Ta nghĩ Bùi Chiếu sẽ dẫn theo một đoàn người hùng hổ đến trừng phạt ta.
Không ngờ, hắn chỉ một mình đến tẩm cung của ta.
Trong ánh nến lờ mờ, hắn đứng trước cửa phòng ta.
"Nghe nói hôm nay nàng đã gây náo loạn ở Hoa Thần cung?"
Ta không có ý định giải thích cho mình:
"Phải thì sao?"
Bùi Chiếu khẽ thở dài, ngồi xuống bên cạnh ta.
Giống như ngày xưa, hắn ôn tồn nói với ta:
"Giao Giao, ta biết nàng giận ta, nhưng ta không còn cách nào khác."
"Giờ đây Triệu gia nắm giữ trọng binh, biên cương nổi loạn khắp nơi, đang là lúc cần dùng binh. Ta đành phải lấy ngôi vị Hoàng hậu để an ủi Triệu gia."
"Trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng."
"Ngôi vị Hoàng hậu quan trọng đến vậy sao?"
"Nói xong chưa?" Ta lạnh lùng cất lời.
Thật nực cười, hắn lại nghĩ ta quan tâm đến ngôi vị Hoàng hậu.
Nếu ta thật sự quan tâm, thì khi hắn đăng cơ, ta đã không cam tâm tình nguyện làm Quý phi.
Từ khi Triệu Thư Nguyệt vào cung đến nay, ta đã phải chịu bao nhiêu sự đối xử tệ bạc.
Hắn chưa từng hỏi han một tiếng. Vậy mà giờ lại chạy đến giả vờ thâm tình, bất đắc dĩ.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nếu không còn gì khác, Hoàng thượng có thể đi rồi."
Ta không chút nể tình mà đuổi khách.
Bùi Chiếu nghĩ rằng hắn đã kiên nhẫn giải thích với ta, nhưng ta vẫn không hề lay động.
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-giao/9.html.]
"Trẫm là Thiên tử, hậu cung ba nghìn giai nhân cũng là chuyện thường tình."
"Nàng đã ở vị trí Quý phi rồi, còn không biết đủ sao?"
"Hiện giờ trong cung chỉ thêm một Triệu Thư Nguyệt, mà nàng đã không thể dung thứ cho nàng ta?"
"Không."
Ta lắc đầu, trong lòng dâng lên một chút chua chát.
"Là không thể dung thứ cho chàng."
Bùi Chiếu nghe vậy, hơi sững sờ.
Ánh mắt hắn trở nên tối tăm khó lường.
Một lúc lâu, hắn đứng dậy.
Đứng cao hơn ta, chàng lạnh giọng nói:
"Thôi vậy, sau này nàng sẽ quen thôi."
Nói xong hắn quay lưng đi về phía cửa.
"Bùi Chiếu."
Ta đứng sau lưng hắn, giọng nói bình thản:
"Vì ta không phải là người chàng yêu, chi bằng đôi bên ai đi đường nấy."
"Hãy thả ta ra khỏi cung đi."
Bước chân của Bùi Chiếu khựng lại, hắn từ từ quay người nhìn ta.
Dưới ánh trăng, ta không nhìn rõ cảm xúc trong mắt hắn.
Chỉ nghe hắn buông lại một câu nói đầy phẫn nộ:
"Đừng có mơ tưởng."
Rồi biến mất khỏi Thần Hi cung.
--------------------------------------------------