Ngày hôm sau, tin Bùi Chiếu lập hậu đã lan truyền khắp hậu cung.
Lập hậu là một việc lớn, các cung nhân bắt đầu trở nên bận rộn.
Không biết là do Bùi Chiếu ra lệnh hay Nội Vụ Phủ cố tình, mà đồ ăn thức uống của Thần Hi cung bị cắt giảm không ít.
Các thái giám mang đồ đến cũng đều có thái độ ngạo mạn.
Thậm chí còn quá đáng hơn, hôm nay trong bữa ăn được mang đến, có mấy món đã bị ôi thiu.
"Nương nương, người dù sao cũng là Quý phi, sao họ có thể qua loa, lơ là đến vậy!"
Yên Nhi tức giận bất bình.
Ta lắc đầu, khẽ thở dài:
"Giờ ta đã thất sủng, cũng không trách được họ a dua nịnh hót."
Yên Nhi nghe vậy, lập tức quỳ xuống, mắt đầy xót xa:
"Nương nương, người đâu có thất sủng, Hoàng thượng chỉ là muốn lập Hoàng hậu thôi."
Ta thầm cười khổ trong lòng.
Từ đêm hôm đó, hắn chưa từng đặt chân đến Thần Hi cung của ta.
Đây chẳng phải là thất sủng sao?
Trong những quyển thoại bản cũng đều diễn như vậy.
Kẻ được quân vương sủng ái, có thể hô mưa gọi gió trong hậu cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-giao/5.html.]
Nhưng một khi thất sủng, ngay cả những cung nữ, thái giám cũng có thể giẫm lên.
Bởi vậy mà các nữ tử trong hậu cung đều phải liều mạng tranh sủng.
Ta từng nghĩ ta và Bùi Chiếu sẽ là một ngoại lệ, hóa ra chỉ là thời điểm chưa đến mà thôi.
Bây giờ, ta khác gì những phi tần đáng thương trong thoại bản đâu?
Yên Nhi khẽ thở dài, lại nhẹ nhàng khuyên nhủ:
"Vị ở Hoa Thần cung mấy ngày nay đã gây ra không ít rắc rối cho người. Tại sao người lại không tranh giành?"
"Trong lòng Hoàng thượng vẫn có người mà."
Có ta thì sao, không có ta thì sao.
Hắn đã có hai lòng, ta cần gì phải si mê bám víu.
Tranh giành phu quân với một nữ tử phàm trần, nếu để Phụ vương và Vương huynh biết được, e rằng sẽ cười rụng răng.
Hơn nữa, ta có đi tranh giành thì có được gì?
Chỉ thêm phiền não thôi.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta chỉ muốn tránh xa thế sự, đợi pháp lực hồi phục để rời đi.
Suốt mấy ngày liền ta không ra khỏi Thần Hi cung.
Nhưng có vài người, e là không ngồi yên được.
--------------------------------------------------