9
Bóng đêm đen đặc như mực đổ vào không khí.
Hô hấp của Chu Hạo dồn dập, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Hai cánh tay anh chống bên người tôi đang run nhè nhẹ.
Tôi có thể cảm nhận được anh đang rất hồi hộp, mà tôi, cũng giống như vậy.
Trong phòng tối đen, chỉ có tiếng hít thở của hai chúng tôi, tiếng sau so với tiếng trước lại càng nặng nề hơn.
Động tác của Chu Hạo rất nhẹ nhàng, cũng rất dịu dàng, mang theo vài phần thăm dò.
Tôi nhắm mắt, toàn thân căng cứng.
Cơ thể tôi như có một ngọn lửa đang cháy khiến tôi cảm thấy miệng khô lưỡi khôi.
“Đừng sợ.” Giọng Chu Hạo khàn khàn, mang theo một tia run rẩy không dễ phát hiện.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên giọt nước mắt vương trên khóe mắt tôi.
Nước mắt mặn chát lẫn trong hương sữa tắm thơm mát dễ chịu, lan tỏa giữa răng môi chúng tôi.
Bên ngoài cửa sổ, không biết trời đã mưa từ khi nào.
Những hạt mưa gõ trên kính cửa sổ phát ra tiếng lộp độp, cực kì giống tiếng trái tim tôi đang đập loạn trong ngực.
Môi anh rất mềm, mang theo cảm giác lành lạnh, như một quả dâu tây mềm mọng đã được bỏ vào tủ mát.
Tôi không nhịn được, rướn người đá lại, mới đầu còn trúc trắc, sau lại mang theo vài phần cuồng nhiệt.
Cơ thể Chu Hạo cứng đờ, lập tức dùng thêm sức ôm tôi càng chặt.
Chúng tôi như hai con cá mắc cạn, ôm lấy nhau thật chặt, muốn hấp thu chút dưỡng khí cuối cùng từ đối phương.
[Aaaaa, thật không ngờ lại được nhìn thấy hân cảnh này giữa nam phụ và nữ phụ!]
[Quan tâm chính phụ làm gì, cơm chó này tôi vui lòng nhậnnnnnn!!!]
[Cười ch.ết mất, nam phụ trên thương trường là một hung thần lạnh lùng, không ngờ thật ra lại ngây thơ như vậy.]
[Hai người bọn họ không có kinh nghiệm gì, đang khẩn trương kìa, báo hại tôi cũng khẩn trương theo.]
Nhàn cư vi bất thiện
…
Lúc này tôi mới ý thức được sự tồn tại của đám bình luận, nhất thời xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
Chu Hạo đột nhiên đưa tay tắt đèn.
Đám bình luận lập tức chìm nghỉm.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là đang kêu la lên án rồi.
“Đừng nhìn.” Chu Hạo dịu dàng ghé sát tai tôi nói nhỏ.
Tôi mở to hai mắt.
Chẳng lẽ Chu Hạo cũng có thể nhìn thấy bình luận
“Đúng.” Anh dường như biết tôi đang nghĩ gì.
“Đừng phân tâm, nếu không anh sẽ tức giận đấy.” Anh dùng một loại giọng nói ấm ức uy h.i.ế.p tôi.
Một đêm này, thật dài, mà tựa như vô cùng ngắn.
Dài bởi vì mỗi một động tác nhỏ như được phóng đại vô hạn hàng trăm lần.
Ngắn bởi hình như chỉ mới chớp mắt một cái, trời đã bừng sáng.
Ánh sáng bình minh xuyên qua khe hở của tấm rèm chiếu lên sàn nhà, tạo nên từng vệt sáng ấm áp.
Lúc tôi tỉnh lại, Chu Hạo đã rời giường.
Tôi đứng dậy muốn xuống giường, hai chân lại như nhũn ra.
Tôi vừa đi tới cửa phòng bếp, đã ngửi thấy một mùi thơm mê người.
Chu Hạo mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là tây trang đen, đang đeo tạp dề hồng nhạt, tay cầm đũa đang khuấy trứng.
Trứng vàng óng ánh, xèo một tiếng đổ vào chảo, tỏa ra hương thơm nức mũi.
Nghe được động tĩnh, Chu Hạo xoay người, thấy tôi, anh nở một nụ cười cưng chiều, “Em tỉnh rồi sao? Mau đi rửa mặt đi, bữa sáng sắp xong rồi.”
Tôi nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy, một phút bồng bột nhất thời nói không chừng lại chính là trời cao sắp đặt.
10
Tôi và Chu Hạo mang theo túi lớn túi nhỏ chuẩn bị đi gặp cha mẹ tôi.
Mới vừa tới cửa lớn nhà họ Cận, một chiếc xe màu đen có rèm che đỗ xịch trước cửa.
Cửa xe mở ra, Cận Trạch bước xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-chong-trong-hon-le/chuong-3.html.]
Hắn mặc một thân tây trang màu xám, vóc dáng cao gầy, trên khuôn mặt để lộ vài phần yếu nhược, không giống với Chu Hạo, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, vô cùng cường tráng.
Sau đó, hắn đi tới bên kia của chiếc xe, tự tay mở cửa đỡ cô gái trong đó ra.
Cô ta mặc một bộ váy liền thân màu trắng, thân hình mảnh mai đơn bạc, giống như một cơn gió hơi to là có thể thổi cô ta bay đi mất.
Vẻ mặt cô ta tái nhợt không chút huyết sắc, đôi môi cũng trắng bệch, cả người lộ ra vẻ suy yếu bệnh tật.
Bình luận như phát điên:
[Hú, Cận Trạch và bạch nguyệt quang của anh ta Lý Tô Mạn đã dũng cảm xuất hiện rồi.]
[Thật hâm mộ bọn họ, dũng cảm đấu tranh vì tình yêu!]
[Đây mới là tình yêu đích thực này, có gan phá tan gông xiềng thế tục!]
[Hi vọng bọn họ có thể vĩnh viễn ở bên nhau!]
…
Tôi có chút cạn lời.
Đám người bình luận này có vẻ rất thích những cp khác người.
Khi Lý Tô Mạn xuống xe, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt là khiêu khích không chút giấu diếm.
Đúng là đồ thần kinh.
Tôi ngoảnh đi, không để ý tới cặp chó má óc bã đậu này nữa.
11
Cận Trạch nhìn thấy tôi, đôi mắt như nổi sóng, còn có chút tình tự tôi không hiểu nổi.
“Sao cô lại ở đây?” Giọng nói chói tai của Lý Tô Mạn vang lên.
Cô ta bước vài bước tới bên cạnh Cận Trạch, vô cùng thân thiết khoác tay hắn, ánh mắt nhìn về phía tôi lại tràn ngập hận ý.
Cận Trạch không để ý đến cô ta, chỉ lạnh nhạt liếc nhìn tôi một cái, “Sao cô còn ở lại nhà họ Cận vậy?”
Hắn nhìn Chu Hạo, ngữ khí lạnh lùng, “Chu Hạo, mau tống cổ cô ta đi.”
Tôi há miệng, lại nhất thời không biết nói gì cho phải.
Chẳng lẽ hắn không biết chuyện tôi đã gả cho Chu Hạo sao?
[Ha ha, Giám đốc Cận vừa trốn ở hoang đảo không có internet mới về sao?]
[Giám đốc Cận: Đừng làm phiền, tôi muốn ở bên vợ yêu hưởng thụ thế giới hai người thôi.]
[Chu Hạo, mau bảo vệ vợ anh đi, chúng tôi sắp tức điên lên rồi!]
[Chỉ có tôi cảm thấy vẻ mặt Giám đốc Cận khi đứng cạnh nữ phụ không đúng lắm à?]
[Lầu trên, không phải chỉ có mỗi mình bạn đâu.]
Bình luận oanh tạc chứng nhận suy đoán của tôi.
Hóa ra, vì muốn trốn khỏi sự truy tìm của nhà họ Cận, Cận Trạch thật sự đưa Lý Tô Mạn đến một hòn đảo nhỏ.
Hai người họ tắt nguồn điện thoại, cùng nhau trải qua những ngày tháng ngọt ngào không bị thế giới bên ngoài quấy rầy.
Khó trách hắn không biết tin tức tôi và Chu Hạo kết hôn.
Đúng lúc này, Chu Hạo đột nhiên tiến lên ôm lấy tôi. Anh cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi, sau đó nâng mắt nhìn Cận Trạch, khóe môi khẽ cong, “Cận Trạch, khiến cậu thất vong rồi, bây giờ cô ấy là vợ tôi.”
12
Cận Trạch nhíu mày nhìn chằm chằm bàn tay Chu Hạo đang nắm tay tôi, đi nhanh tới.
“Mau buông ra!” Thanh âm của hắn mang theo vài phần tức giận.
Tôi và Chu Hạo mười ngón đan chặt, nhìn hắn.
“Hai người đây là sao?” Cận Trạch chất vấn.
Vẻ mặt tôi châm chọc, “Có người thích trốn khỏi hôn lễ, đương nhiên có người đồng ý làm chú rể thay rồi.”
Cận Trạch quát lên, “Không có sự cho phép của tôi, các người không được kết hôn!”
“Đầu óc anh có vấn đề à?” Tôi nhịn không được, mắng, “Chúng tôi kết hôn cần gì sự đồng ý của anh?”
“Cô…” Cận Trạch bị tôi nói không biết phản bác thế nào.
Lý Tô Mạn dịu dàng yếu đuối mở miệng, “Chị đừng giận, A Trạch cũng là quan tâm đến chị mà thôi, sợ chị bị lừa.”
“Tôi không cần anh ta quan tâm.” Tôi lạnh lùng, “Còn nữa, đừng có mở miệng ra là gọi tôi là chị, tôi buồn nôn.”
Sắc mặt cô ta trắng nhợt, nước mắt vòng quanh hốc mắt.
“Cô đừng có quá đáng!” Cận Trạch rống lên.
“Rốt cuộc là ai quá đáng?” Chu Hạo nói, giọng trầm thấp, “Cận Trạch, cậu đưa bạch nguyệt quang của mình tới đây diễu võ giương oai, không thấy buồn cười sao”
“Tôi…” Cận Trạch nhất thời nghẹn lời.
--------------------------------------------------