Ngôi vị Hoàng đế của Bùi Chiếu không kéo dài được bao lâu.
Đội quân phản loạn khởi nghĩa cuối cùng vẫn tiến vào kinh thành.
Dù là trong thành hay ngoài biên ải, không một đội quân nào đến chi viện.
Kinh thành dễ dàng bị phản quân chiếm lấy, hầu như không có thương vong.
Mọi người đều nói đây là kết quả tốt đẹp nhất.
Nghe nói khi Triệu Thư Nguyệt được ca ca giải cứu ra khỏi thiên lao, nàng ta đã phát điên.
Không biết Bùi Chiếu đã làm gì nàng ta mà nàng ta cứ lặp đi lặp lại:
"Ta muốn làm Hoàng hậu."
Ngoài ra thì không nói được gì thêm.
Vì những hành động trước đây của Bùi Chiếu đã gây ra phẫn nộ trong dân chúng, Tân đế không xử tử Bùi Chiếu.
Ngược lại, vào ngày đăng cơ, hắn ta đã bị đem ra thị chúng.
Bùi Chiếu năm xưa phong nhã ngàn phần, quý phái ngút trời, giờ bị nhốt trong một chiếc xe nhỏ. Toàn thân dơ bẩn, thê thảm vô cùng.
Dân chúng vây kín đoàn diễu hành. Lời chửi bới vang lên không dứt.
Yên Nhi đứng bên cạnh ta, khẽ hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-giao/16.html.]
"Người có muốn đi xem không?"
Ta lắc đầu, quay người đi về phía cổng thành.
Yên Nhi thấy vậy, nhíu mày mắng:
"Thật đáng đời!" Nói xong nàng ấy cười, đi theo ta.
Nàng ấy gạt những gì vừa thấy sang một bên, nghiêng đầu hỏi một cách đầy hứng thú:
"Tiểu thư, người nói Bồng Lai tiên đảo là nơi như thế nào?"
"Thật sự có thần tiên không?"
"Người nói chúng ta phải đi bao lâu mới tới?"
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trong tiếng ồn ào, dường như ta nghe thấy một tiếng "Giao Giao" quen thuộc.
Thôi vậy.
Chắc là ta nghe nhầm rồi.
TOÀN VĂN HOÀN
--------------------------------------------------