Chẳng mấy chốc ta đã tìm được tin tức về Yên Nhi ở kinh thành.
Nàng ấy mở một tiệm đậu phụ ở ngoại thành để mưu sinh.
Thấy ta, miếng đậu phụ trên tay nàng ấy giật mình rơi xuống.
Nàng ấy vội vàng dùng tạp dề lau tay, rồi chạy đến ôm chầm lấy ta.
"Nương nương, thật sự là người!"
Nàng ấy vừa mừng vừa sợ lẩm bẩm.
Ta lắc đầu, cười nói:
"Đừng gọi nương nương nữa, ta không còn là Quý phi rồi."
Yên Nhi gật đầu mạnh mẽ:
"Chuyện trong cung nô tỳ đều nghe cả rồi, nô tỳ cứ tưởng người thật sự bị Triệu Thư Nguyệt hại chết."
Nói đến đây, mắt Yên Nhi lại đỏ hoe.
Ta giơ tay lau đi giọt nước mắt trong mắt nàng ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-giao/14.html.]
Nàng ấy lại nắm chặt cổ tay ta:
"Nương nương... tiểu thư, lần này nô tỳ nhất định sẽ đi theo người, không rời xa người nữa."
Ta nhìn Yên Nhi đang ấm ức trong lòng, một cảm giác ấm áp dâng trào.
Không ngờ Yên Nhi mà ta vô tình cứu bên đường lại có thể đồng hành cùng ta lâu đến vậy.
Thôi vậy, thế gian bây giờ cũng không yên bình.
Để nàng ấy một mình lang thang, ta cũng không yên tâm.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Vậy thì cùng ta làm bạn, du ngoạn khắp nơi.
Được ta đồng ý, Yên Nhi rất vui.
Nàng ấy lập tức sang nhượng tiệm đậu phụ ngay trong ngày.
Sau đó bắt đầu thu dọn hành lý.
Không ngờ, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi này, ta lại một lần nữa gặp Bùi Chiếu.
--------------------------------------------------