Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúc Minh Tỉ thật sự không hiểu nổi... Ma Vương làm sao có thể bình tĩnh được trong hoàn cảnh này?

Trong thung lũng Ánh Trăng.

Chúc Minh Tỉ cõng Ma Vương, cắm đầu chạy.

Phía sau là tám con sói đuổi theo.

Đám người sói ấy bộ lông sáng bóng, thân hình cao lớn, mỗi cú bật nhảy có thể bay xa cả chục mét. Dù Chúc Minh Tỉ đã dùng pháp thuật tăng tốc, vẫn không thể bỏ xa được chúng.

Mà lý do chúng chưa lập tức xé xác hai người, chỉ là vì-

Chúng đang thưởng thức trò săn đuổi này.

Ví như con sói cái vừa cất tiếng ban nãy, lúc này đã nhẹ nhàng đuổi kịp Chúc Minh Tỉ. Cô ta vừa chạy ngang hàng, vừa nghiêng đầu nhìn Ma Vương sau lưng cậu, trong đôi mắt đỏ rực lấp lánh hưng phấn, miệng nhe răng gầm gừ đầy kích động.

Cô ta còn vừa chạy, vừa thi thoảng nhảy cẫng lên giữa không trung, cứ như muốn dùng toàn bộ thân thể để biểu đạt niềm vui sướng.

Thể lực Chúc Minh Tỉ nhanh chóng cạn kiệt, còn tuyệt vọng trong lòng thì từng chút tích tụ.

Còn Ma Vương thì sao?

Hắn vẫn chỉ nằm trên lưng cậu, vòng tay siết lấy cổ cậu, ghé tai thì thầm:

"Chạy nhanh thêm chút nữa."

Chúc Minh Tỉ: "..."

Chúc Minh Tỉ thật sự suýt ném hắn xuống.

-

Mãi đến khi cậu vượt qua con suối, Ma Vương mới nói câu thứ hai:

"Phía trước bên trái có một cái cây màu đỏ đúng không? Chạy tới đó."

Mắt Chúc Minh Tỉ sáng rực, chẳng hỏi lý do, lập tức cắm đầu chạy đến.

Cái cây đỏ nằm ở đỉnh sườn dốc. Vừa tới nơi, thở không ra hơi, Ma Vương lại lập tức ra lệnh tiếp:

"Phía bên kia dốc có cái hồ đúng không?"

"Đúng!" Chúc Minh Tỉ trả lời đầy phấn khích.

"Quăng ta xuống đó."

Chúc Minh Tỉ: "..."

Cậu chết sững.

Chưa kịp phản ứng, Ma Vương đã nói tiếp:

"Chúc Minh Tỉ, ngươi còn nhớ ma trận Thánh Quang ta bảo ngươi vẽ trong nhà Vong Linh không? Ta biết ngươi nhớ rõ. Trận đó cũng hữu hiệu với người sói. Ném ta xuống nước, chúng sẽ lao vào cắn xé. Ngươi tranh thủ kích hoạt trận pháp ấy."

Chúc Minh Tỉ khẽ há miệng: "Nhưng mà..."

Thế nhưng pháp trận này sẽ có tác dụng đối với tất cả ma tộc hệ Hắc Ám có mặt tại hiện trường, là một đòn tấn công không phân biệt địch ta. Nếu cậu sử dụng ma pháp này, Ma Vương cũng sẽ bị tổn thương.

Hơn nữa đây là ma pháp cấp Thánh, vượt xa năng lực hiện tại của cậu. Nếu cố tình vẽ ra, ma pháp Joa chắc chắn sẽ khởi động và có hiệu lực.

Đến lúc đó, sát thương từ ma pháp Thánh Quang, cộng thêm phản phệ từ ma pháp Joa, lại thêm việc bị đàn sói xé xác... Ma Vương có còn đường sống không?

Ma Vương: "Hết thời gian rồi, mau lên!"

Đúng thật là chẳng còn thời gian nữa.

Đám người sói dường như đã chán trò vờn mồi, bọn chúng dần dần vây Chúc Minh Tỉ và Ma Vương thành một vòng tròn. Con sói cái cầm đầu nheo cặp mắt đỏ như máu, từng bước một, chậm rãi tiến về phía Chúc Minh Tỉ.

Cả bọn nhe răng, hạ thấp thân mình, ánh mắt đỏ ngầu cũng dần trở nên u ám.

Tim Chúc Minh Tỉ khẽ run lên, không kiểm soát được.

Lúc này, đôi môi lạnh như băng của Ma Vương dán sát vào tai cậu, giọng nói khàn khàn mà kiên định, không hề có chút dao động.

"Yên tâm, chúng ta sẽ không chết."

Một câu đó như thần chú khiến trái tim đang run rẩy của Chúc Minh Tỉ bình ổn lại một cách kỳ lạ.

Cậu nhắm mắt, ngay khoảnh khắc bầy sói dồn lực chuẩn bị vồ tới, đã dốc toàn lực ném Ma Vương đang cõng trên lưng xuống nước!

Bầy sói trong tích tắc khựng lại, dường như không ngờ rằng Chúc Minh Tỉ sẽ "vứt bỏ" đồng đội.

Nhưng chúng cũng phản ứng rất nhanh, đúng lúc cơ thể Ma Vương rơi vào hồ nước, cả bầy liền quay đầu, từng con một nhảy ùm xuống nước đuổi theo!

Chúc Minh Tỉ không do dự lấy nửa giây, lập tức rút ra pháp trượng, bắt đầu vẽ pháp trận Thánh Quang.

Vừa vẽ được một nửa, cậu đã cảm nhận được lực cản mạnh mẽ, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt. Nhưng khi vẫn cố chấp vẽ tiếp, cảm giác đó bất ngờ biến mất- ma pháp Joa đã phát động.

Khi nét cuối cùng hạ xuống, ánh sáng trắng thánh khiết từ đầu pháp trượng như gợn sóng lan tỏa, mang theo sức mạnh có thể phá tan màn đêm, quét thẳng về phía mặt nước đầy máu.

"Aaaa-!"

Tiếng sói tru đau đớn vang lên từ trong hồ, từng lớp da lông đen trên người bọn chúng bắt đầu bong tróc và tan chảy. Luồng sáng thánh khiết kia giống như lưỡi dao lột da không chút thương tiếc.

Cho đến khi thấy mặt nước nhuộm hoa máu đỏ tươi, Chúc Minh Tỉ mới vội xóa bỏ pháp trận Thánh Quang, rồi nhanh như chớp lao xuống hồ!

Nước lạnh lẽo và đen ngòm, thi thoảng còn có vài con sói hấp hối vươn móng vuốt sắc nhọn về phía cậu. Với ma pháp Joa đang kích hoạt, Chúc Minh Tỉ cũng không chắc liệu mình có kịp tránh hay không. Nhưng cậu không quan tâm, chỉ dốc hết sức, toàn tâm toàn ý tìm kiếm Ma Vương dưới làn nước.

...Tìm được rồi.

Khi vớt được Ma Vương lên từ đáy hồ, cả tay Chúc Minh Tỉ cũng run rẩy không ngừng.

Không từ ngữ nào đủ để miêu tả sự thê thảm của Ma Vương lúc này.

Trạng thái hiện tại của hắn thậm chí còn tệ hơn lúc bị tuyên án tử hình ở quảng trường Tinh Linh.

Ít nhất khi đó, trông hắn vẫn còn giống một... thi thể đẹp mắt.

Còn bây giờ, mặt trắng bệch, mắt nhắm nghiền, áo choàng đen bị xé rách thành nhiều mảnh, dưới lớp vải rách nát là da thịt bị cắn xé loang lổ, thậm chí trên vai còn lộ ra một mảng xương trắng hếu.

Chúc Minh Tỉ thậm chí không biết mình có còn đang hít thở không nữa. Vì thở quá loạn, cậu áp tai lên ngực hắn suốt một hồi lâu mà chẳng nghe được tiếng tim đập.

Mà cậu thì... đã hết thuốc trị thương cấp Thánh rồi.

Chúc Minh Tỉ cố thử thi triển các pháp thuật trị thương sơ cấp và trung cấp, những loại sẽ không khiến ma pháp Joa phản ứng.

Nhưng tất cả đều vô dụng. Những ánh sáng chữa trị kia rơi lên người Ma Vương như thể rơi vào vực sâu, chẳng lưu lại chút dấu vết nào.

Vậy dùng pháp thuật trị thương cấp Thánh thì sao?

Pháp thuật cấp Thánh sẽ phản phệ.

Chúc Minh Tỉ áp tay lên lồng ngực lạnh lẽo của Ma Vương, ngẩng đầu nhìn ánh trăng băng giá trên cao.

Giây phút ấy, cậu vẫn không hiểu được, rốt cuộc sự tự tin "chúng ta sẽ không chết" mà Ma Vương nói trước khi thực hiện kế hoạch đến từ đâu?

Bởi vì pháp ấn Joa trên tay cậu đã bắt đầu mờ đi.

- Ma Vương lần này có lẽ thật sự không sống nổi rồi.

Chúc Minh Tỉ nhắm mắt lại, cảm nhận ánh trăng rơi như tuyết xuống thân thể mình.

Một lúc sau, cậu lại mở mắt.

Cậu rút ma trượng ra, thi triển pháp thuật trị thương cấp Thánh lên người Ma Vương.

Phản phệ thì phản phệ đi.

Chúc Minh Tỉ thầm nghĩ, mặt không biểu cảm.

Cậu chỉ còn biết đánh cược, rằng phản phệ của pháp thuật Thánh này sẽ nhẹ hơn năng lực chữa lành của chính nó.

Dù sao thì trước đó, Ma Vương cũng từng vừa hộc máu vừa bắt cậu pha chế thuốc trị thương cấp Thánh mà, đúng không?

Huống chi giờ đây, cậu đâu còn cách nào khác ngoài việc "dùng ngựa chết như ngựa sống".

-

So với việc nôn ra máu, thì không nôn ra gì càng đáng sợ hơn.

Chúc Minh Tỉ thi triển pháp thuật Thánh một lần, hai lần, ba lần... Ma Vương vẫn không hề phản ứng.

Đến lần thứ bảy, vết thương của hắn mới ngừng rỉ máu.

Lần thứ mười, mảnh xương trắng trên vai bắt đầu được thịt máu bao phủ.

Lần thứ mười hai, những vết rách nát toàn thân gần như đã liền lại.

Lần thứ mười ba, Chúc Minh Tỉ cuối cùng cũng nghe được nhịp tim yếu ớt của hắn.

Lần thứ mười bốn, Ma Vương bắt đầu nôn ra máu nhưng tim lại đập rõ ràng hơn.

Lần thứ mười bảy, hắn vẫn nôn ra máu, nhưng nhịp tim lần đầu có dấu hiệu chậm lại.

Thế là Chúc Minh Tỉ ngừng tay.

Lúc ấy, trời đã sáng.

Chúc Minh Tỉ mệt mỏi cõng Ma Vương lên lưng, men theo dòng suối mà đi tiếp.

-

Ma Vương tỉnh lại vào nửa đêm.

Giờ là đêm thứ ba sau trăng tròn.

Trong thung lũng Ánh Trăng lại vang lên tiếng sói tru.

Chỉ là lần này, không còn là đám sói hôm trước nữa mà tiếng tru vừa tức giận, vừa bi ai, như thể đã phát hiện đồng loại bị diệt.

Chúc Minh Tỉ nằm trong một hang động mọc đầy cỏ trắng, thân quấn áo choàng dệt bằng cỏ trắng, nửa ngủ nửa tỉnh, mệt mỏi nhưng vẫn cảnh giác cao độ.

Ma Vương tỉnh lại vào chính lúc đó.

Hắn không phát ra âm thanh nào, chỉ khó khăn cử động những ngón tay lạnh buốt. Ngón tay ấy dần lần tới chạm vào tóc Chúc Minh Tỉ đang nằm quay lưng, rồi đụng vào vành tai, chạm vào má cậu.

Chúc Minh Tỉ mở mắt, mặt không cảm xúc, từ từ quay người lại.

Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Ma Vương.

Thấy vậy, khóe môi trắng bệch của Ma Vương lại cong lên. Bàn tay lạnh như băng đặt lên má cậu, đôi mắt mù màu xám xanh hơi cong cong, trông vô cùng hài lòng.

"Quả nhiên vẫn sống rồi." Ma Vương vừa nôn máu vừa đắc ý nói.

Chúc Minh Tỉ: "..."

Cậu lập tức gạt bàn tay như khối băng của hắn ra khỏi mặt mình, giọng điệu dửng dưng:

"Ma Vương đại nhân, tôi hỏi ngài một câu được không? Trước đó tại sao ngài lại tự tin mình sẽ sống sót đến vậy?"

Chỉ vì câu nói đó- "chúng ta sẽ không chết".

Nên trước lúc vớt Ma Vương lên từ hồ, Chúc Minh Tỉ vẫn tưởng hắn có chiêu bài gì đặc biệt để giữ mạng.

Cậu từng tin hắn bao nhiêu...

Lúc cứu hắn, cậu tuyệt vọng bấy nhiêu.

Thế mà Ma Vương lại im bặt trong giây lát.

Một lúc sau, hắn mới mở miệng:

"Ngươi còn nhớ điềm báo chúng ta thấy trong Thánh khí không?"

Chúc Minh Tỉ: "..."

Trong lòng cậu bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.

"...Rồi sao?" Chúc Minh Tỉ hỏi.

"Điềm báo từ Thánh khí sẽ không sai đâu. Mà ta thì còn chưa làm cái chuyện đó với ngươi, cho nên chắc chắn chúng ta sẽ không chết." Ma Vương khẳng định chắc nịch.

Chúc Minh Tỉ: "..."

Sau một khoảng... rất lâu, rất lâu, rất lâu... im lặng.

Ma Vương nhỏ giọng hỏi:

"...Sao ngươi không nói gì vậy?"

Bàn tay lạnh giá của Chúc Minh Tỉ đặt lên làn da hắn.

Ma Vương còn tưởng cậu muốn lau vết máu bên môi cho mình.

Nhưng... Chúc Minh Tỉ lại đặt tay lên cổ hắn.

"...Ma Vương đại nhân, tôi thật sự rất muốn b*p ch*t ngài đấy." Chúc Minh Tỉ âm trầm nói.

Ma Vương: "..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...