12.
Bùi Tự thành thân cùng công chúa.
Đây là hỷ sự lớn nhất khắp kinh thành.
Bùi Tương là trưởng tỷ của hắn, đương nhiên cũng phải có mặt.
Còn Chu Chỉ, bề ngoài vẫn phải làm đủ lễ nghĩa, nếu không chẳng khác nào làm mất mặt hoàng thất, dù có được Thánh thượng sủng ái đến đâu, cũng khó mà chống nổi tội bất kính.
Vì thế, bọn họ đều đến Bùi phủ.
Ta ở lại trong viện, mà vẫn nghe rõ tiếng trống nhạc ngoài phố vang vọng vào.
Nhộn nhịp vô cùng.
Tiểu Đào đứng bên cửa sổ, tuy không nhìn thấy gì, nhưng vẫn cứ dán mắt về phía đó như không nỡ rời đi.
“Nếu lo cho hồi môn của ngươi thì cứ yên tâm. Đã chuẩn bị từ lâu rồi. Dù không thể so với nghi trượng của công chúa, nhưng tuyệt đối không để ngươi phải chịu ấm ức. Cả phủ tướng quân kia cũng chẳng dám coi thường ngươi đâu.”
Tiểu Đào quay đầu nhìn ta, rồi giậm chân một cái.
“Nô tỳ đâu phải lo cho bản thân! Nô tỳ là… là bất bình thay cho cô nương. Nếu không có những chuyện bẩn thỉu đó, một người như cô nương—tốt như thế, lương thiện như thế—đáng lẽ cũng phải có một vị hôn phu hết lòng hết dạ với mình, cũng nên có một hôn lễ thuộc về riêng cô nương chứ! Người của Bùi gia, kẻ ra tay, kẻ không ra tay, chẳng ai vô tội! Những kẻ bao che, cũng đều là hung thủ! Bọn họ hại cô nương đến nông nỗi này, vậy mà lại vẫn được vinh hoa hiển hách như hôm nay chứ!”
Tiểu nha đầu nói rồi thì nước mắt cũng tuôn rơi.
Làm ta cũng có chút nghẹn ngào, viền mắt đỏ hoe.
Nhưng cuối cùng vẫn cố kìm lại.
“Tiểu Đào ngốc, cô nương của ngươi xưa nay chưa từng mơ đến chuyện gả chồng. Ngươi đừng khó chịu thay ta. Còn những kẻ đã ra tay hại ta—một kẻ ta cũng sẽ không bỏ qua.”
Vong linh của A Uyên, A Nặc nơi cửu tuyền…
Phải dùng m@u của Bùi gia... để tế.
A tỷ sẽ nhanh thôi…
Sẽ nhanh thôi, thay các đệ báo thù.
13.
Hôm ấy. Lẽ ra phải là ngày vinh hiển nhất của Bùi gia.
Theo luật pháp triều đình, kẻ được phong làm phò mã có thể nhậm chức trong triều.
Một khi đã cưới công chúa làm vợ, cũng đồng nghĩa kết thân với hoàng thất. Mà nếu lại không có dính líu đến hoàng tử, thì lại càng được bệ hạ tín nhiệm, tương lai thênh thang rực rỡ.
Tiếc thay—tân lang bỏ trốn.
Trên đường đến phủ công chúa nghênh thân, hắn lấy cớ rời đoàn, rồi biệt tăm biệt tích.
Tân lang bỏ trốn.
Mà lại là trốn khỏi một cuộc hôn sự với công chúa được Hoàng đế yêu thương nhất hiện nay.
Chuyện này nhanh chóng gây chấn động toàn kinh thành.
Hoàng đế lập tức phái binh lính lùng bắt tung tích Bùi Tự.
Đúng lúc đó, ngoài phủ, một tiểu đồng trao cho ta một mảnh giấy nhỏ.
Trên giấy ghi một địa điểm.
“Cô nương, có muốn ra tay không?”
Tiểu Đào nhận lấy giấy, chỉ đợi mệnh lệnh cuối cùng của ta.
Ta gật đầu: “Ừ.”
Ân oán thị phi, đến lúc phải kết thúc rồi.
Nửa canh giờ sau—Bùi Tự cải trang, chuẩn bị rời thành, thì bị quân lính bắt giữ ngay tại cửa thành.
Sau đó, hắn bị áp giải vào hoàng cung.
Dân chúng khắp kinh thành bàn tán không ngớt: “Liệu Bùi Tự có chịu nổi cực hình mà khai ra cô nương không đấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-ngung-roi/chuong-9.html.]
Tiểu Đào lo lắng.
Ta lắc đầu: “Huynh muội nhà họ Bùi, điểm chung duy nhất chính là xem tình ái hơn cả trời. Trước đây, hắn vì tình mà tổn thương ta, còn thiếu ta hai mạng người. Vậy nên… hắn tuyệt đối sẽ không khai ta ra.”
Đó là thứ duy nhất ta chắc chắn về kẻ si tình—vì họ quá ngu muội.
Tuy Bùi Tự không chỉ đích danh ta, nhưng với sự thông minh của Bùi Tương, nàng ta tất nhiên đoán được chuyện này có liên quan đến ta.
Quả nhiên, Hoàng đế hạ lệnh bắt ta tiến cung.
Chu Chỉ cũng ở đó, sắc mặt lo lắng, nhưng đứng trước long nhan, hắn chẳng thể bảo vệ ta được gì.
Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha
“Ngươi chính là kỹ nữ quyến rũ phò mã của ta?”
Công chúa mặc giá y đỏ rực, ánh mắt căm hận, bước lên cho ta một bạt tai.
“Công chúa nói vậy là sai rồi.”
Má đau rát, nhưng ta vẫn ngẩng đầu nhìn thẳng vào nàng ta.
“Ta là người được tiểu Hầu gia bỏ ngàn vàng chuộc ra từ thanh lâu. Tự nhiên trở thành người của tiểu Hầu gia. Ta làm sao có thể dụ dỗ phò mã của công chúa được?”
Bùi Tương bên cạnh sốt ruột, vội chen lời: “Công chúa đừng để nàng ta hồ ngôn loạn ngữ! Ta tận mắt thấy ả câu dẫn đệ ta!”
Phò mã bỏ trốn ngay trong ngày thành hôn với công chúa—một cái tát nảy lửa vào thể diện hoàng thất.
Nếu không xử lý tốt, có thể dẫn đến họa tru di cửu tộc.
Muốn giữ danh tiếng gia tộc, chỉ có cách tìm một kẻ thế mạng.
Ta—chính là kẻ thế mạng đó.
Ta nhìn Bùi Tương bằng ánh mắt lạnh băng.
Nàng ta không dám nhắc tới chuyện năm năm trước.
Với thân phận là ái nữ thừa tướng, ra tay đánh ch*t hai thường dân vô tội, lại còn sai người ném ta vào kỹ viện… nếu chuyện ấy bị vạch trần, e rằng dù chẳng bị xử phạt, danh tiếng nàng ta cũng sẽ hoàn toàn bại hoại.
Thời đại này, phụ nữ bị ràng buộc bởi danh tiết.
Một khi mất danh, đối với con gái thế gia mà nói—chẳng khác gì ch*t đi.
Nàng ta không dám nhắc tới quá khứ, cũng đồng nghĩa không thể dồn ta vào chỗ ch*t.
Ta dập đầu với Hoàng đế, rồi chậm rãi nói: “Năm ấy, tiểu Hầu gia bị thích khách ám sát, là thần thiếp liều ch*t cứu ngài. Vì thế, tiểu Hầu gia hứa với thần thiếp: đời này sẽ bảo vệ thần thiếp. Thế mà đúng vào ngày thành thân, đại tiểu thư Bùi gia xông vào kỹ viện, múa kiếm đòi mạng thần thiếp. Tiểu Hầu gia là người giữ lời, đành đưa thần thiếp về Hầu phủ. Ai ngờ lại khiến nàng ấy hận thấu xương, nhiều lần mưu hại thần thiếp.”
Lời ta nói, từng câu từng chữ đều có người chứng, đủ khiến người ta tin tưởng. Nước mắt ta từng giọt rơi xuống, vẻ mặt ấm ức bi thương, càng khiến ta trông có vẻ vô tội.
Tất cả chỉ để dẫn dắt một kết luận: Bùi Tương đố kỵ sinh hận, muốn gi*t ta, nên mới lôi ta ra làm kẻ thế tội. Không tiếc làm vấy bẩn cả danh tiếng của Chu Chỉ.
Khi lời ta vừa dứt, sắc mặt nhiều người liền thay đổi.
Dù sao chuyện Bùi Tương cầm kiếm xông vào kỹ viện mấy tháng trước cũng từng làm náo loạn kinh thành.
Tiếng xấu “ghen tuông đố kỵ”, vốn đã lan xa.
Đến cả ánh mắt Hoàng đế nhìn ta cũng dịu đi, không còn vẻ giận dữ như trước, thay vào đó là sự dò xét.
Ở kỹ viện năm năm, những thủ đoạn dơ bẩn ta từng khinh bỉ, nay lại trở thành con bài cứu mạng.
“Ngươi… ngươi nói dối! Là ngươi muốn gi*t ta, còn suýt hại ch*t ta nữa!”
Bùi Tương gào lên, không ngừng phản bác.
Ta lập tức chặn lời nàng ta lại: “Ngài là thiên kim thừa tướng, cao quý tột bậc. Thần thiếp chỉ là một kỹ nữ, dù được tiểu Hầu gia che chở, thân phận vẫn thấp kém. Thần thiếp làm sao có thể mưu hại được người như ngài? Nếu thật là thần thiếp làm ra chuyện đó, thì sao thần thiếp vẫn còn sống đến hôm nay? Dù tiểu Hầu gia có bảo vệ, thừa tướng sủng ái ngài đến vậy, sao có thể tha cho thần thiếp?”
Những chứng cứ và nhân chứng năm xưa đều còn đó.
Bùi Tương—không thể chối cãi.
Thế gian này, người ta luôn có phần thương cảm cho kẻ yếu thế.
Huống hồ nàng ta xưa nay kiêu căng, còn ta hôm nay lại cúi đầu nhẫn nhịn, cả người đầy ủy khuất.
So ra… lòng người đã nghiêng hẳn về một phía.
Và thế là—ta sống sót.
--------------------------------------------------