Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đụng Phải Bạo Quân

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn đêm buông xuống, Tiêu Thác Uyên dẫn ta đến một tư gia hẻo lánh ở phía tây thành.

Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, bên trong lại là một xưởng vũ khí thô sơ.

“Đại nhân!” Hơn mười công tượng ngừng tay, đồng loạt hành lễ.

Tiêu Thác Uyên gật đầu ra hiệu, dẫn ta đi vào gian trong.

Trên tường treo một bản đồ phòng thủ Trường An chi tiết, trên đó đánh dấu rõ ràng tình hình canh gác các nơi trong Chu phủ.

Tiêu Thác Uyên dùng ngón tay lướt trên bản đồ: “Chu gia phòng bị nghiêm ngặt, xông thẳng vào chỉ làm đánh rắn động cỏ.”

Ta hiểu ý: “Đại nhân muốn ta nghĩ cách lẻn vào?”

“Ngươi quen thuộc bố cục nội viện. Nhưng việc này nguy hiểm, nếu ngươi không muốn ta sẽ không ép buộc.” Hắn nói.

“Ta đi, nhưng cần chuẩn bị một số thứ.” Ta dứt khoát nói.

Ánh mắt Tiêu Thác Uyên lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh: “Cần gì?”

“Y phục của nha hoàn Chu gia, còn có…” Ta ghé sát tai hắn, khẽ nói ra kế hoạch.

Hắn nghe xong, khóe môi lại khẽ nhếch lên: “Ngươi cũng có can đảm đó.”

Ba ngày sau, cổng sau của Chu phủ.

Ta mặc y phục vải thô, cúi đầu đi theo sau đoàn người đưa rau.

“Người mới à?” Tên lính gác nghi ngờ đánh giá ta.

“Bẩm đại gia, nô tỳ thay bà Vương đến ạ, bà ấy bị cảm lạnh rồi.” Ta bắt chước giọng điệu của nha hoàn trả lời, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Tên lính gác phất tay cho ta vào, ta theo trí nhớ đi thẳng đến thư phòng.

Ngoài thư phòng có hai tên thị vệ đứng gác, ta nấp sau hòn non bộ, chờ đợi thời cơ.

Khoảng một khắc sau, từ xa truyền đến tiếng chuông dồn dập – đây là kế điệu hổ ly sơn do Tiêu Thác Uyên sắp xếp.

Hai tên thị vệ nhìn nhau, một người ở lại canh gác, người kia vội vã rời đi.

Ta từ trong lòng lấy ra một chiếc lọ nhỏ, rắc bột phấn bên trong ra không trung.

Gió nhẹ thổi qua, bột phấn bay về phía tên thị vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-phai-bao-quan/chuong-8.html.]

Chỉ vài hơi thở, hắn bắt đầu dụi mắt, rồi loạng choạng vài cái, mềm nhũn ngã xuống đất.

Ta nhanh chóng lẻn vào thư phòng, theo gợi ý trên tờ giấy tìm thấy ngăn bí mật sau giá sách.

Trong ngăn bí mật quả nhiên giấu một chồng thư tín, ta vội vàng lật xem, càng xem càng kinh hãi. Chu gia lại thực sự câu kết với Bắc Địch, hẹn sau Tết nguyên tiêu sẽ trong ứng ngoài hợp tấn công biên quan!

Đúng lúc ta chuẩn bị mang thư tín đi, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Ta vội vàng nhét thư tín trở lại, chỉ xé xuống trang quan trọng nhất giấu vào tay áo, rồi nép mình sau tấm bình phong.

Cửa bị đẩy mở, giọng Chu Cận Mặc truyền đến: “Đều chuẩn bị xong rồi chứ?”

“Bẩm chủ tử, mật thư đã chép xong, ngày mai có thể gửi đi.” Một giọng nói nịnh nọt đáp lời.

“Nhất định phải cẩn thận, tên điên nhà họ Tiêu gần đây canh chừng rất chặt. Chờ chiến sự biên quan nổ ra, ta sẽ lấy đầu hắn tế cờ đầu tiên!” Chu Cận Mặc cười khẩy.

Ta nín thở, mồ hôi thấm ướt lưng.

Cho đến khi bọn họ rời đi, ta mới dám cử động đôi chân đã tê dại.

Khi trở về điểm hẹn, Tiêu Thác Uyên đã đợi sẵn, hắn nói: “Ta còn tưởng ngươi bị bắt rồi.”

“Suýt chút nữa thì không về được.”

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Ta móc ra trang mật thư: “Chu gia thông địch bán nước, tội chứng xác thực!”

Tiêu Thác Uyên đọc xong mật thư, giận dữ nói: “Hay cho Chu Cận Mặc, lại dám câu kết với ngoại bang!”

“Đại nhân định hành động thế nào?” Ta hỏi.

“Trực tiếp dẫn binh vây Chu phủ!” Hắn quay người định đi.

Ta vội vàng chặn lại: “Không được! Chu gia cây to rễ sâu, chỉ dựa vào một trang mật thư khó có thể định tội. Huống hồ bọn họ lại giao hảo với nhiều đại thần trong cung, nếu không thể một kích tất sát, hậu hoạn vô cùng.”

Tiêu Thác Uyên bình tĩnh lại, nheo mắt đánh giá ta: “Ngươi có cao kiến gì?”

“Đợi khi bọn họ vận chuyển mật thư thì bắt cả người lẫn tang vật, rồi thuận theo dấu vết tìm ra các đồng đảng trong triều. Hơn nữa ta nghe Chu Cận Mặc nói sẽ thiết kế hãm hại ngươi trong săn b.ắ.n mùa xuân để ngươi bị biếm chức ra kinh. Chúng ta có thể tương kế tựu kế.” Ta nói.

Ngày mùng hai tháng hai, đoàn xe của Chu phủ xuất phát như hẹn trước, bề ngoài là vận chuyển tơ lụa để giao thương với Bắc Địch, thực chất bên trong giấu mật thư.

Tiêu Thác Uyên đích thân dẫn người phục kích tại nơi hiểm yếu trên con đường quan đạo, còn ta thì cải trang thành thương phụ đi theo, phụ trách chỉ điểm những nhân vật quan trọng.

“Đến rồi, mật thư nằm trong ngăn kẹp dưới đáy xe đó.” Ta hạ thấp giọng, chỉ vào một chiếc xe ngựa không mấy nổi bật trong đoàn xe.

Tiêu Thác Uyên vung tay, Huyền Giáp Vệ như quỷ mỵ xuất hiện, trong nháy mắt khống chế toàn bộ đoàn xe.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đụng Phải Bạo Quân
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...