Ta hỏi Bùi Chiếu:
"Lời nàng ta nói là thật sao?"
Triệu Thư Nguyệt lại hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy khinh miệt:
"Hoàng thượng lập hậu, chẳng lẽ còn phải được Quý phi đồng ý sao?"
Bùi Chiếu nghe xong, chút hoảng hốt cuối cùng trong mắt cũng tan biến.
Hắn chỉnh lại y phục có chút xốc xếch, chắp tay đứng thẳng, phong thái uy nghiêm của thiên tử.
"Đúng là như vậy."
Hắn ta thật sự muốn lập Triệu Thư Nguyệt làm hậu.
Lúc đến đây, ta còn thầm đoán rằng có ẩn tình gì đó.
Nhưng giờ đây, ta chỉ cảm thấy chuyến đi này chỉ là tự chuốc lấy nhục.
Nhìn hai người thân mật trước mắt, ta bỗng thấy có chút mơ hồ.
Ta còn nhớ rõ hai năm trước, đêm trước ngày đăng cơ, Bùi Chiếu ôm ta vào lòng, giọng đầy vẻ áy náy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-giao/3.html.]
"Giao Giao, nàng hãy chờ một chút, đợi ta ngồi vững ngôi vị Hoàng đế sẽ lập nàng làm hậu."
Rồi lại nhớ khi ta gả cho hắn làm Vương phi, hắn vén khăn trùm đầu của ta, ánh mắt rực rỡ:
"Đời này chỉ yêu một mình Giao Giao, dù sau này có lên ngôi Hoàng đế, cũng tuyệt đối sẽ không có người nữ tử thứ hai."
Ta chờ đợi, chờ đợi, nhưng cuối cùng tất cả đều trở thành lời nói suông.
Ta cười một cách gượng gạo:
"Chàng từng nói một đời..."
"Đủ rồi!"
Bùi Chiếu lạnh lùng cắt ngang lời ta.
"Cái gì mà một đời một kiếp một đôi, đó chỉ là lời nói đùa khi xưa của trẫm thôi."
"Một kẻ dân đen như nàng đã trở thành Quý phi thì cũng nên biết đủ rồi."
Ta hơi sững sờ, chỉ cảm thấy người trước mặt vô cùng xa lạ.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Bùi Chiếu ngày xưa với vẻ ngoài thanh nhã, đôi mắt chỉ có hình bóng ta, giờ đây đã không còn nữa.
--------------------------------------------------