Kiếp trước, khi ta uống t.h.u.ố.c an thai rồi sảy thai, người trong phủ mời hắn về, Lý Thu Oánh cũng nói đúng những lời này.
Khi ấy, hắn cũng tin, rằng ta giả bệnh, chỉ để lừa hắn quay về.
Bởi bát t.h.u.ố.c kia, tra không ra độc, và cho dù có vấn đề, mọi người đều tin đó là do ta tự mình giở trò.
Ta từng vô số lần nói với hắn, ta sẽ không bao giờ lấy đứa con của mình ra làm con cờ.
Nhưng hắn chưa từng tin.
Mãi đến lúc này, khi tất cả lặp lại trước mắt hắn một lần nữa, hắn mới thật sự tin vào những lời ta từng nói.
Thẩm Dung Cảnh không ở lại viện của Lý Thu Oánh, mà vội vã quay về Thẩm phủ.
Trong phủ, mọi người đều tụ tập ở viện của quận chúa, chẳng ai chú ý đến một nha hoàn nhóm lửa đang lén lút rời khỏi nhà bếp.
Hắn ra lệnh bắt giữ nàng ta ngay khi nàng ta chuẩn bị chui qua lỗ ch.ó bỏ trốn.
Thẩm vấn kỹ càng, mới biết nàng ta vốn là nô bộc cũ của Lý gia.
Nàng ta đã hạ độc vào canh an thần của quận chúa.
Trước khi trở lại bếp, nàng ta đ.á.n.h tráo bát canh độc bằng bát khác, nên khi đại phu kiểm tra thức ăn, hoàn toàn không phát hiện ra nguyên nhân trúng độc.
Hai tháng sau, Lý Thu Oánh c.h.ế.t trong một tiểu viện ở phía tây thành.
Khi người ta phát hiện ra, khuôn mặt nàng ta đã thối rữa đến mức không còn nhận ra nổi.
Khi nghe tin ấy, ta vẫn thấy hơi sững sờ.
Loại độc mà nàng ta trúng phải hẳn là Hoán Nhan Tán, một thứ độc d.ư.ợ.c tàn độc vô cùng, song nếu dùng t.h.u.ố.c áp chế kịp thời, vẫn có thể giữ mạng.
Chỉ là t.h.u.ố.c giải cực kỳ đắt đỏ, giá trị nghìn vàng.
Nhưng khoảng một tháng trước, viện của Lý Thu Oánh bị cướp, toàn bộ của cải bị vét sạch.
Từ hôm Thẩm Dung Cảnh rời đi, hắn chưa từng quay lại.
Nghe nói Lý Thu Oánh nhiều lần dọa tự vẫn, sai người đến Thẩm phủ cầu cứu mấy lượt, song hắn vẫn không hề xuất hiện.
Khi tin nàng ta c.h.ế.t truyền đến tai, Trưởng công chúa chỉ khẽ chau mày, có phần bàng hoàng:
“Tưởng rằng Thẩm công tử là người si tình, sao bỗng chốc lại đổi thay đến thế?”
Một phu nhân bên cạnh liền đỡ lời, giọng đầy ngụ ý:
“Nam nhân mà, vốn là loài dễ thay lòng.”
Lại có người cười nhẹ:
“Nhưng mà Lý thị c.h.ế.t rồi, Thẩm công tử cũng xem như kịp quay đầu.
Nghe nói giờ đã được Thẩm gia tiến cử vào triều làm quan.
Bao nhiêu nhà quyền quý đều muốn kết thông gia, ngay cả Thượng thư đại nhân cũng hối hận vì từng hủy hôn ước.”
Trưởng công chúa bật cười lạnh, giọng chua cay:
“Thật nực cười. Nữ nhân nếu gặp chuyện như vậy, thanh danh tan nát, còn nam nhân chỉ cần quay đầu lại, liền được ca tụng là cải tà quy chính.”
Lời ấy vừa dứt, xung quanh bỗng im phăng phắc.
Mấy phu nhân nhìn nhau, rồi lần lượt lặng lẽ rời khỏi đình nghỉ mát.
Ta cúi người, ném mấy viên thức ăn xuống ao, đám cá chép ngũ sắc lập tức tranh nhau tung lên mặt nước, sóng gợn lăn tăn.
Ta quay đầu, mỉm cười nói với Trưởng công chúa:
“Điện hạ nói đúng. Thần nữ vẫn thường nghĩ, nếu ‘trinh tiết liệt nữ’ thật sự cao quý đến vậy, sao nam nhân lại không lập cổng trinh tiết cho mình?”
Trưởng công chúa nhìn ta, ánh mắt khẽ lay động, rồi cũng bật cười, nụ cười vừa lạnh lẽo vừa sắc bén.
13.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doc-cam/10.html.]
Thẩm Dung Cảnh dù sao cũng là người trọng sinh, nên con đường làm quan vô cùng hanh thông.
Hắn lựa chọn đứng về phe Hằng Vương, một đường thăng chức liên tiếp, cuối cùng bước chân vào Trung Thư Các.
Ở kiếp trước, Hằng Vương từng nâng đỡ con trai của Tiêu Quý Phi – Lục hoàng tử lên ngôi Thái tử. Sau khi Hoàng đế băng hà, Hằng Vương được phong làm Nhiếp chính vương, nắm quyền thiên hạ, thế lực ngút trời.
Đó là một nước cờ tuyệt đối không thể thua.
Nhưng rồi, rất nhanh sau đó, một lá thư tố cáo cấu kết với ngoại địch được dâng lên khiến Hoàng đế bắt đầu nghi ngờ Thừa tướng, Hoàng đế lập tức giam Thừa tướng trong lao ngục.
Hoàng đế không cho Trưởng công chúa vào cung cầu xin, nàng chỉ có thể nhờ ta gửi y phục của Thừa tướng vào cung.
Tại hoàng cung, ta gặp lại Thẩm Dung Cảnh.
Ta nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng:
“Thừa tướng cả đời liêm khiết chính trực, không ngờ lại bị hãm hại như thế.”
Hắn thản nhiên nói, ánh mắt sâu thẳm:
“Dù sao thì cuối cùng hắn cũng sẽ c.h.ế.t trong sự nghi kỵ của bệ hạ. Thay vì để hắn c.h.ế.t vô ích, chi bằng để ta lợi dụng.”
“Chỉ cần nắm được quyền thế, mọi thứ ta muốn, ta đều có thể có được.”
Ta nhếch môi lạnh nhạt:
“Ngươi đã hai đời quyền khuynh thiên hạ, còn thiếu thứ gì nữa?”
Hắn nhìn ta không chớp, chậm rãi đáp:
“Nàng. Cẩm Du, đời này ta vẫn muốn cưới nàng làm vợ.”
Ta ánh mắt như phủ sương, lạnh giọng nhắc nhở:
“Thẩm Dung Cảnh, ta đã thành thân rồi.”
Hắn cười nhẹ, ý vị sâu xa:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Chúng ta đều rõ, hắn sẽ không thể trở về từ chiến trường. Sau khi Thừa tướng ngã ngựa, Trưởng công chúa cũng sẽ thất thế, đến lúc đó, ai còn bảo vệ được nàng?”
Ta nhìn thấy trong ánh mắt hắn là sự quyết tuyệt chiếm hữu.
Nhưng hắn cũng nên biết, cho dù đến tận giây phút cuối cùng, ta cũng không bao giờ khuất phục.
Không ngờ, kiếp trước đã đấu với hắn suốt hai mươi năm, kiếp này lại phải tiếp tục đối đầu nữa.
Ra khỏi cung, ta cảm thấy bị hắn theo dõi.
Ta biết rõ, bản thân biết quá nhiều, hắn sẽ không để ta phá hỏng đại sự.
Ngoài cửa cung, Trưởng công chúa đang đứng chờ sẵn.
Thấy ta bước ra, nàng vội vã tiến lên nắm tay ta, ánh mắt đầy lo lắng:
“Chàng ấy… vẫn ổn chứ? Có bị tra tấn gì không?”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, khẽ lắc đầu:
“Thừa tướng vẫn bình an. Điện hạ, người phải giữ gìn sức khỏe, giờ đây hắn chỉ còn biết trông cậy vào người.”
Trưởng công chúa liếc nhìn Thẩm Dung Cảnh đang đứng sau lưng ta, khẽ cười nhạt đầy mỉa mai:
“Không ngờ hắn lại đi theo Hằng Vương. Giờ Thừa tướng thất thế, Hằng Vương và Tiêu Quý Phi liên thủ, bản cung đã không còn đủ sức chống đỡ nữa rồi.”
Ta khẽ nâng tay, dùng khăn lụa lau giọt lệ nơi khóe mắt Trưởng công chúa, rồi hạ giọng, chỉ đủ cho hai người nghe:
“Điện hạ, thần nữ không ngờ… Hằng Vương lại phò tá Lục hoàng tử lên làm Thái tử… điều đó khiến thần nữ nhớ đến phụ thân của mình…”
Trưởng công chúa ngẩn người nhìn ta, đôi mắt thoáng hiện lên nỗi kinh ngạc.
Chưa kịp nói gì thêm, thị vệ nơi cửa cung đã tách chúng ta ra.
--------------------------------------------------