4.
Ta được đưa về Hầu phủ.
Lão Hầu gia vốn ưa phong cảnh Giang Nam, vài năm trước đã đưa thê thiếp xuôi nam, từ đó không còn trở lại.
Hiện nay trong phủ, chỉ còn Tiểu Hầu gia Chu Chỉ là chủ nhân duy nhất.
Khi Chu Chỉ bế ta bước qua đại môn Hầu phủ, Bùi Tương đã đứng sẵn nơi cửa, cắn nát một hàm răng bạc, ánh mắt sắc như tẩm độc, gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.
“Phu quân, chàng mang nàng ta về phủ là có ý gì?”
Bùi Tương vốn mang cốt cách kiêu ngạo.
Giờ phút này chắn ngang trước cửa, quyết không để Chu Chỉ bước vào.
Chu Chỉ không đáp, đôi mắt sâu thẳm chỉ lặng lẽ nhìn nàng, không gợn chút d@o động.
“Ta và chàng mới thành thân hôm qua, hôm nay chàng liền đưa nữ tử thanh lâu về phủ, há chẳng phải xem thường danh phận chính thê của ta, cũng không màng đến thanh danh của phụ thân ta hay sao?”
Nàng lôi cả Tể tướng ra làm chỗ dựa, như thể có được khí thế, liền ưỡn thẳng lưng, bước lên vài bước.
“Tiểu Hầu gia, chàng sợ phụ thân nàng ta sao?”
Ta khẽ lên tiếng, Chu Chỉ lập tức liếc mắt ra hiệu bảo ta im lặng.
Dù sao cũng là người có vài năm gắn bó, vẫn hiểu lòng nhau đôi chút.
Ta biết Chu Chỉ thật ra đã có phần giận, liền ngoan ngoãn cúi đầu, thu mình trong lòng chàng, không nói thêm lời nào nữa.
Dáng vẻ ấy khiến ánh mắt Bùi Tương càng thêm cay độc.
Nàng không giữ nổi vẻ đoan trang dịu dàng như trước, trợn mắt nhìn ta: “Tiện nhân! Mặt dày vô sỉ!”
“Đủ rồi!”
Chu Chỉ lên tiếng, ánh mắt dừng trên người Bùi Tương, giọng lạnh đến thấu xương: “Bùi Tương, vì thánh chỉ nên ta cưới nàng. Nhưng nếu nàng còn dám động đến người của ta, cho dù sau lưng nàng có Tể tướng, bản hầu cũng tuyệt đối không tha!”
Dứt lời, Chu Chỉ bế ta thẳng tiến vào trong viện, không chút do dự đẩy Bùi Tương sang một bên.
Chỉ để lại phía sau tiếng gào xé họng của nàng: “Nàng ta là hồ ly tinh! Chu Chỉ, đừng để bị nàng ta mê hoặc! Nàng ta là tiện nhân không biết xấu hổ!”
5.
Nơi ta được an trí trong Hầu phủ, là viện tốt nhất, chỉ sau tẩm viện của Chu Chỉ.
“Về sau nàng sẽ ở đây, nay đã là chủ nhân, viện này gọi là Nguyệt Các cũng hợp lẽ. Tiểu Đào ta đã sai người đưa từ thanh lâu về, vẫn hầu hạ bên cạnh nàng như trước.”
Chu Chỉ trước tiên cho người mời lang trung đến bắt mạch, biết ta chỉ là nhiễm hàn do rơi xuống nước, lúc ấy mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Ta dựa vào giường, y phục đã được thay sạch sẽ, ngước nhìn Chu Chỉ vẫn chưa kịp thay áo, khẽ cất giọng: “Có người muốn lấy mạng ta, về sau Tiểu Hầu gia sẽ luôn che chở cho ta chứ?”
Chàng im lặng.
Chợt cúi người lại gần, đưa tay khẽ nhéo má ta một cái: “Đừng tưởng bản hầu không biết, chuyện hôm nay, chẳng phải cũng nằm trong toan tính của nàng?”
Thấy chưa.
Cả kinh thành đều đồn Tiểu Hầu gia phong lưu buông thả, chẳng làm nên việc lớn.
Nếu chẳng nhờ hoàng ân sủng ái, các khuê nữ quyền quý hẳn đã sớm xem thường.
Nhưng chỉ có ta biết, lòng dạ chàng tinh tế khôn lường.
Chẳng qua…
Khi một người chẳng mưu cầu điều gì, sống ung dung rảnh rang, mới có thể trường thọ an nhàn.
“Tiểu Hầu gia đã nhìn thấu, vậy cớ gì lại thuận theo ý ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-ngung-roi/chuong-3.html.]
Chu Chỉ mạnh tay véo má ta, hơi đau khiến ta không nhịn được vung tay đẩy ra.
Chàng cau mày, lại mạnh tay véo tiếp.
“Nàng quá ồn ào. Nếu không đem nàng về, e nàng sẽ tìm cách làm tổn thương bản thân, bắt ta phải bảo vệ. Đã thế thì thuận ý nàng cũng được. Còn Bùi Tương, trong phủ Hầu của ta, cũng chẳng làm gì nàng được.”
Lời nói chàng đầy tự tin, cũng không sai.
Có lẽ để phòng nàng Bùi Tương còn hại ta, nên từ đó mỗi lần ta ra vào đều có vài tên gia nhân theo sau, khiến Bùi Tương không còn cơ hội hại ta.
Chẳng phải nàng không tìm được, mà ta không cho nàng cơ hội.
Sau mấy ngày dưỡng thương ở Nguyệt Các, ta quyết định hôm nay ra hậu viên dạo chơi.
Ngồi bên bàn trang điểm, chợt nhớ đến chuyện này, liền gọi Tiểu Đào: “Tiểu Đào, tìm cho ta một con d@o găm hoặc d@o nhỏ cũng được.”
Nàng không động, lắc đầu nói: “Tiểu Hầu gia dặn rồi, tuy phải đề phòng Bùi Tương hại cô nương, nhưng cũng phải đề phòng cô nương động thủ, nên trong Nguyệt Các không có d@o găm hay d@o nhỏ nào.”
Ta vừa tức vừa cười: “Vậy nếu ta muốn ăn quả thì sao? Không gọt kỹ, ta tuyệt đối không ăn.”
Thực ra cũng không cầu kỳ thế, chỉ cần có cớ lấy được d@o thôi.
Tiểu Đào cười cay đắng: “Tiểu Hầu gia cũng nói, muốn ăn hoa quả thì mau sai người gọt, dù có chạm khắc thành hoa cũng sẽ nhanh chóng mang tới.”
Chậc, thật nhàm chán.
Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha
Ta tức giận tháo chiếc trâm ngọc đơn giản trên tóc, thay bằng trâm vàng nổi bật hơn.
Mới đến hậu viện, đã thấy Bùi Tương từ xa đi qua đối diện.
Dù phủ Hầu không lớn, dùng bữa tối xong dạo chơi thì việc gặp nhau cũng dễ hiểu.
“Nằm không có danh phận trong phủ, ngươi thật chẳng biết xấu hổ.”
Bùi Tương nhìn ta như muốn nuốt sống.
Nhưng phía sau ta có mấy tên gia nhân canh giữ, nhất là thấy Bùi Tương xuất hiện, bọn họ càng kiên quyết bảo vệ.
Ta tách đám đông, bước thẳng tới trước mặt nàng, cười khúc khích nói: “Giữ không được lòng phu quân, há lại mặt dày cầu xin thánh chỉ, cuối cùng vẫn đơn chiếc trong phòng trống sao?”
Ngay từ đầu, ta đã xé nát bộ mặt của nàng.
Nàng vốn ghét ta, dụ dỗ đệ đệ nàng, gần như phá tan vinh hoa phú quý trong tay.
Nay lại hận ta cướp phu quân, muốn gi*t ta cho hả giận.
Còn ta, cũng căm hận nàng.
Cặp đệ muội song sinh của ta còn chưa đầy mười tuổi, đang lúc ngây thơ đáng yêu nhất, lại bị đẩy từ trên cao ngã xuống mà ch*t thảm, m@u nhuộm mặt mày, đến mức chẳng còn nhận ra dung mạo.
A Nặc rất giữ gìn nhan sắc, tiền lì xì năm trước, ngoài để lại một nửa cho ta là tỷ tỷ, để dành làm sính lễ, nửa còn lại mua phấn son.
Ta từng trêu nàng, nhỏ tuổi mà sao thích làm đẹp thế?
Nàng đỏ mặt, nép vào lòng ta, chẳng dám ngẩng đầu nhìn.
Còn A Uyên, thì luôn lấy tiền riêng, chia đôi cho ta và A Nặc.
Nói con gái thích làm đẹp là điều tự nhiên.
Nếu họ còn sống…
Năm nay, A Nặc đã có thể vừa tròn tuổi cập kê.
Còn A Uyên thông minh xuất chúng, sư phụ khen ngợi không ngớt. Có lẽ đã có thể thi đậu tú tài.
Tất cả, đều là do kẻ trước mặt này gây nên.
Hận thù trào dâng trong lòng, ta chẳng do dự, rút ngay chiếc trâm vàng trên đầu, ghim mạnh vào n.g.ự.c nàng.
“Bùi Tương, sát nhân phải trả giá bằng mạng đấy!”
--------------------------------------------------