7.
Vết thương trên người An Nhiên dần lành, nhưng vết sẹo tinh thần lại cần nhiều thời gian hơn để chữa lành. Suốt những ngày đầu nằm viện, cô chìm trong im lặng.
Mỗi khi Hoàng Long nắm tay, cô lại khẽ rụt lại, như sợ rằng sự gần gũi sẽ mang đến một tai họa khác.
Cô thường giật mình giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm, và chỉ khi Hoàng Long nhẹ nhàng vuốt tóc, giọng nói trầm ấm của cậu thì thầm những lời trấn an, cô mới dần chìm vào giấc ngủ.
"Hoàng Long," một buổi chiều, khi ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ phòng bệnh, An Nhiên khẽ nắm lấy bàn tay cậu. "Tớ sợ lắm. Tớ sợ mình sẽ trở thành gánh nặng của cậu."
Hoàng Long siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt kiên định. "An Nhiên, cậu không phải gánh nặng của tớ. Cậu là lý do để tớ sống tốt hơn. Cậu đã đưa tớ ra khỏi con hẻm tối tăm đó, giờ là lúc tớ ở bên và bảo vệ cậu."
An Nhiên nhìn Hoàng Long, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô biết, cô đã tìm thấy một người đàn ông đáng tin cậy. Dần dần, nụ cười quay trở lại trên môi cô, và nỗi sợ hãi cũng dần lùi xa.
Một tháng sau, cô được xuất viện. Khi trở về nhà, cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mọi thứ vẫn còn đó, nhưng đã có một sự thay đổi lớn trong lòng cô. Cô không còn sợ hãi, mà đã biết trân trọng cuộc sống hơn.
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-thanh-xuan-cua-gio/chuong-6-bon-mua-cua-yeu-thuong.html.]
Ngày nhập học đại học, một ngày quan trọng, mở ra một chương mới của cuộc đời. Cả bốn người – Hoàng Long, An Nhiên, Quốc Anh và Thảo My – đều hăm hở, háo hức. Cổng trường đại học rộng lớn, với những hàng cây cổ thụ xanh mát, những tòa nhà cổ kính, khiến họ cảm thấy choáng ngợp.
"Oa, trường đại học thật tuyệt!" Thảo My reo lên, "tớ không thể tin được là chúng ta đã làm được!"
Quốc Anh cười hì hì, choàng vai Hoàng Long. "Đúng vậy! Nhờ có sự giúp đỡ của đại ca đây, tớ mới thi được vào đây đó!"
Hoàng Long chỉ cười, ánh mắt cậu hướng về An Nhiên đang mỉm cười rạng rỡ. "Là An Nhiên đã thay đổi tớ."
Họ cùng nhau đi làm thủ tục nhập học. Hoàng Long theo học ngành kiến trúc, An Nhiên chọn thiết kế nội thất. Quốc Anh học kinh tế, còn Thảo My theo ngành truyền thông. Mặc dù mỗi người một khoa, nhưng họ vẫn hứa sẽ dành thời gian cho nhau.
Buổi trưa, cả bốn người cùng đi ăn cơm ở căng tin trường. An Nhiên nhìn quanh, cảm thấy một chút lo lắng. "Tớ có cảm giác như mình đang bắt đầu lại từ đầu vậy," cô nói. "Những người ở đây, họ thật tài giỏi."
Hoàng Long nắm lấy tay cô dưới bàn. "An Nhiên, cậu cũng rất giỏi. Cậu đừng sợ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."
"Đúng vậy," Quốc Anh nói. "Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một đội. Bốn người chúng ta."
Thảo My gật đầu. "Đúng rồi. Bốn người chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một đoạn thanh xuân rực rỡ nữa!"
--------------------------------------------------