỏi."
Bàn tay kia của ta cũng thu lại: "Vậy muội muội của Tạ lang quân hiện giờ..."
"Nhờ có lệnh huynh, Thái gia không dám quấy nhiễu muội muội nữa." Tạ Kinh Hồng quay đầu nhìn ta, đôi lông mi đen nhánh như lông quạ khẽ rung động: "Ta tự biết mình không xứng với nàng, chỉ mong nàng cho ta thời gian hai tháng. Ta sẽ sớm tìm cho gia đình một nơi đáng tin cậy để gả muội muội đi, sau đó sẽ lập tức trở về Trần Quận, tuyệt không làm phiền đến nàng."
Ta ngồi lại xuống ghế đệm: "Hóa ra là vậy... Vậy huynh cứ ở lại thêm vài tháng cũng được. Chuyện đại sự cả đời của nữ nhi, nhất định phải chọn lựa kỹ càng."
Hắn ngẩn ra, quai hàm đang căng thẳng bỗng mềm mại đi đôi chút: "Đa tạ."
Đám ăn chơi chúng ta đều có một đặc điểm: rất trọng nghĩa khí. Thế nên khi mẫu thân và hai vị tẩu tẩu gọi ta vào phòng hỏi ý kiến về Tạ Kinh Hồng, ta huơ tay múa chân: "Rất tốt! Vừa có tài học vừa tuấn tú, con thích lắm. Mẫu thân, hay là người cho nhà họ thêm chút sính lễ đi?"
Mẫu thân gõ nhẹ vào trán ta: "Làm gì có chuyện nữ nhi đi tặng sính lễ cho nam nhân?"
"Chẳng phải người nói sau khi con và Tạ Kinh Hồng thành thân, huynh ấy sẽ ở lại nhà mình sao?" Ta ôm cánh tay mẫu thân lắc lư: "Vậy chẳng khác nào huynh ấy gả cho con, về tình về lý chúng ta cũng nên đưa của hồi môn chứ."
Đại tẩu nhìn ta cười: "Yểu Yểu nói phải đấy. Mẫu thân, cảnh ngộ của Tạ gia hiện giờ quả thực không tốt. Đã định làm thông gia, những việc khác chúng ta không giúp được, nhưng tiền học phí cho mấy vị công t.ử, tiểu thư thì vẫn có thể hỗ trợ đôi chút."
Ta gật đầu lia lịa. Nhị tẩu cũng cười: "Phải đó mẫu thân, Tạ gia tốt thì Yểu Yểu cũng sẽ tốt hơn mà."
Ta tiếp tục gật đầu như bổ củi. Mẫu thân thở dài: "Cũng được, Kinh Hồng đứa trẻ đó, ta thật sự rất thích. Nga Anh, con chuẩn bị thêm một phần hậu lễ gửi sang Tạ gia, rồi nói với Tạ phu nhân một tiếng, nếu mấy đứa trẻ bằng lòng, ta có thể gửi chúng đến thư viện Hoài Sơn đèn sách."
Đại tẩu gật đầu: "Vâng."
"Đa tạ mẫu thân! Đa tạ Đại tẩu và Nhị tẩu!" Ta reo hò một tiếng, ôm chầm lấy mẫu thân và các tẩu tẩu rồi chạy biến ra tiền viện để báo tin vui này cho Tạ Kinh Hồng.
Bước vào viện, ta thấy Tạ Kinh Hồng đang cầm kim khâu lại tay áo đã rách. Ánh nắng nhạt xuyên qua cửa sổ phủ lên người hắn, khiến ta có cảm giác như quay ngược thời gian về sáu năm trước.
--------------------------------------------------