Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẠO NẾP GẠO TẺ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

2

Mãi đến khi bà nội từng chữ từng lời, kiên định và nghiêm túc nói: “Không đâu, Mạt Nhi, sau này bà thương con.”

Những ngày tháng sau đó, hai từ “mẹ” trở nên trống rỗng trong thế giới của tôi.

Tôi chuyển đến học trường tiểu học ở thị trấn, bà nội ban ngày đi giúp việc cho người ta, tối đến lại thắp đèn làm thêm việc thủ công ở nhà để lo cho tôi ăn học và sinh hoạt.

Cuộc sống tuy eo hẹp, nhưng bà nội chăm sóc tôi rất chu đáo, ân cần, tôi thậm chí còn cảm thấy hạnh phúc hơn cả những ngày còn ở nhà mình trước kia.

Tôi cũng bắt đầu lao vào học, thành tích dần dần tiến bộ.

Trước đây, sở dĩ tôi học hành làng nhàng là vì ngoài giờ học, trong khi Tô Mân bận rộn với đủ thứ lớp học thêm, thì tôi lại phải ở nhà rửa bát, giặt giũ, làm đủ mọi việc nhà.

Tô Mân tối đến có thể lên giường đi ngủ đúng giờ, còn tôi thì phải theo mẹ ra ngoài bán đồ nướng vỉa hè, giúp mẹ rửa rau, xiên que, bưng đĩa.

Thế nên, vì thiếu ngủ, tôi thường xuyên uể oải, gà gật trong lớp, kết quả học tập tụt dốc không phanh, rồi mặc kệ luôn.

Tất cả là do sự thiên vị của mẹ tôi. Rõ ràng hai chị em là cặp song sinh giống nhau như đúc, vậy mà từ nhỏ bà đã cưng chiều Tô Mân hơn.

Mẹ tôi rất mê tín, bà tin chắc rằng đứa trẻ nào mới biết nói mà gọi “mẹ” đầu tiên thì sau này sẽ hiếu thảo hơn, gần gũi mẹ hơn, và cũng thông minh hơn.

Không may là, tiếng đầu tiên tôi gọi lại là “bố”.

Còn Tô Mân thì gọi “mẹ”.

Kể từ đó, sự chú ý của mẹ tôi bắt đầu nghiêng hẳn về phía Tô Mân.

Tô Mân cũng quả thật không phụ lòng mẹ, vừa khéo ăn khéo nói, thành tích học tập lại luôn ở mức khá giỏi.

Dưới sự “tỏa sáng” của Tô Mân, tôi trở thành một bà chị hay tính toán chi li, bụng dạ hẹp hòi và không hiểu chuyện.

Trong ký ức của tôi, có một lần rất sâu đậm.

Hôm đó, sau khi mẹ tôi ra ngoài, Tô Mân lại lẻn vào phòng mẹ.

Nó vẫn thường làm vậy, cứ nhân lúc mẹ vắng nhà là lại lén đeo trang sức, dùng trộm mỹ phẩm của mẹ.

Tôi cũng chẳng để ý, coi như chuyện thường ngày.

Mãi mấy hôm sau, mẹ tôi phát hiện chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy trong hộp trang sức đã bị gãy làm đôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gao-nep-gao-te/chuong-2.html.]

Mẹ tôi nổi khùng, gào thét điên cuồng xông vào phòng của tôi và Tô Mân: “Đứa nào vào phòng tao, làm vỡ vòng ngọc của tao!”

Tôi biết chiếc vòng đó, mẹ tôi quý nó lắm, nghe nói là của bà cố ngoại truyền cho bà ngoại, rồi bà ngoại lại truyền cho mẹ.

Tô Mân từng vào phòng mẹ, theo phản xạ, tôi nhìn về phía nó.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Tô Mân đã mang ván giặt đồ ra, quỳ xuống đất, mặt mày thành khẩn: “Mẹ ơi, con xin lỗi, là chị không cẩn thận làm vỡ, chị bảo con giấu giúp nên con mới không nói cho mẹ… Mẹ ơi, mẹ đừng trách chị, chị biết lỗi rồi, chị không cố ý đâu ạ.”

“Tô Mân, mày nói láo! Rõ ràng là mày lén vào phòng mẹ…” Tôi mới nói được nửa câu đã bị một cái tát trời giáng cắt ngang.

Tôi cảm nhận được má mình lúc đó chắc chắn đã sưng vù lên ngay tắp lự, vừa rát vừa nóng.

Ôm má, tôi không dám tin nhìn mẹ.

Nước mắt lưng tròng, nhưng tôi vẫn bướng bỉnh không cho nó rơi xuống.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Mẹ tôi tức đến đỏ mặt, buột miệng mắng: “Tô Mạt, mày biết điều một chút đi! Em mày còn biết thanh minh giúp mày, còn mày, làm chị kiểu gì mà chỉ biết đổ tội cho em? Mày cũng không còn nhỏ nữa, có chút liêm sỉ nào không hả?”

“Con đã nói con không làm! Mẹ, chẳng lẽ con không phải con gái mẹ sao? Mẹ không thể tin con một chút thôi à?” Tôi nghiến răng gào lên.

Mặt đau, mà lòng còn đau hơn, tủi thân hơn.

Người trước mặt là mẹ ruột của tôi cơ mà, tại sao cùng là con gái mà mẹ lại có thể đối xử phân biệt như vậy?

Tô Mân vẫn quỳ đó, vẻ mặt đáng thương, mắt rưng rưng lệ: “Mẹ ơi, mẹ nguôi giận đi, cứ coi như là con làm đi, mẹ cứ trách con hết, đừng giận chị nữa.”

Ngừng một chút, nó ngẩng đầu nhìn tôi, ra vẻ khuyên nhủ: “Chị, chị đừng chọc mẹ giận nữa. Bố đi làm xa vất vả, một mình mẹ cực khổ nuôi hai chị em mình đã không dễ dàng gì rồi.”

3

Tôi khịt mũi cười khẩy: “Mẹ vất vả, nên tôi phải chịu tội thay cô à? Rõ ràng là cô làm sai, cô nói những lời này không thấy chột dạ sao?”

“Đủ rồi! Có ai làm chị như mày không? So với mày, tao tin lời Tô Mân hơn.” Câu nói của mẹ như một lời phán quyết cuối cùng, dù tôi có nói gì đi nữa, bà vẫn tin Tô Mân hơn.

Bà đỡ Tô Mân dậy, chỉ vào cái ván giặt, ra lệnh cho tôi: “Tô Mạt, tối nay mày đừng ngủ nữa, quỳ ở đây mà kiểm điểm cho tao!”

Biết giải thích cũng vô ích, tôi cũng lười tốn thêm nước bọt.

Tôi đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẠO NẾP GẠO TẺ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...