Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đức Phật Và Nàng

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một

chiếc bàn gỗ được dưng bên bờ sông TongChang, thân thể Kumarayana được bọc kín

trong những lần vải trắng. Tục lệ an táng của người Khâu Từ là an táng, nhưng

vì Kumarayana là người Ấn Độ, nên ông sẽ được hoả táng theo phong tục của Ấn

Độ.

Bạch

Thuần cùng các thành viên của hoàng thất, các vương công đại thần xếp thành một

hàng dài, tất cả đều mặc y phục màu trắng. Cạnh khung gỗ đặt thi thể Kumarayana

là các nhà sư, do Rajiva dẫn đầu, sư phụ của cậu – Bundahatta cũng đến dự, họ

ngồi xếp bằng trên sông và cùng tụng niệm.

Pusyseda

vận đồ tang màu trắng, vấn khăng tang, tay cầm đuốc, mắt đỏ hoe, thâm quầng,

nét mặt đau thương. Theo phong tục thì con trưởng là người cầm đuốc, nhưng vì

Rajiva đã xuất gia, cậu không còn thân phận phàm tục nên việc này được giao cho

con út.

Bạch

Thuần ra hiệu cho Pusyseda, cậu đến bên chiếc bàn gỗ, châm lửa lên lớp cỏ khô

phủ xung quanh khung đỡ. Chỉ một lát, ngọn lửa bùng cháy nuốt trọn Kumarayana.

Tiếng

kêu khóc thương tâm hoà lẫn tiếng tụng kinh trầm buồn, tạo nên một khung cảnh

vừa trang nghiêm vừa thê lương.

Pusyseda

quỳ xuống, hai tay chống đất, đầu cuối thấp, hai vai rung động. Tôi nhìn sang

Rajiva, cậu ấy như quên cả tụng niệm, đôi mắt thẫn thờ nhìn người cha đang tan

biến dần trong đống lửa, nỗi đau đớn tột độ hiện trên nét mặt khiến tôi không

đủ can đảm nhìn cậu ấy. Trong cuốn “Trung Luận” của Bồ Tát Long Thụ mà Rajiva

sẽ dịch sang tiếng Hán có đoạn: “Con người, từ nhân quả kiếp trước nên sinh ra

trong kiếp này, vì có sinh nên có già cỗi và chết đi, từ già cỗi và chết đi nên

sinh ra buồn sầu, đau khổ. Mọi muộn phiền của con người đều từ đó mà ra. Nên

biết rằng, sinh tử được tạo ra bởi nghiệp chướng của những kẻ u mê ngu muội”.

Vòng luân hồi sinh lão bệnh tử là nghiệp chướng, là nỗi khổ của đời người. Bởi

vậy, kẻ sáng suốt phải biết cách “diệt trừ sự mê muội, để diệt trừ nghiệp

chướng” Nhưng nếu Rajiva có thể diệt trừ được sự mê muội, thì vì sao đêm đó,

cậu ấy lại khóc cha thê thảm đến như

vậy?

Tôi

lặng nhìn ngọn lửa đó, thầm cầu nguyện: Quốc sư, cầu mong ông sẽ gặp được người

mà trọn đời ông thương nhớ. Nỗi lòng của ông, Phật Tổ sẽ thấu hiểu, vì Ngài

cũng từng trải qua nổi khổ tương tư dày vò, nhất định Ngài sẽ giúp hai người

được đoàn tụ. Cầu chúc hai người hạnh phúc nơi cục lạc…

Nghi lễ

an táng kéo dài hơn một giờ. Khi tàn lửa cuối cùng lịm tắt, Pusyseda cùng người

nhà thu lượm hài cốt của cha, rắc xuống sông TongChang. Trái tim tôi như thắt

lại khi thấy Pusyseda ôm bình tro và kêu khóc thống thiết.

Trở về

phủ quốc sư, tôi không nói với Pusyseda về ý định ra đi của mình, vì lúc này

cậu đang quá đỗi đau buồn, tôi không nỡ nêu ra chuyện đó. Rajiva không ở lại

phủ, mà cùng sư phụ Bandhudatta trở về chùa Cakra. Trước lúc ra đi, cậu ấy lặng

nhìn tôi hồi lâu, tôi không hiểu ánh mắt phức tạp ấy muốn truyền đạt điều gì,

thực ra thì tôi cũng không muốn tìm hiểu, vì tôi đã quá mệt mỏi…

Tôi

ngồi trong sân nhìn ngắm bầu trời. Trước kia tôi thường băn khoăn, bầu trời

1650 năm về trước chắc hẳn là trong lành và thoáng đãng hơn bầu trời thế kỷ

XXI, nhưng cứ ngắm mãi bầu trời ấy có gì thú vị đâu chứ? Bây giờ tôi mới hiểu,

không phải bầu trời không có thứ gì đáng để ngắm, mà vì khi trong lòng chất đầy

tâm sự, ngắm nhìn bầu trời cao xa vời vợi kia sẽ cảm thấy dễ chịu hơn là ngồi

thu mình một chỗ.

- Ngải

Tình!

Quay

lại đã thấy Pusyseda đứng trên bậc thềm, cậu ta vẫn mặc áo tang, đôi mắt trũng

sâu, khuôn mặt hốc hác, râu ria lúng phúng quanh cằm. Cậu ta trở nên trầm tĩnh

hơn trước, chín chắn hơn trước rất nhiều. Người xưa nói không sai, đàn ông

trưởng thành hơn vào ngày đưa tang cha.

Hai

chúng tôi đã nhiều ngày không trò chuyện với nhau. Pusyseda bước xuống bậc

thềm, đến bên cạnh tôi. Không cười đùa cợt nhã như trước kia, cậu ta chỉ cuối

đầu nhìn tôi. Kể từ sau khi trở về phủ quốc sư, cậu ta luôn tỏ ra giữ ý với

tôi.

- Ngải

Tình, hôm đó...

Cậu ta

ngập ngừng, tôi băn khoăn, hôm đó là hôm nào?

- Ý tôi

là hôm ở Subash ấy…

Nhớ

rồi! Tôi khẽ lắc đầu:

-

Chuyện qua lâu rồi, cậu nhắc lại làm gì!

- Tôi

chưa bao giờ thô bạo với phụ nữ, nhưng không hiểu sao, với chị, tôi lại không

kiềm chế nổi.

-

Pusyseda, nếu cậu vẫn muốn xin lỗi, thì câu trả lời là, tôi đã tha thứ cho cậu

từ lâu lắm rồi.

- Vậy

còn… chỗ đó…

Cậu ta

chỉ tay vào môi tôi, gương mặt ửng đỏ:

- Nghe

nói phụ nữ người Hán rất coi trọng tiết hạnh.

Tôi

giật mình! Thì ra cậu ta muốn nói đến cái hôn đó. Tôi cười:

- Cái

đó… không sao. Cứ xem như bị chó cắn đi…

Thật

tình tôi chẳng còn nhớ gì về chuyện đó nữa. Với tôi, đó không phải là một nụ

hôn, mà chỉ là một vật thể nào đó áp lên môi tôi mà thôi.

- Chị…

mắng tôi là chó ư?

Cậu ta

tức giận, nhào đến bên tôi.

- Cẩn

thận kẻo bị chó cắn lần nữa đấy!

Tôi né

sang một bên, Pusyseda không rượt đuổi tôi như trước nữa, chỉ đứng đó và cười.

Nụ cười hiếm hoi sau gần 2 tháng. Pusyseda khi cười mới giống con người thật

của cậu ấy!

Nhưng

nụ cười không kéo được bao lâu đã tắt lịm, đưa mắt nhìn xung quanh, giọng cậu

ta trở nên thê thiết:

- Cha

ra đi, căn nhà trở nên trống trải lạ thường, quạnh quẽ lạ thường.

Rồi

quay lại nhìn tôi ánh mắt dịu dàng, ấm áp.

- May

có chị ở đây, khiến tôi thấy vui hơn một chút.

Pusyseda

đưa tay ra định chạm vào má tôi, tôi giật mình lùi lại. Cậu ta hụt hẫng, rụt

tay lại.

- Ngải

Tình, sau cái đó đó, tôi mới biết mình đã trách oan chị.

Tôi

sững người, không hiểu.

Pusyseda

mỉm cười:

- Phản

ứng khi đó của chị chắc chắn là của một cô gái trinh nguyên, Pusyseda nhận ra

điều này dựa trên kinh nghiệm dày dặn của mình về phụ nữ.

- Cậu…

Tôi

giậm chân.

- Sao

cậu cứ nghĩ mãi về chuyện đó thế? Tôi có phải cô gái trinh nguyên hay không thì

liên quan gì đến cậu?

- Chị

gạt tôi nói rằng chị vừa trở về, đến tận hôm đó tôi mới phát hiện ra chị đã

sống cùng anh ta ba tháng rồi. Trai đơn gái chiếc ở cạnh nhau ba tháng trời, dù

có là bậc cao tăng đi nữa, anh ta rốt cuộc vẫn là một người đàn ông. Tôi không

tin giữa hai người không có chuyện gì. Tôi luôn cảm thấy mình kém cỏi so với

anh ta, cha mẹ yêu chiều anh ta, đức vua tôn kính anh ta, người đời sùng bái

anh ta. Còn tôi thì sao, tôi chẳng có gì cả. Mọi người chỉ biết tôi là em trai

của đại pháp sư Kumarajiva, có ai biết đến tôi tên là gì, có ai thèm quan tâm

tôi đã làm được gì đâu. Chờ đợi mãi mới gặp được cô gái mà tôi thích thì lại bị

anh ta cướp mất. Nên, tôi không cam tâm. Chờ mãi chị không về, nên tôi đoán

chắc chị đã đến chùa tìm anh ta. Tôi như hoá điên, nên mới hành xử thô bạo như

vậy với chị.

Cậu ta

cúi đầu, như hồi tưởng lại điều gì, tủm tỉm cười nhìn tôi:

- Nhưng

sau khi hôn chị, tôi đã bình tâm trở lại. Tôi thấy mừng, vì chỉ môi chạm môi mà

chị đã phản ứng dữ dội như vậy, chắc chắn không thể có gì với anh ta được. tôi

vẫn còn cơ hội. Vì dù sao anh ta không thể thành thân, nhưng tôi thì có thể.

Tôi bực

mình.

- Cậu

thật trẻ con! Chỉ vì đố kị với Rajiva mà cậu biến tôi thành thứ đồ để tranh

giành với cậu ấy? Tôi thật không hiểu nổi,

làm một người bình thường có gì không tốt? Người

thông minh có những phiền não của riêng họ, tiếng tăm càng lừng lẫy, cuộc sống

càng mệt mỏi. Cậu muốn trở thành một người bình thường vui vẻ hay trở thành một

vĩ nhân bất hạnh?

- Vậy

là…

Cậy ta

nhìn tôi chăm chú, ánh mắt ắp đầy sự trông đợi.

- Chị

muốn chồng mình là một người bình thường ư?

Sao cậu

ta lại hỏi vậy? Trống ngực đập thình

thịch, một lúc lâu tôi mới lấy lại được ngữ điệu bình thản.

-

Pusyseda, tôi đã liên hệ với đội thương nhân. Năm ngày nữa sẽ xuất phát, họ sẽ

cùng tôi đến thành cổ Taqian, sau đó sẽ đi Trường An.

Tôi đã

phải trả thêm một khoản tiền để đội thương gia đó nhận lời cùng tôi đến thành

cổ Taqian.

- Chị…

Gương

mặt Pusyseda biến sắc, cậu ấy chụp lấy vai tôi.

- Chị

vẫn muốn ra đi ư?

- Tôi

không có lí do gì để ở lại đây cả.

- Hãy

lấy tôi, chị sẽ có lí do để ở lại.

Vậy là

đã rõ ý tứ cậu ấy.

-

Pusyseda…

- Chị

đừng để bụng việc trước đây tôi qua lại với nhiều phụ nữ, tôi xin thề, từ nay

tôi sẽ một lòng một dạ với chị, tôi sẽ chỉ có mình chị mà thôi.

-

Pusyseda…

- Đừng

nói với tôi về tuổi tác, vài năm nữa tôi sẽ già hơn chị. Cũng đừng nói với tôi

chị không thuộc về nơi này. Trên trời hay Trường An, không có tôi ở đó, chị tìm

đâu được niềm vui? Tôi chỉ muốn nghe một câu trả lời: đồng ý hay không đồng ý?

Chưa

từng thấy cậu ta nghiêm túc như thế bao giờ. Nếu không phải trái tim tôi từ lâu

đã thuộc về người khác, hẳn là tôi sẽ chẳng thể cự tuyệt những lời thổ lộ ấy.

-

Pusyseda, tôi không đồng ý.

Tôi gỡ

bàn tay Pusyseda đang nắm chặt vai mình, bình thản đối diện cậu ta.

- Lý do

duy nhất là: tôi không yêu cậu.

Pusyseda

thoáng chao đảo, nụ cười chán nản hiện trên khoé môi.

- Ngải

Tình, chính chị đã dạy cho tôi biết thế nào là yêu. Nhưng khi tôi biết yêu một

người, chị lại nói với tôi rằng, chị chưa bao giờ yêu tôi.

- Tôi

xin lỗi…

- Đừng

nói lời xin lỗi với tôi!

Pusyseda

đột ngột quay lại, túm lấy tay tôi!

- Chị

yêu anh ta phải không?

- Tôi…

Tôi

không thể thừa nhận, tôi phải giữ gìn danh tiếng cho cậu ấy…

- Đừng

giấu nữa! Thời gian về đây ngày nào anh ta cũng chăm sóc vết thương cho chị và

còn ánh mắt anh ta khi nhìn chị nữa. Chị tưởng tôi không biết chắc?

Pusyseda

kéo tôi lại gần, ánh mắt sắc lẹm dò thám gương mặt tôi.

- Chị

thừa biết anh ta chẳng thể cưới chị mà vẫn yêu hay sao?

-

Pusyseda, tôi cũng mong người tôi yêu là cậu. Nếu là một thời điểm khác, ở một

nơi khác, chắc hẳn tôi đã yêu cậu. Ở bên cậu tôi thấy rất vui vẻ, cậu mang lại

tiếng cười và khiến tôi quên hết nỗi cô đơn, buồn chán.

Tôi

không thể tiếp tục phủ nhận. Thật ra thừa nhận hay không có gì khác nhau đâu,

cũng đâu thay đổi được gì.

-

Nhưng, tình yêu vốn mù quáng, tôi không biết tại sao mình lại yêu cậu ấy. Dù

biết sẽ không có kết cục gì, nhưng tôi vẫn chẳng thể kìm chế bản thân. Vậy nên,

tôi đã quyết định ra đi.

Pusyseda

buông tôi ra, cất giọng cười lạnh lùng, biểu cảm trên gương mặt phức tạp đến

nổi tôi không sao hiểu được.

- Vậy

là tôi vẫn chậm hơn anh ta một bước…Một năm qua tôi đã chán ngấy trò chơi tình

ái với đám phụ nữ nhạt nhẽo, tôi không có tình cảm thực sự với họ nên những mối

quan hệ đó diễn ra chóng vánh, khi giây phút nồng nản qua nhanh, nỗi cô đơn lại

trở về, xâm chiếm tâm hồn tôi. Từ lúc ấy, tôi bắt đầu mong chờ ngày chị trở về.

Tiên nữ của tôi từng nói rằng, nếu tôi học thuộc lòng “Kinh Thi”, nàng sẽ quay

lại. Chị nghĩ rằng mười năm trước tôi đã bắt đầu học thuộc “Kinh Thi” ư? Không

đâu, mới từ năm ngoái thôi, tôi muốn thử xem lời chị nói có thật hay không. Kết

quả, sau khi tôi học thuộc cả cuốn “Kinh Thi” ấy, chị đã trở về. Chị không hề

thay đổi, vẫn nụ cười ngây ngô, gương mặt thuần khiết của mười năm về trước.

Trước kia, cha sốt ruột giục giã tôi thành thân, tôi luôn cao giọng tuyên bố sẽ

chỉ kết hôn với cô gái độc nhất vô nhị tự xưa đến nay. Khi đó chỉ vì muốn thể

hiện với cha, nên tôi mới thốt ra nhưng lời to tát ấy. Nhưng từ lúc gặp lại

chị, tôi đột nhiên nhận ra chị chính là cô gái có một không hai ấy. Vì vậy, tôi

muốn giữ chị ở bên mình, tôi muốn được ngắm nhìn tôi mắt trong sáng của chị mãi

mãi. Tôi nghĩ lần này tôi đã nhanh hơn anh ta một bước. Nào ngờ cuối cùng vẫn

bị anh ta cướp mất chị.

Tôi

không phải không mảy may xúc động, nhưng những lời nói của Pusyseda khiến tôi

lo lắng nhiều hơn.

-

Pusyseda, mười năm trước, tôi chỉ sống cùng cậu vẻn vẹn ba tháng và khi đó cậu

mới 10 tuổi. Sau mười năm, e rằng hình dáng tôi thế nào cậu cũng chẳng nhớ nổi,

nói chị đến chuyện ngày đêm nhung nhớ?

- Tôi

nhớ chứ…

Cậu ta

đưa tay ra định chạm vào má tôi, nhưng tôi đã kịp lùi lại. Cậu ta không tiến

đến, chỉ đứng đó, tưởng tượng ra khuôn mặt tôi trong không gian.

- Một

năm qua, hình bóng chị luôn hiện lên trong tim tôi, ngày một rõ ràng, sống

động. Bởi vậy, khi chị xuất hiện trên phố với bộ dạng ngây ngô đó, tôi đã lập

tức nhận ra.

Tôi thở

dài, không thể tiếp tục tình trạng này nữa. Tuy rằng không biết vì sao cậu ta

đột nhiên nảy sinh tình cảm với tôi, nhưng tôi cũng không muốn tìm hiểu. Chuyện

đã như vậy, có tìm hiểu thêm nữa cũng đâu có nghĩa lý gì. Tôi đưa mắt nhìn

những cành nho trụi lá trong sân, thở dài.

-

Pusyseda, ngày mai tôi sẽ đến chùa Cakra.

- Để

gặp anh ta?

- Đúng

vậy, nhưng là để chào từ biệt, đừng lo, sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì giữa chúng

tôi đâu.

Tôi

cười cay đắng.

- Tôi

và Rajiva đều rất tự trọng…

Tôi

tháo chuỗi ngọc hình sư tử xuống, đưa cho Pusyseda.

- Hãy

tặng cho người con gái sau này cậu yêu.

Cậu ta

lặng lẽ nhìn viên ngọc, không đón lấy, cũng không trả lời, một lúc sau mới lên

tiếng

- Nó

vốn là của chị mà!

Cậu

ta bắt chước tôi ngó lên trời. Ánh chiều tà đổ bóng lên thân người cao lớn ấy,

sáng lạn, rực rỡ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...