Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạn Thanh Xuân Của Gió

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4.

Thời gian trôi đi, tình bạn của An Nhiên và Hoàng Long càng thêm bền chặt.

An Nhiên dần dần nhận ra những bí mật ẩn sâu trong quá khứ của cậu. Cô biết, Hoàng Long lớn lên trong một gia đình giàu có, nhưng thiếu tình thương. Bố mẹ cậu bận rộn với công việc, và chỉ quan tâm đến thành tích học tập của cậu. Cậu đã cố gắng học thật giỏi, nhưng khi cậu không đạt được kết quả như kỳ vọng, bố mẹ cậu đã thất vọng.

"Con chỉ là một kẻ thất bại," bố cậu đã nói thế.

Câu nói đó như một nhát dao, đ.â.m thẳng vào trái tim cậu.

Hoàng Long bắt đầu bỏ học, trốn nhà, và gia nhập vào những nhóm bạn xấu. Cậu ta trở thành một "đại ca" bất cần, để che giấu những vết thương sâu thẳm trong lòng.

An Nhiên dùng sự dịu dàng, kiên nhẫn của mình để xoa dịu những vết thương đó. Cô không phán xét, không trách móc. Cô chỉ lắng nghe, và thấu hiểu.

Mỗi khi Hoàng Long tức giận, cô sẽ đưa cho cậu một chiếc kẹo chanh, loại kẹo mà cậu thích nhất. "Hãy ăn kẹo này, vị chua sẽ làm cậu bớt giận."

Một ngày, Hoàng Long bị bố cậu đánh. Vết thương trên người cậu vẫn chưa lành, nhưng Hoàng Long lại không khóc.

Cậu chỉ ngồi lặng lẽ, nhìn ra ngoài cửa sổ.

An Nhiên bước tới, lấy ra một chiếc băng dính hình gấu. Cô nhẹ nhàng dán lên vết thương của cậu. Bàn tay cô ấm áp, nhẹ nhàng, khiến Hoàng Long cảm thấy an lòng.

"Tớ không thích thấy cậu bị thương," An Nhiên nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió.

Hoàng Long ngước nhìn cô, đôi mắt cậu ngấn nước.

Cậu không ngờ, lại có một người quan tâm đến cậu như vậy. Cậu không nói gì, chỉ ôm lấy An Nhiên, để những giọt nước mắt lăn dài trên vai cô.

"Tớ... cảm ơn cậu," cậu thều thào.

Từ ngày đó, Hoàng Long bắt đầu thay đổi. Cậu không còn đi gây sự, không còn bỏ học. Cậu bắt đầu tập trung vào việc học hành, và dần dần đạt được những thành tích cao.

Quốc Anh và Thảo My rất ngạc nhiên.

Họ không hiểu tại sao Hoàng Long lại thay đổi.

Nhưng An Nhiên biết. Hoàng Long thay đổi, không phải vì muốn làm vừa lòng ai, mà vì muốn trở thành một người tốt hơn, xứng đáng với tình yêu của cô.

5.

Kỳ thi đại học, cánh cửa quan trọng nhất của tuổi thanh xuân, đang đến rất gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-thanh-xuan-cua-gio/chuong-4-vet-seo-trong-long.html.]

Cả Hoàng Long và An Nhiên đều dốc hết sức lực để ôn tập.

Phòng học trống, thư viện hay thậm chí là một góc nhỏ yên tĩnh dưới tán cây bàng, đâu đâu cũng trở thành "chiến trường" của họ. Hoàng Long không còn là chàng trai bất cần, ngạo nghễ ngày nào.

Cậu chôn mình trong những chồng sách, giải quyết từng bài toán, từng câu hỏi lý thuyết một cách cẩn trọng. An Nhiên luôn ở bên cạnh, như một ngọn hải đăng nhỏ, dẫn lối cho cậu trên con đường đầy gian nan này.

Một buổi tối muộn, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, họ vẫn ngồi trong thư viện. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của cả hai. Hoàng Long chau mày, cố gắng giải một bài toán tích phân phức tạp. Cậu cắn nhẹ đầu bút, vẻ mặt đầy bế tắc.

"Khó quá à?" An Nhiên khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như xoa dịu.

Hoàng Long thở dài, gác bút. "Tớ không biết phải bắt đầu từ đâu."

An Nhiên mỉm cười, cầm lấy cây bút của cậu. Cô không giải ngay, mà chỉ vẽ một đường thẳng lên tờ giấy. "Nhớ lại lời thầy giáo nói không? Đôi khi, một bài toán phức tạp chỉ cần một đường thẳng đơn giản để giải quyết."

Hoàng Long nhìn theo nét vẽ của cô, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng. Cậu cầm lấy bút, tiếp tục giải. Lời giải dần dần hiện ra, rõ ràng và mạch lạc. Hoàng Long ngước lên nhìn An Nhiên, trong mắt cậu ánh lên vẻ cảm kích và ngưỡng mộ.

"Cậu giỏi thật đấy," cậu nói, giọng nói chân thành.

An Nhiên chỉ cười nhẹ. "Đâu có. Chỉ là tớ đã học thuộc lòng lời giải của cậu hôm nọ thôi."

"Hôm nọ?" Hoàng Long ngạc nhiên.

"Bài toán cậu giúp tớ ở lớp 12A3 ấy," An Nhiên nói. "Tớ đã về nhà, tìm lại bài toán đó, và giải đi giải lại nhiều lần. Tớ nhận ra, cậu không phải là một người bất cần như mọi người nghĩ. Cậu rất thông minh, và cậu chỉ cần một động lực để phát huy thôi."

Hoàng Long nhìn sâu vào đôi mắt An Nhiên. "Động lực đó... là cậu sao?"

An Nhiên không trả lời, chỉ mỉm cười. Nụ cười của cô giống như một làn gió mát lành, thổi tan mọi mệt mỏi và lo âu trong lòng cậu. Hoàng Long nhận ra, từ khi có An Nhiên, cuộc đời cậu không còn là một con đường tối tăm, vô định. An Nhiên đã trở thành bến đỗ bình yên, nơi cậu có thể thả neo và tìm thấy chính mình.

Họ tiếp tục ôn tập cho đến khi kim đồng hồ chỉ gần nửa đêm. An Nhiên gục đầu xuống bàn, mệt mỏi ngủ thiếp đi. Hoàng Long nhẹ nhàng lấy chiếc áo khoác của mình, khoác lên vai cô. Cậu nhìn khuôn mặt cô, và cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Cậu khẽ cúi xuống, hôn lên trán cô. "Cảm ơn cậu, An Nhiên. Cảm ơn vì đã đến và thay đổi cuộc đời tớ."

Sáng hôm sau, An Nhiên thức dậy, thấy chiếc áo khoác của Hoàng Long đang đắp trên người mình. Cô mỉm cười. Cô biết, tình yêu của họ đã nảy nở, tự nhiên và trong sáng như những cánh hoa hướng dương.

Họ cùng nhau vượt qua kỳ thi đại học, và cùng đậu vào một trường đại học danh tiếng. Ngày nhận giấy báo, cả hai ôm chầm lấy nhau, hạnh phúc tột cùng. "Chúng ta đã làm được," Hoàng Long nói, giọng nói đầy vẻ tự hào. An Nhiên gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta đã cùng nhau làm được."

Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn. Ngay lúc đó, một chiếc xe màu đen lao qua, lướt ngang trước mặt họ. Kính xe hạ xuống, và một khuôn mặt quen thuộc hiện ra. Đó là Tuấn "Hổ". Hắn ta nở một nụ cười đắc ý, ánh mắt đầy vẻ đe dọa, rồi lái xe đi mất.

Hoàng Long cứng người lại, đôi mắt nheo lại đầy vẻ cảnh giác. Một cảm giác bất an dâng trào trong lòng cậu.

"Hoàng Long, sao thế?" An Nhiên hỏi, lo lắng.

"Không có gì," Hoàng Long nói, nhưng đôi mắt cậu vẫn dõi theo chiếc xe đã đi khuất. Cậu biết, cơn bão vẫn chưa tan.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạn Thanh Xuân Của Gió
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...