Từ đêm đó trở đi, Tiêu Thác Uyên không hoàn toàn tin tưởng ta, nhưng hắn đồng ý cho ta ở lại bên cạnh A Ninh, cũng hứa sẽ bảo vệ mạng sống của ta.
Thế là đủ rồi.
Chu Cận Mặc vẫn đang tìm ta, nhưng ta tạm thời không lo lắng. Dù sao trong tình hình hiện tại, nhà họ Tiêu vẫn có thể đè bẹp nhà họ Chu.
Việc cấp bách của ta bây giờ là dưỡng thương.
Ban đêm, trong phòng ngủ của Tiêu Ninh, ánh nến lung lay.
Ta đắp chăn cho muội ấy, ngón tay lướt qua vết bầm xanh nhạt trên cổ tay nàng.
Những vết thương này cũ mới xen kẽ, giống như một bản cáo trạng không lời.
Đôi mắt đen như hạt nho của Tiêu Ninh ánh lên màu nước dưới ánh nến, bàn tay nhỏ bé viết vào lòng bàn tay ta: “Tỷ tỷ đừng đi.”
“Tỷ tỷ không đi.” Ta gật đầu nói.
“Ngủ nhanh đi, mấy ngày nay lang thang bên ngoài ăn không ngon ngủ không yên, nhìn muội gầy yếu quá. Về đến nhà rồi, không cần lo lắng nữa, có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi.” Ta sờ đầu nàng nói.
Tiêu Ninh gật đầu, dần dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng hát ru của ta.
Trước khi rời đi, ta cố ý không thổi tắt ngọn nến đầu giường. Trong quá trình chung sống trước đây, ta nhận thấy A Ninh sợ bóng tối.
Ta nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra, chỉ thấy Tiêu Thác Uyên đứng trong ánh trăng, áo gấm màu đen thêu họa tiết sói bằng chỉ vàng lấp lánh.
Hắn thấy ta, không nói gì, vượt qua ta định vào nhà.
“A Ninh ngủ nông lắm, ngươi vào có thể làm muội ấy tỉnh giấc.” Ta cản lại.
Tiêu Thác Uyên nhìn chằm chằm ta: “Ngay cả ta ngươi cũng dám ngăn, ngươi không sợ c.h.ế.t sao?”
“Đại nhân bảo ta chăm sóc A Ninh, vậy thì mọi hành vi của ta đều lấy nàng làm đối tượng ưu tiên hàng đầu, còn những người khác thì khó tránh khỏi mạo phạm rồi.” Ta không hề hèn mọn, cũng không kiêu ngạo nói.
“Còn nữa, A Ninh còn nhỏ tuổi. Trước mặt muội ấy đừng suốt ngày nhắc đến những chuyện đánh đ.ấ.m g.i.ế.c chóc đó.” Ta nói tiếp.
Tiêu Thác Uyên lạnh lùng hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.
Nửa đêm, ta mơ màng nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
Ta mở cửa, A Ninh lập tức nhào vào lòng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-phai-bao-quan/chuong-5.html.]
Ta khẽ vỗ lưng nàng, an ủi: “Ta đã nói sẽ không đi mà.”
Tiêu Thác Uyên đứng sau lưng A Ninh, trên mặt dường như có một tia ghen tị.
Ta dỗ A Ninh ngủ, Tiêu Thác Uyên đột nhiên nói: “A Ninh trước đây rất quấn ta, gần như không chịu rời xa ta. Dù gặp chuyện gì, muội ấy luôn là người đầu tiên tìm ta.”
“Đại nhân có biết nàng vì sao muội ấy thay đổi không?” Ta hỏi.
Tiêu Thác Uyên trầm giọng nói: “Đêm Chu gia vây quét, ta cõng muội ấy g.i.ế.c ra khỏi vòng vây, toàn thân đều dính đầy máu. Ta thề, nhất định sẽ khiến kẻ thù phải trả giá.”
“Mấy năm nay, ta vì chấn hưng Tiêu gia báo thù rửa hận mà không từ thủ đoạn, trên tay cũng dính m.á.u của những người vô tội. Ta luôn rất bận, không thể ở bên muội ấy. Khi ta muốn quan tâm muội ấy, muội ấy lại không muốn thân cận với ta nữa.”
“Đại nhân có từng hỏi A Ninh muốn gì chưa?” Ta lại hỏi.
Tiêu Thác Uyên im lặng.
“Đại nhân nghĩ cho muội ấy cuộc sống gấm vóc lụa là, nô bộc đầy đàn là đủ rồi sao? Ngài có nghĩ đến, có lẽ muội ấy chỉ muốn một người ca ca sẽ không đột nhiên nổi giận, hoặc một cái ôm không cần lo sợ?” Ta nói.
Trong mắt Tiêu Thác Uyên cảm xúc cuộn trào, hắn quay người bỏ đi, bóng lưng lại có chút thảm hại.
Sáng sớm hôm sau, ta đang chải tóc cho Tiêu Ninh thì chợt nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sân.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Cút ra ngoài! Ai cho phép các ngươi lại gần viện của tiểu thư?” Đó là tiếng gầm giận dữ của Tiêu Thác Uyên.
Qua khung cửa sổ hình hoa văn cánh hoa, ta nhìn thấy mấy nữ tử mặc hoa phục bị Huyền Giáp Vệ áp giải quỳ trên nền tuyết.
Hộp thức ăn họ mang theo bị đổ lăn lóc trên đất, những món điểm tâm tinh xảo lăn vào bùn.
“Thác Uyên, chúng ta chỉ đến thăm A Ninh thôi mà.” Nữ tử đứng đầu cố gắng gượng cười.
“Thăm hỏi? Lần trước các ngươi thăm hỏi xong, A Ninh sốt cao ba ngày. Tiêu Hồng Minh đâu? Bảo hắn cút đến đây gặp ta!” Tiêu Thác Uyên lạnh lùng nói.
A Ninh đột nhiên nắm chặt ống tay áo ta, móng tay nàng gần như ghim vào da thịt ta, nàng đang run rẩy.
Ta nắm lấy tay nàng, an ủi: “Đừng sợ, ca ca muội đang bảo vệ muội.”
Nàng lắc đầu, vội vàng viết vào lòng bàn tay ta: “Điểm tâm có vấn đề, ta ăn vào liền khó chịu, thúc phụ nói là ca ca tặng.”
Trong sân đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết.
Tiêu Thác Uyên bẻ gãy cổ tay một người hầu gái: “Giải xuống tra hỏi. Kẻ nào không nói thật, cho sói ăn.”
--------------------------------------------------