Cái "tiện tay giúp thôi mà" của cậu ấy, chính là đã ứng trước hơn hai vạn tệ tiền phẫu thuật cho bà nội tôi.
Một người bạn học không mấy thân thiết, lại sẵn lòng giúp đỡ tôi trong lúc này, còn mẹ ruột của tôi, phản ứng đầu tiên lại là đuổi tôi cút đi.
"Cảm ơn cậu, Lâm Hạ." Ngàn lời muốn nói nhưng nghẹn lại ở cổ họng. Món nợ ân tình lớn này, tôi nợ Lâm Hạ rồi. Vì vậy, sau này, dù cho tất cả mọi người đều không hiểu Lâm Hạ, tôi cũng sẽ luôn đứng về phía cậu ấy.
Sau ca phẫu thuật, bà nội bình phục và xuất viện.
"Đụng d.a.o kéo thì phải kiêng cữ cả trăm ngày", bà nội tạm thời không thể đi làm thuê được, cuộc sống của hai bà cháu lại càng eo hẹp, túng thiếu.
May mà lúc đó có Lâm Hạ giúp đỡ. Mỗi lần tôi ngại ngùng từ chối, cậu ấy đều chỉ cười cho qua: "Cậu học giỏi hơn tớ, tớ là học sinh cá biệt, dù sao cũng mặc kệ đời rồi, sau này cậu đi làm kiếm tiền nuôi tớ."
Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi và Lâm Hạ trở thành bạn thân chí cốt.
Bố mẹ cậu ấy ly hôn năm ngoái, cả hai bên đều không muốn đoái hoài đến cậu ấy, chỉ đưa cho một khoản tiền để tự sống một mình ở ký túc xá.
Dù bố mẹ ly hôn, nhưng cậu ấy không thiếu tiền, chỉ thiếu tình thương thôi.
Lâm Hạ học thật sự không tốt. Tôi thường xuyên kèm cặp, thúc giục cậu ấy cố gắng, nhưng cậu ấy luôn tỏ vẻ không quan tâm, lúc học thêm cũng chẳng tiếp thu được gì.
Thầy cô không thích cậu ấy, còn bảo tôi cũng nên tránh xa loại học sinh cá biệt này, kẻo bị ảnh hưởng xấu.
Là một học sinh luôn ngoan ngoãn, đây là lần đầu tiên tôi làm trái lời thầy cô, từ chối không chút do dự: "Thưa thầy/cô, em và Lâm Hạ là bạn thân nhất."
Ba năm cấp ba, thành tích của tôi luôn ổn định, đứng đầu lớp.
Thành tích của Lâm Hạ cũng rất ổn định – luôn luôn đội sổ. Thầy cô dứt khoát "đày" cậu ấy xuống bàn cuối cùng của lớp.
"Sau này nếu không đỗ đại học, tớ đi nhặt ve chai!" Lâm Hạ chẳng hề để tâm, nói đùa tự giễu.
Dù Lâm Hạ không tiếp thu được, tôi vẫn kiên trì kèm cặp cho cậu ấy.
Trước kỳ thi đại học, Lâm Hạ vì chơi điện thoại trong ký túc xá mà bị giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang, mắng cậu ấy xối xả: "Suốt ngày ôm điện thoại chơi, sau này thì làm nên trò trống gì!"
Lâm Hạ chẳng coi ra gì, sau khi cãi nhau một trận to với giáo viên thì đùng đùng bỏ đi khỏi trường.
Cậu ấy bỏ thi đại học, cuối cùng ngay cả bữa cơm chia tay bạn bè cấp ba cũng không đến.
Có bạn học khuyên tôi: "Tô Mạt, Lâm Hạ là cái đứa vừa dốt vừa vô tích sự, cậu suốt ngày chơi với nó, sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu."
"Đúng đấy, nó còn dám cãi nhau với giáo viên, tớ chưa từng thấy học sinh nào ngông cuồng như vậy."
"Haha, sau này bọn mình học đại học rồi, nó không biết đang nhặt ve chai ở xó xỉnh nào nữa."
Mấy bạn học nhao nhao bàn tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gao-nep-gao-te/chuong-5.html.]
Tôi lập tức đập đũa, đứng bật dậy rời khỏi chỗ: "Thảo nào Lâm Hạ không muốn đến, là vì miệng các cậu thối quá! Tớ sắp bị các cậu hun c.h.ế.t rồi đây này. Lần sau các cậu ra đường, nhớ súc miệng rồi hãy nói chuyện nhé."
6
Sau khi rời khỏi buổi họp lớp, tôi tìm thấy Lâm Hạ ở một khách sạn gần trường.
Cậu ấy ôm điện thoại, nằm dài trên sofa, vẻ mặt uể oải.
"Hạ Hạ, cậu không thi đại học, sau này định làm gì?" Tôi mua đùi gà nướng mà cậu ấy thích ở cổng trường, đưa cho cậu ấy.
Lâm Hạ nhún vai, khóe miệng nhếch lên một nụ cười có phần chua chát: "Bố mẹ tớ lâu lắm rồi không cho tớ tiền. Kể cả tớ có đỗ, họ cũng chẳng chu cấp cho tớ đi học đâu, nên cũng chẳng sao cả."
Thật ra tôi rất hiểu cậu ấy. Bề ngoài cậu ấy tỏ ra phóng khoáng, nhưng trong lòng chắc chắn rất buồn.
Cảm giác bị bố mẹ bỏ rơi đó, hồi nhỏ tôi từng trải qua một lần, nên vô cùng đồng cảm.
Tôi ôm cậu ấy một cái, không nói gì cả.
Lâm Hạ, trước đây là cậu giúp tớ, sau này đổi lại tớ sẽ bảo vệ cậu.
Sau khi trả phòng khách sạn, tôi cùng Lâm Hạ đến ký túc xá trường thu dọn quần áo và sách vở, rồi đưa cậu ấy về căn nhà tôi và bà nội thuê.
"Sau này nơi đây sẽ là nhà của ba chúng ta, bà nội tớ cũng là bà nội của cậu, được không?"
"Được chứ." Lâm Hạ cười toe toét.
Bà nội đặc biệt đi chợ mua thức ăn, nấu cho chúng tôi một bữa tối thịnh soạn.
Lúc ăn cơm, Lâm Hạ nêu ý tưởng của mình ngay trên bàn ăn: "Tớ định làm video ngắn."
Lâm Hạ là dân học múa, mặt xinh, dáng lại cao ráo, giỏi ca hát và vũ đạo.
Cậu ấy định lập một kênh video, quay vài video cậu ấy nhảy, để xây kênh kiếm tiền quảng cáo và doanh thu từ livestream.
Dù sao thì kỳ thi đại học cũng kết thúc rồi, giờ đang đợi kết quả.
Bạn thân đã muốn làm, tôi đương nhiên không chút do dự mà ủng hộ và tham gia cùng.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Bà nội ngồi bên cạnh nghe kế hoạch của chúng tôi xong, cũng đáng yêu giơ tay lên ủng hộ: "Có cần vai bà già không? Cho bà tham gia với."
Tôi và Lâm Hạ suýt nữa thì bật cười.
--------------------------------------------------