Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạn Thanh Xuân Của Gió

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

2.

Ngày hôm sau, tiếng trống trường vang lên, báo hiệu buổi học đầu tiên của năm học mới chính thức bắt đầu.

An Nhiên bước vào lớp 12A3, ánh mắt dò xét của bạn bè đổ dồn về cô.

Cô cúi đầu, cố gắng lẩn tránh. Cô tìm thấy chỗ ngồi trống cuối cùng, ở bàn cuối cùng, cạnh cửa sổ. Nhưng khi cô vừa đặt cặp xuống, một ánh mắt lạnh lùng từ phía trên đã khiến cô giật mình.

Đó là Hoàng Long, ngồi phía trên cô.

Chiếc áo đồng phục dù đã nhàu nát, nhưng vẫn không che lấp được vẻ ngoài điển trai, ngông nghênh.

Ánh mắt cậu lướt qua cô một cách thờ ơ, rồi lại quay về phía cửa sổ. Bàn của cậu cũng trống, không có bạn cùng bàn. An Nhiên có chút sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Ít nhất, cô không phải đối mặt với ánh mắt dò xét của những người khác.

Buổi học trôi qua một cách nặng nề.

An Nhiên không thể tập trung, vì cô cảm nhận được sự hiện diện của Hoàng Long. Anh ta không nói chuyện, không nhìn cô, nhưng sự tồn tại của anh ta lại quá lớn, quá áp đảo.

Cho đến khi cô giáo gọi tên An Nhiên lên bảng giải bài tập, cô mới thoát khỏi suy nghĩ của mình.

An Nhiên bước lên bảng, run rẩy cầm viên phấn. Bài toán hình học khó hơn cô nghĩ. Cô loay hoay mãi, đôi tay vẫn không thể viết ra một lời giải hoàn chỉnh.

Cô giáo thở dài, định gọi một học sinh khác, thì một tiếng nói trầm khàn vang lên.

“Cô ơi, để em giúp cậu ấy.”

Cả lớp im lặng, ai cũng ngạc nhiên.

Kể từ khi vào trường, Hoàng Long chưa bao giờ xung phong lên bảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-thanh-xuan-cua-gio/chuong-2-ghe-trong-ben-canh.html.]

Cậu ta luôn thờ ơ với việc học hành, với mọi thứ. An Nhiên cũng ngạc nhiên không kém.

Cô nhìn Hoàng Long, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp.

Hoàng Long bước lên, cầm lấy viên phấn từ tay An Nhiên. Cậu không nhìn cô, chỉ nhìn vào bảng.

Nét chữ cứng cáp, dứt khoát của cậu viết lên từng bước giải, rõ ràng và mạch lạc.

An Nhiên sững sờ. Cô không ngờ một người như Hoàng Long lại có thể giải được bài toán khó như vậy. Ánh mắt cô dõi theo từng nét chữ, và khi cậu giải xong, cô nhận ra một điều: cậu ta không phải là một kẻ vô dụng, chỉ là cậu ta không muốn thể hiện ra mà thôi.

Hoàng Long trở về chỗ ngồi, và khi lướt qua An Nhiên, cậu khẽ nói: “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”

An Nhiên giật mình, vội vàng cúi đầu. Cô không hiểu ánh mắt đó là ánh mắt gì. Ánh mắt ngạc nhiên? Ánh mắt cảm kích? Hay ánh mắt của sự sợ hãi?

Buổi học kết thúc.

An Nhiên thu dọn sách vở, thì một cậu con trai vui vẻ bước tới.

"Cậu là An Nhiên đúng không? Mình là Quốc Anh, ngồi bàn trên cậu." Quốc Anh có mái tóc xoăn tít, khuôn mặt rạng rỡ, và nụ cười luôn thường trực trên môi.

Bên cạnh Quốc Anh là một cô gái nhỏ nhắn, tóc tết hai bên, khuôn mặt lém lỉnh, đôi mắt sáng.

"Đây là Thảo My, bạn thân của mình." Quốc Anh nói.

An Nhiên mỉm cười. "Chào hai cậu."

"Tụi mình nghe nói cậu là học sinh mới," Thảo My nói. "Có cần gì thì cứ hỏi bọn mình nhé. Đặc biệt là đừng chọc giận... cậu ta." Thảo My liếc nhìn Hoàng Long đang đi ra khỏi cửa lớp.

An Nhiên gật đầu. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp hơn một chút. Ít nhất, ở ngôi trường này, cô đã có hai người bạn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạn Thanh Xuân Của Gió
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...