5
Bình luận trước mắt tôi bay tán loạn, thậm chí còn có người nổ cả pháo hoa:
[Đồng ý! Đồng ý cho tôi! Nam phụ là người đàn ông tốt nhất trên đời đó!]
[Nữ phụ còn do dự cái gì nữa? Đồng ý đi chứ?!]
[Nhân phẩm của nam phụ tuyệt đối là vàng ròng bốn con chín, nữ phụ gả cho hắn sẽ hạnh phúc cả đời!]
[Nhân vật phản diện cũng là một con người, cặp đôi thần thánh này, tôi đu chắc rồi!]
…
Bình luận nào cũng nói tốt về Chu Hạo.
Xem ra, nhân phẩm của anh quả thật không tồi.
Tôi ngăn cha mẹ lại, hít sâu một hơi, chậm rãi nói, “Được, tôi đồng ý.”
Nhàn cư vi bất thiện
Ông Cận đứng cạnh bà Chu, trên mặt nhìn không ra vui hay giận.
Chỉ là, giây phút nghe thấy tôi đồng ý với hôn sự này, ánh mắt ông ta xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Tôi còn nghĩ mình nhìn nhầm rồi.
Dù sao, nghe đồn ông Cận và bà Chu vợ chồng tình thâm, vô cùng ân ái.
“Lạc Lạc, con yên tâm, con gả cho Chu Hạo, cũng chính là con gái của mẹ.” Bà Chu cầm tay tôi, dịu dàng nói.
“Vâng.” Tôi gật đầu.
Năm đó, tài chính nhà họ Cận gặp khủng hoảng, Tần Lâm phá sản, là ông nội tôi ra tay tương trợ mới có thể giúp bọn họ vượt qua ải khó khăn lần đó.
Bà Chu biết chuyện này, dốc sức thúc đẩy hôn sự giữa tôi và Cận Trạch.
Dựa theo những gì trên bình luận, chúng tôi, mẹ chồng con dâu lại cùng nhau bị hãm hại, kết cục thê thảm.
Mà bây giờ, tôi gả cho Chu Hạo.
Từ nay về sau, nhà họ Bạch và nhà họ Cận không còn liên quan gì nữa.
6
Tôi và Chu Hạo sóng vai quỳ gối trước mặt bà Chu, hai tay dâng lên chén trà sứ men xanh, cung kính đưa tới trước mặt bà.
Bà nhận chén trà, khẽ nhấp một ngụm, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.
Bà rút ra một phong bao thật dày, đưa cho tôi, “Từ hôm nay trở đi, con và Chu Hạo chính là người thừa kế mới của nhà họ Chu!”
Lời này vừa nói ra, đại sảnh nhất thời ồ lên.
Khách khứa châu đầu ghé tai, khe khẽ nói nhỏ, trên mặt là vẻ kinh ngạc và nghi hoặc:
“Cái gì? Người thừa kế?”
“bà Chu làm sao vậy?”
“Chu Hạo thì không nói làm gì, nhưng cô gái này là sao chứ?”
…
Trong đám người, một người phụ nữ mặc bộ váy hoa tách ra, đi nhanh tới trước mặt mẹ chồng tôi.
Cô ta là đại tiểu thư nhà họ Cận đã xuất giá, Cận Dao.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?!” Giọng nói của Chu Dao không được tính là lễ phép, mang theo tia chất vấn, “Chu Hạo chỉ là con nuôi, còn có đứa con gái này nữa, cô ta chỉ là một người ngoài mới gả vào, dựa vào đâu được kế thừa gia nghiệp?”
Mẹ chồng tôi cau mày.
“Mẹ, con cũng chỉ nghĩ cho mẹ mà thôi!” Cận Dao nóng nảy, “Sao mẹ có thể giao sản nghiệp nhà họ Chu cho người ngoài chứ? Có phải mẹ lẩm cẩm rồi không?”
Giọng của Cận Dao càng lúc càng lớn, thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
Sắc mặt mẹ chồng trầm xuống.
Đúng lúc này, một đám bình luận lại bay qua trước mắt tôi:
[Con sói mắt trắng Cận Dao này, cô ta có tư cách gì lên án người khác?]
[Đúng vậy, chẳng phải cô ta cũng chỉ là con nuôi thôi sao?]
[Năm đó bà Chu bị tai nạn giao thông, không thể có con, một nam một nữ nhà họ Cận đều do bà cụ Cận nhận nuôi, chỉ là không tuyên bố ra bên ngoài mà thôi.]
[Cận Dao này về sau còn cấu kết với người nhà họ Cận hãm hại cướp hết gia sản của bà Chu đó!]
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-chong-trong-hon-le/chuong-2.html.]
Tin tức trên bình luận khiến tôi chấn động.
Hoá ra, hai chị em nhà họ Cận chẳng phải là con ruột của mẹ chồng.
Mà Cận Dao trong tương lai còn phản bội lại mẹ chồng.
Tôi nhìn người phụ nữ ung dung cao nhã trước mặt, trong lòng do dự không biết có nên đem chuyện này nói cho bà biết không.
Chỉ là, những chuyện này đều là chuyện ở tương lai, nếu nói ra liệu bà có tin không?
Hơn nữa, tôi nên giải thích thế nào về việc tôi biết những chuyện này?
Tôi lâm vào trầm tư, nhất thời không biết nên làm thế nào mới phải.
Tiếng ồn ào trong đại sảnh kéo suy nghĩ của tôi quay về thực tại.
Cận Dao vẫn còn lải nhải chất vấn mẹ chồng, lời nói ngày càng kịch liệt.
Chu Hạo đứng một bên, sắc mặt xanh mét, nắm tay siết chặt, dường như đang cố hết sức kìm nén lửa giận.
Tôi nhìn cục diện hỗn loạn trước mắt, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Gia đình hào môn thoạt nhìn hòa thuận êm đẹp trước mắt này, hóa ra sau lưng lại cất giấu nhiều bí mật và phân tranh như vậy.
7
“Lạc Lạc gả vào nhà họ Chu rồi thì chính là cô chủ của nhà này, mà con đã cưới chồng rồi, mới là người ngoài.” Giọng của mẹ chồng không cao, nhưng vô cùng rõ ràng.
“Về phần sản nghiệp nhà họ Chu ta...” Bà dừng một chút, khóe miệng khẽ gợi lên, “Ta muốn cho ai, thì cho người đó.”
Lời này, như một cái tát vang dội nện thẳng vào mặt mặt nhà họ Cận.
Sắc mặt Cận Dao xanh mét, môi run run, bàn tay siết chặt.
Trò cười ngày hôm nay đã hoàn toàn vứt mặt mũi nhà họ Cận xuống đất.
Đầu tiên là Cận Trạch trốn hôn, tiếp đến là bà cụ Cận cáo ốm không đến, hiện giờ, Cận Dao lại bị mẹ của chính mình nhục nhã trước mặt bao nhiêu người.
Lồng n.g.ự.c cô ta phập phồng, hô hấp dồn dập.
Cô ta ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm mẹ chồng tôi.
Bà Chu đứng đó, lưng thẳng, cằm nâng, trên mặt không có chút biểu tình thừa thãi.
Không khí xung quanh như đọng lại, áp lực khiến người ta thở không nổi.
Hai tay Cận Dao siết lại càng chặt, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
Cô ta biết, những lời này của mẹ chồng không chỉ nói cho cô ta nghe, mà là nói cho tất cả mọi người ở đây.
Cận Dao nghiến răng, cô ta không hiểu vì sao mẹ mình lại như vậy.
Cô ta không hiểu liền đổ sang tôi, trừng mắt căm hận.
Tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày mình sẽ trở thành chủ nhân nhà họ Chu, càng chưa từng nghĩ sẽ sở hữu khối tài sản khổng lồ như vậy.
Theo lời đồn đại, tài sản của mẹ chồng tôi vô cùng khủng bố.
8
Tên của mẹ chồng tôi là Cẩm Sắt, là người thừa kế duy nhất của thủ phủ họ Chu.
Năm đó, bà gả vào nhà họ Cận, mười dặm lụa hồng, chấn động toàn thành phố.
Rất nhiều người hâm mộ Cận Tư Thành, không ngờ một người ngoài cái mã ngoài điển trai thì chẳng có gì lại có thể vớ được phú quý ngập trời như vậy.
Mẹ chồng tôi cũng từng khoác lên mình tư thái của một người phụ nữ hiền huệ dịu dàng, bà thu lại gai nhọn, giao nhà họ Chu cho Cận Tư Thành, bản thân lại lùi về hậu phương, giúp chồng dạy con chăm sóc nhà cửa.
Nhưng Cận Tư Thành, chung quy bùn nhão không trát lên tường.
Từng khoản lỗ lã thiệt hại giống như những mũi d.a.o nhọn, khoét từng mảng thịt của mẹ chồng.
Bà không thể không ra mặt, chấp chưởng quyền hành, ngăn cơn sóng dữ.
Hiện giờ, tài sản khổng lồ đó lại trở thành mục tiêu của tất cả mọi người.
Bình luận lại nổi lên như nấm mọc sau mưa:
[Nhà họ Chu phú khả địch quốc, sợ là mấy đời cũng không tiêu hết!]
[Năm đó cha nam chính đúng là vận phân chó mà, chuột sa chĩnh vàng!]
[Đáng tiếc, bà Chu thông minh tháo vát như vậy lại vớ phải cho tên đàn ông vô dụng như ông ta!]
[Nhà họ Cận nếu có người không chịu thua kém, bà Chu cũng không cần phải mệt mỏi như vậy.]
Tôi nhìn những bình luận vừa mới xuất hiện, lại nhìn mẹ chồng, trong lòng có chút hoảng hốt.
--------------------------------------------------