Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần nữa bước vào thế giới trong gương, Chúc Minh Tỉ không xuất hiện ở lâu đài của Ma Vương như thường lệ.

Mà là trong một khu rừng âm u tăm tối.

Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, lá cây xào xạc như có rắn đang trườn mình qua lớp lá khô.

Ngay giây tiếp theo, vô số dây leo to bằng cả cánh tay bất chợt từ đất bật lên, như bầy rắn dữ xông thẳng về phía Chúc Minh Tỉ!

Vút!

Đúng lúc đó, một lưỡi đao cong đen tuyền phát ra ánh sáng lạnh băng dưới ánh trăng, từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng mà dứt khoát như dao cắt rau, chém gãy từng cành dây leo đang vươn mình tấn công Chúc Minh Tỉ!

Dây leo rít lên một tiếng thảm thiết, rút lại trong tích tắc, biến mất không để lại dấu vết.

"Minh Tỉ," Ma Vương tóc đen áo đen cầm loan đao xoay người lại, "dọa em rồi à? Xin lỗi, ta đang luyện ma pháp ở đây."

Hai chân Chúc Minh Tỉ như nhũn ra, nhưng không dám vịn vào thân cây khô phía sau.

Cậu cố gắng đứng thẳng, ngẩng khuôn mặt tái nhợt hỏi: "Ngài đang luyện ma pháp?"

"Ừ, lâu lắm rồi ta không động thủ với ai cả. Nhưng ta muốn thắng chủ nhân hiện tại của em chỉ bằng một chiêu trong đấu trường, nên đến đây luyện tập trước."

Lời hắn vừa dứt, vô số đom đóm từ bốn phương tám hướng bay đến, như muôn ánh sao lấp lánh quây lấy Chúc Minh Tỉ, chiếu rọi cả không gian quanh cậu. Cùng lúc đó, vô số đóa hoa phát sáng màu lam nhạt cũng nở rộ trên mặt đất.

Cánh rừng âm u phút chốc trở nên sáng rỡ như sao sa, hoa nở rộ thành thảm, đẹp đến ngỡ ngàng, hệt như màn nguy hiểm khi nãy chỉ là một giấc mộng.

Nhưng sắc mặt Chúc Minh Tỉ vẫn chẳng khá hơn chút nào.

"Ước định trong pháp trận là ngày mai," Ma Vương cười hỏi, "em tới sớm như vậy, là định dẫn ta ra ngoài để gỡ bỏ khế ước nô lệ à?"

Chúc Minh Tỉ mấp máy môi, thấp giọng nói: "...Ma Vương đã chìm vào giấc ngủ rồi."

"...Ngủ rồi?"

"Phải. Hắn tìm được cháu trai của Joa, nhưng người đó hoàn toàn không biết dùng ma pháp của Joa... Tôi đã liên thủ với ông ta, dùng chỗ thuốc 'Trường Miên Bất Tỉnh' cuối cùng còn sót lại. Hắn đã ngủ rồi."

"Vậy nên em không cần ta ra ngoài giúp em giải trừ khế ước nữa?" Ma Vương hỏi rất khẽ.

Chúc Minh Tỉ lại cúi mắt xuống.

Sắc mặt cậu vẫn trắng bệch như tờ giấy, hai tay buông thõng, móng tay đã cắm sâu vào thịt.

Cậu tiếp tục nói: "Sau khi Ma Vương ngủ rồi tôi mới biết, vì sự phản bội của Andre, Thánh Đình từ lâu đã biết vị trí cổng thành, chỉ là vẫn kiêng dè Ma Vương nên chưa hành động... Giờ Ma Vương vừa ngủ, bọn họ lập tức kéo tới."

"Em muốn ta ra ngoài giúp em giết hết bọn họ, rồi đưa tên Ma Vương kia đến chỗ an toàn đúng không?" Ma Vương hỏi rất nhanh, trong giọng lại thoáng hiện chút mong chờ.

Chúc Minh Tỉ mãi vẫn không trả lời.

Ma Vương buông thõng cánh tay, mũi đao chạm vào đá trên mặt đất, vang lên tiếng va chạm nhẹ nhàng.

Ma Vương nói: "...Em muốn ta giải quyết chuyện này, nhưng lại không muốn ta ra ngoài."

Không khí bỗng trầm mặc.

Chúc Minh Tỉ cúi đầu thấp hơn nữa.

...

"Phải."

Một lúc lâu sau.

Chúc Minh Tỉ ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt cậu chẳng còn chút máu, trong mắt là ánh trăng đọng lại, như từng mảnh thủy tinh vỡ nát.

Cậu khẽ run môi, nói: "Phải, tôi muốn lợi dụng ngài. Tôi muốn ngài giúp tôi giải quyết chuyện này, nhưng tôi không muốn ngài ra ngoài."

Cậu nói: "Không phải ngài thích tôi sao? Không phải ngài sẵn sàng làm mọi thứ vì tôi sao? Vậy thì nghĩ cách đi, nghĩ cách giúp tôi giải quyết vấn đề hiện tại đi."

Cậu nói: "Hay là những lời ngon tiếng ngọt ngài từng nói chỉ là dối trá?"

Ma Vương không lên tiếng.

Chúc Minh Tỉ cũng không.

Một lát sau, viền mắt cậu đỏ lên.

Cậu lại cúi đầu, khàn giọng nói: "Xin lỗi."

Cậu nói: "Xin lỗi, ngài quên những lời tôi vừa nói đi. Gần đây tôi không ngủ được, chắc là điên rồi. Xin ngài tha lỗi cho tôi."

"...Xin ngài giúp tôi." Giọng cậu run run. "Tôi có thể đưa ngài ra ngoài."

...

Ma Vương bước từng bước đến gần.

Hắn đưa tay ra.

Chúc Minh Tỉ lại theo phản xạ mà rụt người, nhắm nghiền mắt.

Tay Ma Vương khựng lại giữa không trung.

"...Em nghĩ ta định làm gì em?" Hắn hỏi.

"Tôi tưởng ngài muốn bóp cổ tôi."

"Xin lỗi," Chúc Minh Tỉ nói, "hiện giờ đầu óc tôi hơi hỗn loạn, đã lầm ngài với Ma Vương ngoài kia."

Vậy là bàn tay Ma Vương vừa định chạm vào má Chúc Minh Tỉ lại rút về.

"Thực ra em vẫn xem ta với Ma Vương ngoài kia là cùng một người, đúng không?" Hắn nói.

"Các ngài hoàn toàn khác nhau," Chúc Minh Tỉ cụp mắt xuống, "ngài hiền hòa và tốt bụng hơn hắn rất nhiều. Xin lỗi, sau này tôi sẽ không nhận nhầm nữa."

"Đừng xin lỗi ta nữa." Ma Vương nói.

"Vâng." Chúc Minh Tỉ đáp.

Một lúc sau, Ma Vương lại lên tiếng: "Ta có thể ôm em không?"

Chúc Minh Tỉ hơi sững lại.

Vài giây sau, cậu tiến lên một bước, chủ động dang tay ôm lấy Ma Vương.

Hành động thì chủ động, nhưng thân thể lại căng cứng, cứ như một cỗ máy buộc phải thực hiện mệnh lệnh.

Ma Vương ôm lại cậu bằng động tác chậm rãi.

Thân hình hắn cao lớn, cao hơn Chúc Minh Tỉ nửa cái đầu, hắn áp cằm lên mái tóc cậu, để mặt cậu tựa vào vai mình, dang hai tay ôm trọn lấy cậu vào lòng, tựa như một tòa thành trì vững chắc.

Đôi môi lạnh giá của hắn nhẹ nhàng hôn lên mái tóc Chúc Minh Tỉ.

"Hãy cứ lợi dụng ta cho thật thoải mái." Hắn nói.

Chúc Minh Tỉ ngây ra một thoáng, rồi mới ngơ ngác ngẩng đầu.

"Cứ lợi dụng ta đi," Ma Vương mỉm cười, hôn lên trán cậu, nói: "Đừng xin lỗi, đừng kính cẩn, đừng dùng lời mật ngọt dỗ dành ta. Em muốn ta làm gì cứ nói thẳng, không hài lòng gì cứ chỉ ra. Có thể nghi ngờ tình cảm của ta, chất vấn trái tim ta, chỉ trích những dối trá của ta, cứ thẳng thắn mà lợi dụng ta."

"Ta sẽ lấy đó làm vinh dự và niềm vui."

Lông mi Chúc Minh Tỉ chớp khẽ hai cái, cơ thể thoáng cứng đờ, sau đó từ từ thả lỏng.

Ma Vương nhìn vào mắt cậu, như dễ dàng đọc được điều cậu muốn nói.

Hắn mỉm cười, một lần nữa ôm chặt cậu vào lòng.

Cúi đầu, nhẹ nhàng dùng má mình sưởi ấm vành tai lạnh giá của Chúc Minh Tỉ.

"Minh Tỉ, đừng buồn nữa, cũng đừng sợ," hắn thì thầm, "ta sẽ không ra ngoài."

"Nhưng không sao cả, cho dù không ra ngoài, ta vẫn có thể làm mọi chuyện em muốn."

Ma Vương cảm nhận được thân thể trong vòng tay dần dần thả lỏng, chẳng còn cứng đờ.

Thậm chí còn trở nên mềm mại, ấm áp.

Hắn cúi đầu, mỉm cười thật khẽ.

Rồi rất dịu dàng, rất chậm rãi, hắn hôn từng chút một lên mái tóc, lên vành tai Chúc Minh Tỉ.

Từng động tác đều tràn đầy dịu dàng, xót thương, trân trọng.

Và còn mang theo một thứ cảm xúc rất mảnh, rất nhẹ, đến mức khó nhận ra: sự thỏa mãn và vui sướng.

Giống như một kẻ săn mồi đã chờ đợi quá lâu, cuối cùng thấy con mồi mình ngày đêm thèm khát... run rẩy từng bước, tự nguyện tiến vào lòng bàn tay mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...