Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách

Chương 93

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ma Vương đờ đẫn cả người, tim như ngừng đập, đầu óc trống rỗng.

Chỉ đến khi người dưới thân khẽ run rẩy rên một tiếng "đau", hắn mới bừng tỉnh, theo phản xạ cúi xuống hôn lên môi Chúc Minh Tỉ, đồng thời với tay lấy lại lọ thuốc đặt dưới gối.

Nhưng ngay lúc mở nắp lọ, cơ thể hắn lại một lần nữa cứng đờ.

Lần đầu dùng lọ thuốc này, hắn chẳng để tâm gì cả.

Lần này nhìn kỹ, hắn mới phát hiện lượng thuốc còn lại hoàn toàn không đúng.

...Lọ thuốc này, đã bị dùng trước đó. Từ trước cả hôm nay.

"Rociel..."

Chúc Minh Tỉ khẽ cau mày, giọng khản đặc, cánh tay vô thức đẩy ra. Sự ngập ngừng và thất thần hai lần liên tiếp của Ma Vương khiến cậu không khỏi nghi hoặc.

"Hôm nay ngài bị làm sao vậy?" Cậu nói khẽ, "Còn chẳng bằng lần trước..."

Câu nói chưa kịp hết đã bị một nụ hôn cướp mất.

Môi bị c*n m*t, hơi thở rối loạn, lý trí mịt mờ.

Giữa cơn hỗn loạn, Chúc Minh Tỉ nghe thấy người phía trên hỏi:

"...Lần trước ta làm có tốt không?"

Giọng Ma Vương kỳ lạ lắm, vừa như nghiến răng ken két, vừa như đùa cợt nhẹ nhàng, thế nhưng bàn tay nắm lấy cổ tay cậu lại siết chặt từng chút một.

Chúc Minh Tỉ đầu óc choáng váng, chẳng nghĩ nhiều, lẩm bẩm đáp: "...Ừm... cũng không tốt lắm, tôi mệt muốn chết... gọi ngài mãi mà chẳng chịu dừng..."

Câu trả lời lần nữa bị hôn đến nghẹn lại.

Ma Vương áp môi lên cậu, khẽ thì thầm: "Xin lỗi... là ta không tốt. Lần này, em bảo dừng, ta sẽ dừng."

"...Đồ lừa đảo... lần trước ngài cũng nói thế, nhưng đến tận sáng hôm sau..."

Ngón tay lạnh như băng đặt lên mắt cậu.

Những nụ hôn như cánh hoa rơi, nhẹ nhàng rơi trên má cậu.

"Suỵt, đừng nói gì cả."

Nụ hôn và giọng hắn đều dịu dàng đến tan chảy.

Không ai nhìn thấy đôi mắt đỏ rực như máu của hắn lúc ấy.

-

Ma Vương đúng là kẻ lừa đảo chính hiệu.

Lần này cũng vậy, làm được nửa chừng thì mất kiểm soát.

Không còn ma pháp Joa, Chúc Minh Tỉ bây giờ chỉ là một con người bình thường không thể bình thường hơn. Mới vài lần đã kiệt sức, nằm vật ra ngủ mê mệt, đến ngón tay cũng chẳng nhấc nổi.

Ma Vương dùng ma pháp trị liệu chữa lành những vết cắn li ti trên cơ thể cậu, rồi thi triển ma pháp làm sạch để xử lý cả người lẫn giường. Nhưng khi ma pháp chạm đến phía sau, Chúc Minh Tỉ lại bất ngờ tỉnh giấc, vừa dụi bụng vừa lùi lại.

"Đừng," giọng cậu khàn khàn, "Lần trước ngài lỡ tay dọn sạch rồi, lần này không được làm sạch nữa..."

Ma Vương cứng đờ.

Ngay sau đó hắn lại làm ra vẻ thản nhiên bật cười: "Ừ, ta biết rồi. Ta không định làm sạch cái đó đâu, ngủ đi."

Chỉ đến khi Chúc Minh Tỉ ngủ lại lần nữa, nụ cười trên mặt Ma Vương mới vụt tắt.

Hắn đắp chăn cho cậu, tắt đèn, dựa lưng vào đầu giường lạnh lẽo, mắt chăm chú nhìn người đang say ngủ bên gối như một pho tượng đá dưới ánh trăng.

Không biết qua bao lâu, hắn mới khẽ động đậy.

Hắn yểm ma pháp ngủ sâu lên Chúc Minh Tỉ, lại phủ một tầng kết giới cách âm dày đặc khắp phòng.

Hắn rời giường, khoác lên áo choàng đen, chân trần bước trên thảm.

Biến thành Tinh Linh tóc vàng mắt xanh, trong bóng tối, hắn thi triển ma pháp Tinh Linh Truy Quang cấp cao nhất.

Hai ngày đã trôi qua, tất cả dấu vết nên đã tan biến sạch.

Không thu hoạch gì cả.

Ngay sau đó, hắn lại dùng ngón tay vẽ một vòng tròn phức tạp trong không gian - là ma pháp tái hiện cảnh tượng.

Cho tới nay, ma pháp tái hiện cao cấp nhất cũng chỉ khôi phục được cảnh tượng trong vòng hai tiếng đổ lại. Nhưng hắn không ngừng chỉnh sửa ma pháp trận, da dẻ trắng bệch, đầu ngón tay rỉ máu, ánh sáng vàng chói lòa từ ma pháp trận rực rỡ lan tỏa khắp căn phòng.

Ầm!

Ánh sáng cực mạnh vừa đạt đến đỉnh điểm thì lập tức va chạm với một luồng ánh sáng đen khác và tiêu tan trong chớp mắt.

Hắn bị phản phệ ngay lập tức, nuốt xuống ngụm máu tanh trong cổ họng, lảo đảo bước tới nơi phát ra luồng hắc quang kia.

Hắn lật tấm thảm lên.

Và trên lớp gạch lạnh lẽo bên dưới, hắn nhìn thấy một pháp trận ma pháp đen tuyền từng bị che giấu.

Đó là pháp trận ngăn chặn tái hiện cảnh tượng.

Phụt!

Khói đen lượn lờ quanh pháp trận chớp mắt đã bị bắn tung lên bởi vài giọt máu đỏ thẫm.

-

Khi Chúc Minh Tỉ tỉnh dậy đã là giữa trưa.

Cậu cảm thấy ngứa ngáy khắp người, mở mắt ra thì thấy một bàn tay trắng muốt đang nghịch trên ngực mình, ngón tay kia đúng lúc chạm vào chỗ trống còn lại trong ma trận ước định năm ngày.

Chúc Minh Tỉ không chút biểu cảm, gạt tay kia ra, bực bội ngước nhìn thủ phạm.

Ma Vương hơi cứng mặt, cúi thấp đầu.

Chúc Minh Tỉ há miệng định nói, rồi lại ngậm lại, cuối cùng vẫn nhịn không được thì thào: "...Lừa đảo."

Ma Vương cúi đầu thấp hơn.

Giọng của Chúc Minh Tỉ khản đặc đến mức nghe không ra giọng, càng khiến cậu nổi cáu: "Lần nào cũng vậy, không thấy chút tiến bộ nào... còn kém hơn lần đầu nữa."

Ma Vương toàn thân căng cứng.

Chúc Minh Tỉ chau mày, nói chậm rãi, vừa như đang suy nghĩ, vừa như đang lựa lời: "Ngài bị gì vậy, hôm qua là... cố tình sao? Cố tình làm tôi đau? Hay là..."

"Không phải." Ma Vương đột ngột cắt lời, giọng có chút căng thẳng: "...Ta không cố ý làm em đau, ta... ta..."

Hắn ngừng một chút, rồi ngẩng đầu, ngồi dậy, giọng khàn khàn nhưng chắc nịch: "...Ta dùng thuốc."

Chúc Minh Tỉ: "?"

"Lần đầu tiên ta dùng thuốc." Ma Vương nói, "Đêm đó ta căng thẳng quá, sợ làm không tốt... nên lén dùng thuốc."

Hắn càng nói càng trơn tru, giọng dứt khoát, vẻ mặt nghiêm túc: "Thật ra hôm đó ở chợ Mị ma, ngoài thuốc tăng thể lực, ta còn mua thêm một loại đặc chế khác giúp thư giãn tinh thần, nâng cao hiệu quả. Lần đầu ta dùng thuốc nên mới làm tốt hơn. Tối qua mới là thực lực thật. Nếu em không thích, lần sau ta lại dùng thuốc."

Chúc Minh Tỉ: "..."

Cậu sững sờ.

Miệng há ra suốt một lúc mới ngậm lại, đợi đến lúc Ma Vương dứt lời rồi mấy giây nữa mới lấy lại tinh thần.

Cậu vươn tay, vẻ mặt phức tạp vỗ vỗ vai Ma Vương, không nhịn được an ủi: "Không sao đâu, ngài chịu thú nhận như vậy là rất giỏi rồi."

Ma Vương cụp đầu xuống, vai trĩu xuống, trông chán nản không tả nổi.

Chúc Minh Tỉ lại bóp vai hắn, nói tiếp: "Thật ra năng lực thật của ngài cũng... không đến nỗi."

Ma Vương vẫn ỉu xìu như cá mất nước.

Chúc Minh Tỉ bèn nhỏ giọng bảo: "Ngài đừng dùng thuốc nữa... thật ra tôi thích tối hôm qua hơn."

Ma Vương lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên, lông mi run run: "...Thật không?"

Chúc Minh Tỉ gật đầu: "Thật."

Ma Vương nghiêng người về trước, cằm tựa lên vai cậu, không nói gì.

Chúc Minh Tỉ đưa tay vỗ nhẹ lưng hắn, cười ôm lấy hắn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...