Tám năm không gặp, nó đã trổ mã xinh đẹp, duyên dáng.
Từng sợi tóc như được chăm chút kỹ lưỡng, mái tóc đen dài thẳng mượt được cài chiếc kẹp tóc màu hồng, dịu dàng xõa trên vai.
Nó mặc một chiếc váy liền trắng tinh tươm, chân đi đôi giày da dê xinh xắn.
Còn tôi lúc này, trong bộ đồng phục xanh trắng, mái tóc đuôi ngựa buộc vội vàng không thể bình thường hơn.
Ngồi xe cả đêm, cả người tôi tả tơi, lôi thôi.
Một lúc lâu sau, nó mới như nhận ra tôi, với gương mặt giống tôi y đúc, ngạc nhiên hỏi: “Mày là Tô Mạt à? Có chuyện gì không?”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
So sánh hai đứa, tôi trông thật khó xử và quê mùa.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác, chỉ vội vàng nói: “Bà nội bị xe tông phải, cần phẫu thuật, tao không có tiền, tao muốn…”
“Mày muốn tiền à? Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến nhà tao?” Tô Mân lạnh lùng cắt lời tôi.
“Đó cũng là bà nội của mày, là mẹ ruột của bố đấy! Tô Mân, mày quên rồi sao, hồi nhỏ bà cũng từng bế mày, thương mày mà!” Tôi không kìm được mà hét vào mặt nó.
Tô Mân vẫn dửng dưng, quay đầu vào trong nhà gọi: “Mẹ ơi, Tô Mạt đến tìm mẹ xin tiền kìa.”
Mẹ tôi vừa ngủ dậy, thò đầu ra từ phòng ngủ, uể oải liếc tôi một cái: “Tao không có tiền. Bố mày c.h.ế.t bao nhiêu năm rồi, bà nội mày với tao chẳng còn một xu quan hệ nào hết.”
Hai năm đầu sau khi mẹ dắt Tô Mân đi, tôi thường xuyên mơ thấy bà.
Trong mơ, tôi đã hỏi bà không biết bao nhiêu lần…
“Mẹ ơi, tại sao mẹ lại bỏ rơi con? Tại sao mẹ lại chọn Tô Mân, bỏ rơi con? Mẹ ơi, có phải mẹ thật sự không thích con, ghét con đến thế không? Mẹ ơi, con có phải là con ruột của mẹ không?”
Mẹ trong mơ chưa bao giờ trả lời tôi, tôi cứ thế đuổi theo bóng lưng bà, chạy mãi, chạy mãi không biết mệt…
Cho đến khi giật mình tỉnh giấc, gối của tôi đã ướt đẫm.
Thời gian trôi qua, số lần tôi mơ thấy bà ít dần, có lúc tôi thậm chí còn quên mất rằng, trên thế giới này, mình vẫn còn một người mẹ.
Thu suy nghĩ lại, tôi hít một hơi thật sâu, mặt không cảm xúc nhìn mẹ: "Kể cả bà nội không còn quan hệ gì với mẹ nữa, thì khoản tiền tuất của bố con năm đó, con và bà nội chắc chắn có phần, mẹ có nên trả lại một phần không?"
"Nuôi em mày không tốn tiền à? Khoản tiền tuất đó tao tiêu hết từ lâu rồi. Mày cút nhanh đi, sáng sớm tinh mơ đã đến gây xui xẻo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gao-nep-gao-te/chuong-4.html.]
Mẹ tôi nháy mắt với Tô Mân, cánh cửa ngay sau đó đóng sầm lại.
"Bà nội giờ thật sự cần số tiền này để phẫu thuật, coi như con vay mẹ được không? Hai vạn tệ, con chỉ cần hai vạn tệ thôi, sau này con nhất định sẽ trả mẹ…"
Tôi đứng ngoài cửa, đập cửa thật mạnh.
Nhưng dù tôi có đập cửa thế nào, van xin ra sao, họ cũng không đáp lại.
"Tô Mân, bà nội cũng là bà nội của em, bà cũng là người thân của em mà?"
"Mẹ, con xin mẹ đấy, con quỳ xuống lạy mẹ, được không? Mẹ giúp con với…"
"Nếu không phải hết cách rồi, con thật sự không đến làm phiền hai người đâu. Xin hai người đấy…"
Tôi vừa khóc vừa quỳ ngoài cửa, không ngừng dập đầu với những người trong nhà.
5
Cuối cùng, tôi cũng không lay chuyển được trái tim sắt đá của mẹ và Tô Mân.
Mẹ tôi gọi bảo vệ của khu nhà đến, nói rằng tôi đang quấy rối họ, muốn đuổi tôi đi.
Qua cánh cửa, nghe những lời cay nghiệt của mẹ vọng ra từ bên trong, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. "Mẹ, đây là lần cuối cùng con gọi mẹ là mẹ. Tạm biệt, không bao giờ gặp lại nữa."
Ngồi trên chuyến xe đường dài trở về, lòng tôi tuyệt vọng, thậm chí đã nghĩ đến nhiều cách liều lĩnh để kiếm tiền, việc học hành chắc chắn là không thể tiếp tục được nữa.
Khi đến bệnh viện, tôi lại nghe bác sĩ nói có người đã đóng tiền phẫu thuật và viện phí cho bà nội tôi.
Bà nội đã ở trong phòng phẫu thuật. Tôi vội vàng chạy tới, trên chiếc ghế dài ngoài phòng phẫu thuật, một bóng dáng mảnh khảnh đang ngồi đó, mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng giống hệt tôi.
Khi tôi bước tới, cô gái trên ghế quay đầu lại. Gương mặt đó tôi quen, là Lâm Hạ, học sinh lớp năng khiếu nghệ thuật của lớp tôi.
Cậu ấy nháy mắt với tôi: "Đừng cảm kích tớ quá, hôm qua tớ đau bụng, đi ngang qua bệnh viện, thấy cậu ở đó khóc lóc van xin đủ kiểu, thật sự sợ cậu khóc đến ngất đi, nên là... tiện tay giúp thôi mà."
--------------------------------------------------