Những lời của Triệu Thư Nguyệt khiến ta không khỏi bật cười.
"Khi triều chính bất ổn, ngươi ở nơi nào?"
"Khi Bùi Chiếu sống c.h.ế.t không rõ, ngươi lại ở nơi nào?"
Ngày ấy, khi thế lực của hắn còn yếu kém, là ta đã bỏ ra số tiền lớn để giúp hắn lo liệu mọi việc, thu phục lòng người.
Khi hắn bị thương nặng, thuốc thang vô hiệu, là ta đã rạch cổ tay, dùng Long huyết để đổi lấy mạng sống cho hắn.
Vậy mà bây giờ, lại thành ra ta chiếm vị trí của nàng ta.
Ta nhìn thẳng vào mắt Triệu Thư Nguyệt, từng chữ từng chữ hỏi nàng ta:
"Nếu bây giờ chàng không phải là Thiên tử, ngươi còn nói là ta chiếm vị trí của ngươi không?"
Triệu Thư Nguyệt lùi lại một bước, dời mắt sang chỗ khác.
"Đương nhiên là... vậy rồi."
Giọng nói lại không hề có chút tự tin.
"Nương nương nên cảm ơn ta mới phải, giờ đây có thể ngồi yên hưởng thành quả làm Hoàng hậu ổn định của ngươi."
Ta đứng dậy, không muốn phí lời với nàng ta nữa.
Vừa định quay người rời đi, Triệu Thư Nguyệt đã nắm lấy tay áo ta.
"Quý phi nương nương vội vàng đi làm gì?"
Trên mặt nàng ta nở một nụ cười đầy ác ý, rồi nàng ta lấy từ tay bà v.ú bên cạnh một chiếc hộp gấm.
Nàng ta từ từ mở hộp ra, bên trong là một cây trâm lấp lánh ánh bạc.
Nàng ta vừa tùy tiện cầm cây trâm đó nghịch trên đầu ngón tay, vừa cười hỏi ta:
"Quý phi có nhận ra vật này không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-giao/7.html.]
Ta nhìn cây trâm có chất liệu kỳ lạ trong tay nàng ta, lòng bỗng chấn động.
Đó là mảnh vảy hộ tâm của ta!
Ta ngẩng đầu chất vấn Triệu Thư Nguyệt:
"Tại sao vật này lại ở trong tay ngươi?"
Năm đó, Bùi Chiếu bị kẻ địch trọng thương, suýt mất mạng.
Sau đó ta đã lấy mảnh vảy hộ tâm của mình đưa cho hắn.
Ta lấy cớ đó là vật gia truyền, đeo vào có thể bảo vệ bình an.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Từ đó về sau, Bùi Chiếu ngày nào cũng mang nó theo người.
Vậy mà bây giờ, mảnh vảy hộ tâm lại xuất hiện trong tay Triệu Thư Nguyệt.
Lại còn được làm thành một cây trâm.
Thứ mà ta coi như báu vật, hắn lại tùy tiện dâng cho người khác.
Thật nực cười vô cùng.
Và Triệu Thư Nguyệt hiển nhiên cũng biết đây là đồ của ta.
Nàng ta cầm cây trâm, như đang trêu chọc một con mèo con, vẫy vẫy trước mắt ta.
Giọng điệu chế giễu:
"Hay là ngươi cầu xin ta đi, ta vui vẻ thì sẽ ban cho ngươi?"
Ta giơ tay hất cây trâm xuống đất, lạnh giọng nói:
"Quận chúa cứ giữ lấy đi."
"Cùng với Bùi Chiếu."
--------------------------------------------------