30
“Tôi xem ai dám đuổi cháu trai yêu quý của tôi đi!” Giọng nói run run của bà cụ Cận vang lên, gậy gõ xuống đất vang rền.
Theo sau đó là thanh âm nũng nịu, khuyên bà ta đừng nóng giận.
Ồ, hoá ra là bà cụ Cận vừa mới vội vàng trở lại.
“Chu Cẩm Sắt, cô đang làm gì?!” bà cụ Cận gầm lên.
Mẹ chồng thản nhiên nhìn bà một cái, “Bà già rồi nên mắt kém phải không? Tôi đang xử lí chuyện gia đình.”
“Chuyện gia đình?” Bà cụ Cận cười lạnh, “Xử lí chuyện gia đình mà cần làm tới mức huyên náo ai cũng biết? Tôi không ở nhà, cô đã bắt đầu tự tung tự tác rồi đấy phỏng? Trong mắt cô còn có người mẹ chồng này nữa hay không? Thể diện nhà họ Cận đều bị cô làm mất sạch rồi!”
Bà cụ Cận nhìn một vòng, ánh mắt dừng lại trên người tôi, “Con gái nhà họ Bạch, phép tắc nhà cô chính là như thế à? Vô liêm sỉ, hết quyến rũ Cận Trạch, lại bám lấy Chu Hạo.”
Bà già này đang muốn ra oai đấy mà.
Nhưng tôi không cho phép.
“Tôi quyến rũ Cận Trạch? Tôi vô liêm sỉ? Bà đúng là già quá nên hồ đồ mất rồi. Chính nhà họ Cận các người bội bạc, phá huỷ hôn ước mới là thứ vô liêm sỉ.” Tôi phản bác.
“Cô! Cô dám cãi lời người lớn?!” bà cụ Cận tức giận đến phát run.
“Tôi chỉ nói sự thật thôi. Nhà họ Cận các người bội bạc, nuôi ra đám chuột nhắt hôi hám, bà không cảm thấy mất mặt à?” Tôi chất vấn bà ta.
“Làm càn!” Bảo mẫu nhà họ Cận, dì Lâm, đứng ra, rõ ràng đã ở tuổi trung niên, vậy mà bà ta lại dùng giọng ngọt ngào nũng nịu giả tạo mà chỉ thẳng vào mặt tôi mắng, “Cô chỉ là hàng con cháu, dám nói chuyện với bà nội như vậy, đúng là không có phép tắc gì cả!”
Tôi nhíu mày, ngữ khí không tốt, “Dì Lâm, bà quên sạch quy củ rồi à? Chỉ là bảo mẫu trong nhà, ai cho bà lá gan dám mắng mỏ chủ nhân như thế?”
Dì Lâm run run, sắc mặt đỏ lên, “Tôi… Tôi không có…”
Mẹ chồng ngắt lời bà ta, “Không có? Nơi này ngoại trừ bà ra còn ai dám chống đối tôi? Bà đang chê tiền lương cao quá, hay cảm thấy cái nhà này nhỏ quá không giữ được chân nhân vật lớn như bà vậy?”
Dì Lâm cúi đầu, hai tay vò góc áo, liếc nhìn mẹ chồng, “Phu nhân, là lỗi của tôi.”
31
Khuôn mặt bà cụ Cận run rẩy, nếp nhăn cũng vặn vẹo, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
“Con khốn này!” Nước bọt bà ta văng tung toé.
Tôi nhất thời cảm thấy khó chịu, lập tức lùi về phía sau mấy bước liền.
“Khốn kiếp là các người mới đúng, vì tiền, ngay cả lương tâm cũng bán rẻ!” Tôi cười lạnh.
Yết hầu bà cụ Cận khúc nhích, mặt nghẹn lại thành màu xanh tím, ngón tay run run chỉ về phía tôi, “Cô, cô dám dùng thái độ đó với người lớn à!”
Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai, khoé miệng nhếch lên, “Thái độ của tôi thế nào được quyết định dựa trên thái độ của bà. Tôi ấy à, tuy năng lực không cao, nhưng đối thủ càng mạnh tôi càng cường đại, bà cố mà chịu nhé.”
Bình luận bùng nổ:
[Dừa lắm, ha ha, rất đã cái nư!]
[Bất kể đúng sai, nữ phụ vạn tuế, chửi hay lắm!]
[Bà già này vừa ra mặt liền bao che khuyết điểm, đúng là không biết xấu hổ! Nữ phụ đáp trả đẹp lắm!]
[Thích cô nữ phụ yêu hận rõ ràng này, yêu yêu.]
[Cả nhà toàn là lũ q.uỷ hút máy, nữ phụ mắng vậy vẫn là nhẹ đó.]
[Tôi mặc kệ nội dung câu chuyện là gì, tôi tuyên bố, tôi là fan cứng của nữ phụ.]
…
Nhà họ Bạch chúng tôi tuy không bằng trước kia, nhưng tôi vẫn là viên ngọc quý trên tay cha mẹ, vì thế nuôi ra tôi tuy bên ngoài tĩnh lặng nhưng thực tế tính tình ngay thẳng nóng nảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-chong-trong-hon-le/chuong-7.html.]
Tôi nổi điên quát thét một hồi mới giật mình nhớ ra điều gì, ngượng ngùng liếc nhìn mẹ chồng và Chu Hạo, lại phát hiện hai người họ không phản ứng gì.
Bà cụ Cận ngón tay chỉ thẳng mặt tôi, thanh âm già nua lại vô cùng sắc sảo: “Cô, cô, mau cút ra ngoài cho tôi! Nhà họ Cận không chấp nhận cô!”
Tôi xắn tay áo, khớp ngón tay kêu vang.
“Lạc Lạc!” Mẹ chồng đứng che chắn trước mặt tôi, Chu Hạo cũng đứng cạnh bà.
Chu Hạo cất tiếng, “Bà nội, vợ tôi có nói gì sai sao? Cô ấy vẫn còn nhỏ, chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi… Bà đừng chấp cô ấy làm gì.”
Chu Hạo khoanh tay, khẽ nâng cằm, “Đương nhiên, vợ tôi tuổi trẻ nóng nảy, nói chuyện có hơi thẳng thắn quá, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi bà.”
Chu Hạo hơi cúi người một cái cho có lệ, “Bà đại nhân đại lượng, đừng chấp cô ấy.”
Bà cụ Cận ôm ngực, cằm run rẩy như sắp rơi xuống, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
Dì Lâm đỡ bà cụ Cận, hét lớn, “Bác sĩ, mau gọi bác sĩ!”
Đám người xôn xao, tiếng bước chân, tiếng gọi ơi ới, vang thành một mảnh hỗn loạn.
Tôi nhìn Chu Hạo, âm thầm giơ ngón cái, bái phục.
32
Không ngờ sức chiến đấu của bà cụ Cận thật kinh người, chỉ còn chút hơi tàn cũng có thể phát uy, điên cuồng nện gậy xuống đất, “Chu Hạo, mày chẳng qua chỉ là thứ con nuôi, tu hú chiếm tổ, nhà họ Cận không bao giờ thừa nhận mày!”
Mẹ chồng cười lạnh, che trước mặt chúng tôi, “Cận Trạch và Lý Tô Mạn đã không biết xấu hổ, bà cũng đừng ở đây tiếp tục rước lấy xấu mặt nữa. Lạc Lạc và Chu Hạo là người của tôi, ai dám động vào chúng, tôi sẽ không khách khí đâu!”
Sắc mặt bà cụ Cận xanh mét, “Người thừa kế sản nghiệp nhà họ Cận chỉ có thể là Cận Trạch, Chu Hạo đừng mơ những thứ không thuộc về hắn!”
Lời này nghe thật hài hước.
Ai muốn thừa kế cái nhà họ Cận rách nát cơ chứ?
Bình luận giải thích cho nghi hoặc của tôi:
[Haha, không phải bà cụ này gom cả sản nghiệp nhà họ Chu cũng tính là của nhà họ Cận đấy chứ?]
[Không thể không nói, đúng là cả nhà đều bệnh mà!]
[Cười ch.ết mất, nội dung câu chuyện này đúng là kì lạ, nhân vật chính toàn là tuồng mặt dày, nhân vật phản diện thật vô tội.]
…
Mẹ chồng nhìn một lượt người nhà họ Cận, ánh mắt dừng trên người tôi, “Từ nay về sau, tôi chỉ chấp nhận Lạc Lạc và Chu Hạo. Sản nghiệp nhà họ Chu cũng chỉ truyền cho hai đứa.”
Sắc mặt người nhà họ Cận đại biến, cứ như biểu diễn “đổi mặt” vậy.
Vẫn là ông Cận từ nãy tới giờ dùng “ẩn thân chi thuật”, giờ chịu không nổi, chỉ thẳng mẹ chồng, “Bà điên rồi!”
33
“Tôi vô cùng tỉnh táo. Công ty nhà họ Cận trong tay ông bấp bênh lên xuống, có ngày phá sản cũng không lạ gì. Mấy năm nay, chi tiêu của cả cái nhà này toàn dựa vào một mình tôi chống đỡ. Để tôi chống mắt lên xem, nhà họ Cận nếu còn mặt mũi, về sau đừng có tới ăn vạ tôi!”
Người nhà họ Cận á khẩu không biết nên trả lời thế nào, sắc mặt ai nấy đều xanh mét.
Mẹ chồng tao nhã xoay người, kéo tôi và Chu Hạo, “Chúng ta đi!”
Bà cụ Cận ở phía sau kêu hét như phát điên, thanh âm khàn khàn chói tai như từ địa ngục vọng về.
Bước chân mẹ chồng lại không hề ngừng lại, kéo tôi và Chu Hạo đi khỏi cửa lớn nhà họ Cận, ngồi vào trong xe.
Nhàn cư vi bất thiện
Xe khởi động, chạy thẳng về hướng biệt thự nhà họ Chu.
Mẹ chồng dặn quản gia: “Từ hôm nay, cắt toàn bộ chi tiêu của nhà họ Cận.”
Quản gia gật đầu, “Vâng, phu nhân.”
Mẹ chồng dựa hẳn vào lưng ghế, nhắm mắt lại, “Trước kia là mẹ ngu ngốc, còn nghĩ sẽ chu cấp cho bọn họ. Hiện giờ, mẹ đã hiểu. Thử xem không có tiền của mẹ, đám phế vật nhà họ Cận kia sẽ sống như thế nào.”
--------------------------------------------------