Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Cẩm

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng khi trở về viện, sự dịu dàng trong mắt hắn liền tan biến.

Hắn nắm tóc ta, mạnh mẽ ép đầu ta xuống bồn tắm.

Cơn đau rát ở da đầu khiến ta không thể không ngẩng lên, nhìn thẳng vào gương mặt tràn đầy phẫn nộ ấy.

Thẩm Dung Cảnh nở nụ cười lạnh:

“Tống Cẩm Du, ngươi ngồi trên vị trí chủ mẫu của Thẩm gia… có thấy thoải mái không?”

Ta sặc nước, run rẩy hỏi:

“Nếu đã chán ghét ta đến thế, vì sao không hưu ta đi?”

Hắn không trả lời, chỉ nhìn ta rất lâu, sau đó cười khẽ, giọng châm biếm:

“Thú vị thế này, sao ta nỡ bỏ qua. Trừ phi ngươi c.h.ế.t đi…”

Phải, trừ khi ta c.h.ế.t, thì mới chẳng ai biết được bí mật của Thẩm Dung Cảnh.

Sau khi Lý gia bị tịch biên, Thẩm Dung Cảnh quỳ suốt một đêm trước từ đường để cầu xin được nạp Lý Thu Oánh làm thiếp, che chở nàng ta suốt đời.

Chỉ khi ấy, ta mới hiểu ra, hóa ra người hắn yêu luôn là nàng ta.

Đêm đó, sau khi ta uống t.h.u.ố.c an thai, m.á.u liền ồ ạt tuôn ra không ngừng.

Ta hôn mê suốt ba ngày, mà Thẩm Dung Cảnh chưa từng tới thăm lấy một lần, chỉ vì khi ấy, Lý Thu Oánh bị người của mẹ chồng sai đến làm nhục, phẫn uất đến muốn c.h.ế.t.

Vài bà tử trong phủ, đứng trước viện mà hắn chuẩn bị riêng cho nàng ta, đã vạch trần thân phận của Lý Thu Oánh rằng nàng ta vốn là con gái tội thần, đáng ra phải bị sung làm quan kỹ, vậy mà vẫn không biết xấu hổ trèo lên giường nam nhân, làm thiếp thất bên ngoài, nay còn có mặt mũi muốn được danh chính ngôn thuận bước vào cửa lớn Thẩm phủ.

Mấy bà già la mắng vậy mà chẳng hề hé răng đến tên Thẩm Dung Cảnh, thiên hạ đoán mò đủ kiểu, Lý Thu Oánh như thể đã đắc tội với toàn bộ quan quý trong kinh thành, danh tiếng bị vứt sạch.

Những quý phu nhân đến bắt gian nọ sai gia nhân giữ c.h.ặ.t t.a.y chân nàng ta, vả vài cái tai thật mạnh.

Khi Thẩm Dung Cảnh an ủi xong cho Lý Thu Oánh rồi đến thăm ta, ta quay sang chồng than trách:

“Phụ thân ta và ta đã bày mưu mua quan hệ cho Lý Thu Oánh khỏi bị phái đi làm kĩ nữ, nào ngờ nàng ta lại làm ra việc mất hết liêm sỉ như vậy. Ban đầu ta không nên cứu nàng ta, bây giờ lại làm khổ các phu nhân trong phủ.”

Thẩm Dung Cảnh giật mình: “Phu nhân và nàng ta như tỷ muội thân thiết, sao lại nói thế?”

Ta hạ mắt nhìn mạch nổi trên mu tay hắn, nói lạnh: “Có lẽ phu quân hiểu lầm rồi, vốn ta chưa bao giờ có tính ôn hòa. Nếu Lý Thu Oánh rơi vào tay ta, ta nhất định sẽ tự tay rạch sống nàng ta.”

“Nhưng may là phu quân xuất thân từ gia đình thanh cao, quyết không làm những chuyện hèn hạ ấy.”

Phải thừa nhận, chiêu trò của mẹ chồng thật tàn nhẫn; Thẩm gia danh giá đến thế, danh tiếng Lý Thu Oánh bị vùi tan, đời này thôi đã không thể bước vào cửa Thẩm gia.

Nhưng Lý Thu Oánh cũng thật can đảm, trong mùa đông lạnh giá lại nhảy xuống hồ.

Ta ngồi trong quán trà, nhấm chén nước nóng trên lò sưởi, lặng lẽ nhìn Thẩm Dung Cảnh lao xuống nước lạnh cứu nàng ta.

Hắn lén ra khỏi phủ gặp Lý Thu Oánh mà không mang theo cả một tiểu tư.

Tiểu Hồng dâng trà tay còn run: “Tiểu thư, ở giữa hồ kia là… cô gia… có thể sẽ xảy ra chuyện c.h.ế.t người chăng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doc-cam/3.html.]

Ta đặt chén xuống, nhìn hai người trong hồ trôi lềnh bềnh, lạnh lùng nói: “Con ta mất là vì họ, họ nhất định phải trả mạng.”

Tiểu Hồng thì thầm: “Trong bát t.h.u.ố.c an thai tiểu thư uống không tìm thấy gì, nên người ta không ai tin lời tiểu thư nói về cô gia…”

“Quả là mưu mô hay ho.” Ta bật cười khinh bạc: “Lý Thu Oánh đáng c.h.ế.t, con mèo hay lăng nhăng kia cũng đáng c.h.ế.t. Tiểu Hồng, ngươi nói xem sau hôm nay, liệu ta có trở thành góa phụ giàu nhất kinh thành không?”

Nhưng trời không chiều người. Thẩm Dung Cảnh bơi giỏi, cuối cùng vẫn kéo Lý Thu Oánh lên bờ.

Người đi đường trên bờ cũng nhanh chóng kéo hắn lên.

Ta ngẩng đầu nhìn trời, cho đến khi nước mắt rơi xuống mới vội vã nhấc váy chạy đến bên Thẩm Dung Cảnh, nghẹn ngào nói:

“Phu quân, chàng đừng c.h.ế.t… xin đừng c.h.ế.t mà…”

Trong lúc ngụp lặn giữa dòng nước lạnh, hắn đã nhìn thấy ta ngồi trên lầu trà, thản nhiên xem kịch.

Khi mở mắt, đôi tay lạnh buốt của hắn khẽ chạm lên má ta, giọng yếu ớt:

“Tốt nhất ngươi nên cầu cho ta c.h.ế.t đi… bởi nếu ta còn sống, ngươi sẽ chẳng còn đường sống.”

Nhưng đời chẳng như ý, Thẩm Dung Cảnh sống sót, còn ta cũng không c.h.ế.t.

Từ sau lần rơi xuống hồ ấy, thân thể hắn bị tổn thương nặng, cả đời không thể có con.

Ta nắm lấy điểm yếu đó để uy hiếp:

“Nếu ngươi dám động đến ta hay bất kỳ ai bên cạnh ta, ta sẽ khiến thiên hạ đều biết chuyện ngươi vì cứu Lý Thu Oánh mà tự hủy căn nguyên.”

Danh tiếng của Thẩm gia còn quan trọng hơn cả mạng sống của hắn, nên hắn chỉ có thể nhẫn nhịn, nhún mình lùi bước.

Kể từ ngày ấy, Thẩm Dung Cảnh và ta bày ra vở kịch vợ chồng ân ái trước mặt người đời, đôi phu thê mẫu mực mà kinh thành ai ai cũng ngưỡng mộ.

Nhưng chẳng ai biết rằng, mọi dịu dàng hắn thể hiện đều là để nh.ụ.c m.ạ ta.

Sau khi biết ta không thể sinh nở, mà vẫn kiên quyết không cho hắn nạp thiếp, mẹ chồng hận ta đến tận xương tủy, cho rằng ta đã đoạn tuyệt hương hỏa Thẩm gia, đêm nào cũng bắt ta quỳ trước từ đường mà tạ tội.

Bà sợ tổn hại đến tình cảm mẹ con, nên toàn bộ chuyện ép Lý Thu Oánh tự vẫn đều đổ hết lên đầu ta.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Sau khi nhảy hồ, Lý Thu Oánh vì không được cứu chữa kịp thời, sinh bệnh nặng, chẳng đầy hai tháng đã hương tiêu ngọc vẫn.

Thẩm Dung Cảnh càng hận ta sâu sắc, bóp chặt lấy cổ ta, gằn giọng:

“Đồ độc phụ! Là ngươi hại c.h.ế.t nàng ấy!”

Ta gắng nhếch môi cười, giọng khàn đặc:

“Ta chỉ không cho người đi cứu, thế thôi. Sao gọi là hại? Những gì nàng ta từng làm, ta chưa đ.â.m nàng ta hai nhát d.a.o đã coi như là nhân từ. Nếu ngươi hận đến thế, sao không bóp c.h.ế.t ta đi, coi như báo thù cho nàng ta?”

Ngón tay hắn siết chặt rồi lại buông lơi.

Không phải hắn không muốn g.i.ế.c ta, mà là không dám.

Bởi hắn không dám lấy danh dự Thẩm gia ra đ.á.n.h cược.

Cứ thế, ta và hắn dày vò lẫn nhau, sống mòn trong hai mươi năm điên dại, đầy nhục nhã và oán hận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Cẩm
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...