Quản sự của Chu phủ mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cố giả bộ bình tĩnh: “Tiêu đại nhân đây là ý gì? Vô cớ chặn xe ngựa của quan lại triều đình, đây là trọng tội đấy!”
“Thật sao?” Tiêu Thác Uyên cười khẩy, tiến lên lật tấm ván sàn xe, quả nhiên tìm thấy một xấp mật thư dày cộp, “Chu gia thông địch bán nước, tội chứng xác thực!”
Quản sự mềm nhũn ngã xuống đất, những gia đinh khác của Chu phủ cũng quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Chỉ có một phu xe không mấy nổi bật đột nhiên bạo khởi, tia sáng lóe lên từ ống tay áo, đ.â.m thẳng vào sau lưng Tiêu Thác Uyên!
Tiêu Thác Uyên phản ứng nhanh như chớp, một kiếm đ.â.m c.h.ế.t hắn.
Hoàng đế chấn nộ, hạ lệnh giam Chu Cận Mặc, điều tra triệt để Chu gia.
Ngày mùng ba tháng ba, Đại điển săn b.ắ.n mùa xuân.
Trên trường săn, cờ xí tung bay, vương công quý tộc tề tựu. Hoàng đế ngồi trên đài quan sát, hai bên là văn võ bá quan.
Tuy Chu Cận Mặc đã vào ngục, nhưng thúc phụ hắn là Chu Thượng thư vẫn còn ở trong triều, lúc này đang u ám nhìn chằm chằm Tiêu Thác Uyên.
“Hôm nay nhất định có biến.” Ta khẽ nhắc nhở.
Tiêu Thác Uyên khẽ gật đầu, ngầm ra hiệu, các Huyền Giáp Vệ ẩn nấp xung quanh lặng lẽ di chuyển vị trí.
Cuộc săn bắt đầu không lâu, trong rừng đột nhiên truyền đến tiếng động lạ.
Một con trâu điên xông ra khỏi hàng, lao thẳng về phía hoàng đế!
Các thị vệ hoảng loạn hộ giá, cảnh tượng trở nên hỗn loạn.
“Hộ giá!” Tiêu Thác Uyên quát lớn một tiếng, thúc ngựa xông về phía con trâu điên.
Ta theo sát phía sau, nhưng thấy một tia hàn quang lóe lên từ chỗ tối, có kẻ đang nhắm vào lưng Tiêu Thác Uyên!
Trong ngàn cân treo sợi tóc, ta giơ tay ném con d.a.o găm, trúng thẳng vào cổ tay tên thích khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-phai-bao-quan/chuong-9.html.]
Tên thích khách kêu thảm một tiếng, mũi nỏ lệch hướng, chỉ sượt qua cánh tay Tiêu Thác Uyên.
Tiêu Thác Uyên quay đầu nhìn ta một cái, rồi rút kiếm c.h.é.m c.h.ế.t con trâu điên.
“Tiêu ái khanh cứu giá có công!” Hoàng đế vẫn còn hoảng sợ mà ban thưởng.
Chu Thượng thư lại đột nhiên đứng ra: “Bệ hạ! Lão thần nghi ngờ chuyện này có ẩn tình khác. Vì sao trâu điên chỉ lao thẳng về phía Bệ hạ? Tiêu đại nhân lại vì sao có thể kịp thời cứu giá?”
Ta phịch một tiếng quỳ xuống, lớn tiếng nói: “Bệ hạ minh xét! Nô tỳ vừa nãy thấy có người dùng kim bạc kích thích con trâu đó!”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Huyền Giáp Vệ kịp thời áp giải một người áo đen lên, chính là tử sĩ của Chu phủ.
Tra ra trên người hắn ta có kim bạc và bằng chứng có dấu hiệu của Chu phủ, khiến Chu Thượng thư tái mặt.
Hoàng đế phẫn nộ nói: “Điều tra triệt để cho trẫm! Cả nhà Chu gia, một tên cũng không tha!”
Ngày bụi trần lắng xuống, thành Trường An đổ một trận mưa lớn.
Chu gia bị tru diệt, những tay sai chủ chốt đều bị truy nã.
Tiêu Thác Uyên đứng dưới hành lang nhìn mưa, bóng lưng đừng thẳng tắp như cây tùng. Ta đi tới, đưa một chén trà nóng.
“Thẩm Liên Thanh, ngươi có tình nguyện ở lại Tiêu phủ không?” Hắn hỏi ta.
“Với thân phận gì?” Ta hỏi lại.
“Tùy ngươi. Tỷ tỷ của A Ninh, mưu sĩ của Tiêu phủ, hoặc là…”
Lời hắn chưa nói xong, Tiêu Ninh đột nhiên từ cuối hành lang chạy tới, trên tay giơ một bó hoa dại: “Ca ca, tỷ tỷ, xem này!”
Ta nhìn khuôn mặt cười ngây thơ của A Ninh, trước khi tìm được cách trở về thế giới hiện thực, ở lại Tiêu phủ cũng không có gì không tốt.
- Hết -
--------------------------------------------------