25
Cận Trạch trầm mặc, dường như đồng tình với những gì Lý Tô Mạn nói.
“Sau khi Giám đốc Cận tốt nghiệp từ trường nổi tiếng ở nước ngoài về liền tiếp nhận xí nghiệp của gia tộc, ngắn ngủi vài năm đã khiến doanh thu công ty tăng vọt.”
“Nhà họ Cận có người thừa kế, Giám đốc Cận năng lực xuất chúng, đúng là tuổi trẻ tài cao.”
“Nghe nói khi Giám đốc Cận khi còn đi học ở nước ngoài đã bộc lộ thiên phú kinh doanh phi phàm, nhiều lần đạt được giải thưởng về kinh doanh.”
“Giám đốc Cận không chỉ có sự nghiệp thành công, còn thường xuyên tham gia các hoạt động từ thiện, thật sự là tấm gương cho đám thanh niên thời nay.”
Tôi nhìn những người nói những lời này, trong lòng thầm hiểu.
Những người này chỉ sợ là người của nhà họ Cận cài cắm vào.
Nhưng Chu Hạo đã sớm nói cho tôi biết, lí lịch của Cận Trạch chỉ là “làm màu” mà thôi.
“Lý Tô Mạn nói thật chứ?” Tôi lạnh lùng hỏi Cận Trạch.
Cận Trạch mím chặt môi.
Một lúc lâu sau, “Mẹ, xin lỗi, con khiến mẹ thất vọng rồi.” Cận Trạch cố ý tránh nặng tìm nhẹ, lời nói mơ hồ không rõ.
Đám người khe khẽ bàn tán, ánh mắt tập trung vào hai người họ, chỉ trỏ bàn tán.
“Tôi không có phúc làm mẹ anh!” Mẹ chồng vỗ tay, “Anh có mấy cân mấy lượng, chính mình không phải biết rõ nhất sao?”
Cận Trạch né tránh, môi khép mở, “Con… Con không biết mẹ đang nói gì.”
“Không biết?” Mẹ chồng cười lạnh, “Được, được lắm. Người đâu, mau mang tới đây.”
Người giúp việc trong nhà ôm một tập hồ sơ tới, sắp xếp rõ ràng trước mặt mọi người.
Cận Trạch cảm thấy không ổn, sắc mặt trắng bệnh, mồ hôi lạnh chảy xuống.
26
Mẹ chồng vung tay, ý bảo người giúp việc đưa tư liệu giấy tờ cho mọi người nhìn cho rõ ràng.
Đây đều là những giấy tờ mẹ chồng đã chuẩn bị.
Đầu tiên là chi phí ăn ở, học hành, đồ chơi, thuê bảo mẫu của chị em nhà họ Cận từ khi còn nhỏ, mỗi một khoản đều xa xỉ.
Thứ hai là chi phí cho giáo dục của Cận Trạch, trường tư nhân, du học nước ngoài, phí thuê gia sư, con số nào cũng khiến người ta líu lưỡi.
Thứ ba là khoản tiền mẹ chồng quyên góp để “nhét” Cận Trạch vào trường nước ngoài danh tiếng, lên đến hàng triệu.
Tiếp đến là “công lao” của Cận Trạch ở công ty, lỗ vốn, sai lầm, vô dụng, nhìn mà chướng mắt.
Cuối cùng là một đoạn video rõ ràng, Cận Trạch mỗi lần ở màn ảnh thì phát biểu dõng dạc đâu vào đấy, sau lưng đều là công lao của cả một đoàn đội từ viết kịch bản, dàn dựng, tập dượt.
“Hoá ra tiền của nhà họ Cận đều phí phạm trên bao cỏ này!”
“Đúng là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa nát vụn!”
“Còn tưởng là doanh nhân thiên tài, hoá ra chỉ là tên vô dụng mà thôi!”
“Mấy năm nay chuyện kinh doanh của nhà họ Cận, nói không chừng đều là do Chu Hạo chống đỡ?”
…
Sắc mặt Cận Trạch tối sầm, gân xanh trên trán nổi gồ.
Hắn chỉ và mẹ chồng, giọng run rẩy, “Bà! Bà dám đối xử với tôi như vậy?! Không sợ tôi sẽ hận bà cả đời sao?”
27
Khi mọi người đang kinh ngạc cảm thán sự hào phóng của mẹ chồng, bình luận cũng bay như mưa, tất cả đều là hiếu kì nội dung của những giấy tờ kia.
Tôi cầm lấy, đọc thành tiếng rõ ràng.
Số tiền mẹ chồng tiêu tốn trên người hai chị em nhà họ Cận lớn tới mức khiến người ta hận muốn cắn lưỡi.
Ngay cả của hồi môn của Cận Dao khi lấy chồng, người bình thường tiêu xài mười đời cũng không hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-chong-trong-hon-le/chuong-6.html.]
Không chỉ vậy, Cận Dao còn thường xuyên về nhà mẹ đẻ moi tiền.
Bình luận nổ tung:
[Cái này là bị chèn ép ấy hả? Đến đây, chèn ép tôi đi!]
[Đầu óc thằng cha này bị bò đá rồi à?]
[Thoát fan! Tôi thoát fan! Nam chính đúng là một con sói mắt trắng chính hiệu.]
[Phu nhân uy vũ, nam chính không xứng!]
[Mệt tôi còn tưởng hắn là cún con dầm mưa đáng thương, đúng là mắt mù rồi!]
[666, hóa ra hình tượng của nam chính đều là “phông bạt”!]
[Bà Chu rốt cuộc nuôi ra thứ sói mắt trắng gì vậy chứ?]
[Nam chính trong lòng tôi đã ch.ết.]
[Câu nói buồn cười nhất năm: Cận Trạch là thiên tài kinh doanh.]
[Bà mẹ này cũng ác thật, trực tiếp lột sạch nam chính không còn cái quần đùi!]
29
Trong đám người, tiếng nghị luận vẫn vang lên đều đều:
“Đứa con nhà họ Cận này đúng là sói mắt trắng chính hiệu, nhìn thêm cũng đau mắt!”
“Bà Chu khổ cực cả đời, kết quả rơi vào kết cục bị cắn ngược như vậy.”
“Mấy đứa con nhà này tim đen như mực, đến ông trời cũng không dung được.”
Nhàn cư vi bất thiện
“Cạn Trạch là thứ vô lương tâm, bà Chu hết lòng hết dạ nuôi hắn, vậy mà hắn vì tiền, dám vu khống bà ấy!”
…
Hai tay Cận Trạch siết chặt, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay.
Bờ vai Lý Tô Mạn run rẩy, nước mắt rơi ào ào.
Mẹ chồng thẳng lưng đứng trước đám người, “Cận Trạch, tôi nuôi anh hai mươi chín năm, cho anh đi học, đưa anh ra nước ngoài, anh báo đáp tôi như vậy sao? Tôi đối đãi với anh không tệ, anh lại lòng muông dạ thú, muốn mạng của tôi! Từ nay về sau, tôi không có người con nuôi như cậu. Mau cút khỏi nhà họ Cận cho tôi!”
Hốc mắt Cận Trạch đỏ bừng.
Lý Tô Mạn hoảng sợ, đôi mắt mở to, lời nói ra lẫn theo tiếng nức nở, “Bà không thể đuổi A Trạch!” Giọng cô ta lại cất cao, “Anh ấy chính là người nhà họ Cận, nếu bà đuổi anh ấy đi, ông Cận sẽ không tha cho bà đâu!”
Mẹ chồng hừ lạnh, “Nhà họ Cận? Tôi đã đ.â.m đơn li hôn rồi!”
29
Một cái tát đột nhiên rơi xuống mặt Lý Tô Mạn.
“Mau xin lỗi mẹ tôi!” Cận Trạch mở miệng.
Lý Tô Mạn che mặt, căm tức nhìn Cận Trạch, “Anh bắt tôi xin lỗi bà ta?” Cô ta tức giận đến mức khuôn mặt vặn vẹo.
“Mau xin lỗi mẹ tôi!” Cận Trạch lớn tiếng lặp lại.
Đáy mắt Lý Tô Mạn loé lên, cô ta cắn chặt môi.
“Nhanh lên!” Cận Trạch thúc giục.
Lý Tô Mạn chậm rãi cúi người, hướng về mẹ chồng tôi.
“Xin lỗi.” Lý Tô Mạn cúi xuống.
Cận Trạch cũng quỳ sụp xuống.
“Mẹ, con trai bất hiếu, khiến mẹ đau lòng.” Hắn cúi sát đất, “Con không muốn bởi chuyện của mình mà ảnh hưởng tới tình cảm của cha mẹ.” Thanh âm của Cận Trạch đã nghẹn ngào.
Cận Trạch dường như đang nóng lòng muốn che giấu điều gì đó, thái độ nháy mắt quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Lý Tô Mạn đột nhiên cũng quỳ xuống, còn muốn nắm lấy tay mẹ chồng, “Bà Chu, mọi lỗi lầm đều là của tôi, bà ngàn vạn lần đừng đuổi A Trạch đi.”
Tôi đứng một bên quan sát, cau mày.
--------------------------------------------------