Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐỔI CHỒNG TRONG HÔN LỄ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Cận Trạch hếch mặt lên, lỗ mũi vểnh thẳng lên trời, dáng vẻ cao ngạo không ai bì nổi.

“Người tôi kết hôn chỉ có Mạn Mạn.” Hắn dừng một chút, nhìn tôi bổ sung thêm, “Tôi đây chỉ thông báo cho cô, không phải tới xin phép.”

Thần kinh à, hắn kết hôn với ai thì liên quan gì tới tôi?

Lý Tô Mạn đứng sau Cận Trạch, trên mặt là vẻ đắc ý không che giấu, khóe miệng cơ hồ nhếch đến mang tai.

Cô ta tiến lên từng bước, yếu đuối nói, “Em sẽ tuân thủ bổn phận người làm dâu, chăm sóc tốt A Trạch, hiếu kính trưởng bối.”

Cô ta ngẩng đầu, ánh mắt long lanh, “Em tin bà nội và dì Lâm sẽ vui vẻ khi em trở thành con dâu nhà họ Cận.”

Cận Trạch thấy Lý Tô Mạn ngoan ngoãn, mặt vênh càng cao, tới mức sắp song song với bầu trời luôn rồi.

Hắn khinh miệt liếc mắt nhìn mẹ chồng tôi.

Lý Tô Mạn cười rạng rỡ, cô ta nép sát vào người Cận Trạch, giống một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Móng tay cô ta khẽ bấm vào cánh tay hắn.

Cận Trạch cảm nhận được lực trên cánh tay, trên mặt không hiểu sao lại có một tia phiền muộn.

Hắn nghênh đón ánh mắt khinh thường của tôi, nhíu mày, rồi rất nhanh lại giãn ra.

Vẻ mặt hắn đầy sự cưng chiều không che giấu, “Đương nhiên rồi, bà nội rất thích em, chỉ muốn nhận em làm cháu dâu nhà họ Cận thôi.”

14

Gả cho Chu Hạo đã được mấy ngày, tôi vẫn chưa hề gặp bà cụ Cận.

Nhưng hôm sau Cận Dao đã tới cửa ra oai, muốn lấy thân hận đại tiểu thư nhà họ Cận chèn ép tôi, còn muốn tôi “trả lại” những món trang sức quý báu mẹ chồng đã tặng cho tôi, kết quả bị mẹ chồng trách mắng, xám xịt rời đi.

Mẹ chồng không hề che giấu sự chán ghét của bà dành cho Cận Dao, trong giọng nói cũng lộ ra vẻ khinh thường.

Mấy ngày nay, nhiệt độ thảo luận về tôi và Cận Trạch chỉ tăng không giảm, các loại suy đoán cũng tràn ngập.

Một bình luận khiến tôi chú ý: [Bà cụ Cận mấy ngày nay giả vờ ốm đó, thật ra chính là không muốn tới tham dự hôn lễ của Cận Trạch. Một người đào hôn một người tránh mặt, đã sớm lên kế hoạch từ lâu rồi.]

Thì ra là thế.

Khó trách mấy ngày hôm nay từ trên xuống dưới nhà họ Cận đều lộ ra một loại im lặng quỷ dị.

Nghĩ đến kết cục bi thảm của chúng tôi mà mấy bình luận thảo luận, lòng tôi phiền muộn, chán ghét với nhà họ Cận lại tăng thêm mấy phần.

15

Tôi không nghĩ nhiều, lập tức giơ tay cho Cận Trạch một cái tát, “Tôi chỉ là chị dâu, không phải cha mẹ cậu! Cậu cưới chó hoang mèo dại gì cũng được, không cần tới báo cáo với tôi đâu!”

Xem như đòi lại chút công bằng chuyện hắn dám đào hôn.

Xung quanh im lặng như tờ.

Cận Trạch không thể tin, trừng mắt nhìn tôi, mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch, môi mấp máy vài lần, cuối cùng vẫn là miệng chó không phun nổi ngà voi, “Cô là cái thá gì chứ? Chẳng qua chỉ là thứ con gái hám tiền muốn bám vào nhà quyền quý, cũng xứng dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi? Chẳng qua là gả cho đứa con nuôi nhà họ Cận, thật sự tưởng mình thành phượng hoàng rồi chắc?!”

Tôi cười lạnh, Cận Trạch này đúng là được chiều quá hóa ngu, ngay cả mắt nhìn cơ bản cũng không có.

Nhưng tôi cũng không biểu lộ suy nghĩ ra trên mặt, thản nhiên mở miệng, “Lạc Lạc tôi không liên quan gì đến cậu, nhưng cậu cũng đừng quên, Chu Hạo căn bản không phải người nhà họ Cận, cũng không muốn làm người nhà họ Cận!”

Hiện tại anh chính là người thừa kế hợp pháp của nhà họ Chu.

Sắc mặt Cận Trạch càng thêm khó coi, thẹn quá hóa giận, lúc này mới nhìn sang Chu Hạo đứng cạnh tôi.

Chu Hạo đang nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, sát khí quanh thân tràn ngập.

Bình luận như nổ tung:

[Nam nữ phụ cũng kiêu ngạo quá đấy, đúng là muốn cưỡi trên đầu nam chính mà!]

[Nữ chính đâu rồi, không phải nên hóa thân thành ma nữ cuồng chồng, liều mạng với nữ phụ sao?!]

[Không hổ là nhân vật phản diện độc ác, xứng đáng bị nam chính trả thù, người như vậy nhất định phải trả giá!]

[Nội dung vở kịch này cũng quá m.á.u chó rồi, huyết áp tôi đang tăng vùn vụt đây.]

[Cho nên mới nói ác giả ác báo, không phải không báo, chỉ là thời điểm chưa tới.]

Tôi thầm oán trong lòng. Chỉ có chút chuyện như vậy, trong mắt bọn họ lại thành nhục nhã cùng cực rồi?

Đúng là hết thuốc chữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-chong-trong-hon-le/chuong-4.html.]

16

Lý Tô Mạn thét chói tai, nhưng tiếng mắng còn chưa kịp thốt ra thì một tiếng “Chát!” thanh thúy đột ngột vang lên.

Nhàn cư vi bất thiện

Cận Trạch ôm má, không thể tin nổi mà nhìn mẹ chồng, người vừa ra tay, giọng run rẩy, “Mẹ?! Mẹ làm cái gì vậy?”

Mẹ chồng trợn mắt, hơi thở dồn dập, đưa tay lên, lại là một cái tát vang dội nữa, “Làm cái gì? Tôi thật muốn hỏi anh, mấy ngày nay anh ch.ết ở đâu?”

Cận Trạch hoàn toàn ngơ ngác.

Hắn từ nhỏ tuy rằng ngang ngược, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ tức giận như vậy của mẹ chồng, đừng nói tới chuyện đánh hắn.

“Từ trước tới giờ mẹ chưa từng đánh con, hôm nay mẹ uống nhầm thuốc à?”

Tôi nghe vậy liền nhíu mày.

Nghe nói xưa nay mẹ chồng chiều chuộng con trai con gái không có điểm dừng, hiện giờ xem ra không quá chút nào, khiến cho Cận Trạch dám mở miệng hỗn láo với bà.

Mẹ chồng giống như không nghe thấy, giơ tay, lại là một cái tát.

“Chát!”

Tất cả mọi người đều ngây ngẩn, nhất là Cận Trạch,

Mẹ chồng vẫn như không có việc gì, cánh tay lại giơ lên, bàn tay như mưa, đích đến là mặt Cận Trạch.

“Chát! Chát! Chát!”

Tiếng tát tay giòn tan vang lên, như tiếng búa tạ, nện vào lòng mỗi người có mặt.

Tôi cũng đứng ngốc tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Hình như bà đang phát tiết toán khí tích lũy hơn mười năm qua.

Bà vừa đánh, vừa nhỏ giọng than thở, “Tay đau quá, nghẹn mấy ngày chờ thằng ranh con này xuất hiện, cuối cùng cũng chờ được.”

17

Cận Trạch ngã ngồi trên mặt đất, m.á.u mũi chảy xuống môi.

Hắn nâng tay, đầu ngón tay run rẩy chạm vào hai má sưng vù đau đớn.

Chu Hạo đứng một bên, tựa hồ muốn nói gì, cuối cùng vẫn là khép miệng thật chặt.

Đám người tụ tập trước cửa biệt thự nhà họ Cận lại xì xào bàn tán.

“Mẹ…” Cận Trạch khàn khàn, mang theo tia nức nở, “Vì sao lại đánh con?”

Mẹ chồng phập phồng kịch liệt, ngón tay chỉ thẳng mặt hắn, “Vì sao? Anh còn hỏi tôi vì sao à? Anh đào hôn! Bỏ trốn!”

Mẹ chồng bước từng bước, tới gần Cận Trạch, “Anh có từng nghĩ tới hậu quả không? Nếu không muốn kết hôn, anh từ chối, chúng ta còn có thể ngồi xuống đàm phán! Anh không nên hành động như vậy, khiến hai nhà trở mặt với nhau!”

Cận Trạch há miệng, nghĩ muốn giải thích, nhưng lại bị mẹ chồng ngắt lời, “Hiện giờ anh về thì đã muộn rồi!”

18

“Cận Trạch, nếu anh không muốn cuộc sống tôi sắp xếp, vậy anh hãy tự chịu trách nhiệm với chính mình đi. Từ hôm nay trở đi, tôi và anh đoạn tuyệt quan hệ!” Mẹ chồng lạnh lùng.

Quản gia dẫn theo vệ sĩ tiến lên, kéo Cận Trạch ra bên ngoài.

“Tôi không đi!” Cận Trạch giãy dụa, giọng khàn khàn, “Mẹ, mẹ không thể đối xử với con như vậy!”

Cận Trạch quỳ trên mặt đất, ôm chân mẹ chồng.

Bà nhấc chân, đá vào n.g.ự.c hắn. Hắn ngã xuống đất, toàn thân cuộn lại, ho khan không ngừng.

“Mẹ, mẹ không cần con nữa sao?” Cận Trạch kinh ngạc trợn tròn mắt.

Lý Tô Mạn vội vàng tiến lên đỡ Cận Trạch dậy.

Sau đó cô ta nhanh chóng xoay người lại, căm tức nhìn mẹ chồng.

Bình luận lại bay vèo vèo.

[Chị gái tuyệt vời, ma nữ cuồng chồng log in rồi!]

[Bà mẹ hơi quá đáng đấy, đây là muốn gi.ếc ch.ết nam chính à?]

[Ánh mắt này của Lý Tô Mạn, tuyệt vời! Tôi cho điểm tuyệt đối!]

[Nam chính thật thảm, nhưng nữ chính dũng cảm ghê!]

[Nội dung câu chuyện này khiến tôi cứ thấp thỏm.]

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐỔI CHỒNG TRONG HÔN LỄ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...