Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Ngừng Rồi

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10.

Ngày thành hôn của Bùi Tự đã cận kề.

Hắn lại lén đến gặp ta một lần nữa: “Ta hứa với nàng, trước khi bái đường ta sẽ bỏ trốn. Cả đời này, ta chỉ lấy một mình nàng làm thê tử, tuyệt đối không phụ nàng!”

Bùi Tự ngửa mặt thề, vẻ si tình ấy dường như suýt nữa khiến ta cảm động.

Chỉ tiếc, ta bây giờ đã là người không có trái tim.

Cái gọi là cảm động… đã chẳng còn liên quan đến ta nữa.

Ta chỉ mỉm cười, nụ cười mà hắn yêu nhất, vẫn giống như dáng vẻ ngây thơ năm xưa: “Lần này, ngươi tuyệt đối không được phụ ta nữa đấy.”

Vừa tiễn hắn đi xong.

Bùi Tương với vẻ mặt đắc ý, kéo theo Chu Chỉ sắc mặt lạnh lùng, liền xuất hiện trước mặt ta.

“Con tiện nhân! Ngươi lại dám quyến rũ đệ đệ ta? Ngươi không biết ba ngày nữa nó sẽ thành thân với công chúa sao? Đến nước này rồi mà còn muốn mê hoặc tình cảm của nó à?!”

Ta nhìn nàng ta, trong lòng không ngừng cười lạnh.

Chắc là sau khi biết Bùi Tự lén đến tìm ta, nàng ta muốn giữ chặt trái tim Chu Chỉ, nên cố tình dẫn hắn đến để nhìn thấy ta và Bùi Tự tình tứ, hy vọng chia rẽ mối quan hệ giữa ta và Chu Chỉ.

Có điều, nàng ta chắc chắn chưa nghe được những lời mà Bùi Tự nói với ta trước đó. Nếu không, giờ này e đã cuống cuồng chạy về Bùi phủ ngăn không cho hắn bỏ trốn rồi.

Nếu chỉ là từ hôn trước khi thành thân, thì vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Nhưng nếu đến tận ngày đại hôn mà tân lang bỏ trốn — còn tân nương là con gái mà Hoàng đế yêu thương nhất — thì đó sẽ là tội khi quân, có thể dẫn đến diệt tộc.

Bùi Tự từ trước đến nay luôn là kẻ hồ đồ, giống như năm đó hắn không hiểu được lời ta, ta đã từ chối rõ ràng, nhưng hắn vẫn cố chấp trở về đòi hủy hôn, cuối cùng hại ta thảm đến suốt đời.

Nhưng cho dù đầu óc không tốt, hắn cũng nên trả giá cho những gì mình đã làm.

Nghe Bùi Tương nói, Chu Chỉ vẫn không lên tiếng.

Bùi Tương tưởng thật sự có thể chia rẽ, nên lại châm chọc: “Năm xưa ngươi với đệ ta yêu nhau ch*t đi sống lại, nếu ta không hiểu rõ tâm địa tiện nhân của ngươi, e rằng giờ này hai ngươi đã sớm song túc song phi rồi!”

Từng câu từng chữ, như muốn dùng lời lẽ để gi*t ch*t ta.

Sắc mặt Chu Chỉ cực kỳ khó coi, liền quay sang quát: “Ngươi câm miệng!”

Rồi lập tức kéo ta vào phòng.

Hắn hỏi ta: “Nguyệt nương, nàng thật sự vẫn còn nhớ thương Bùi Tự sao?”

Ta khẽ nhíu mày, có chút nghi hoặc: “Điều đó quan trọng sao?”

Chu Chỉ không thích ta — chính miệng hắn đã nói.

Vậy ta có nhớ người khác hay không, cũng chẳng phải điều hắn bận tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-ngung-roi/chuong-8.html.]

Hắn cười giận, mạnh tay đè ta xuống giường: “Chúng ta sớm đã là vợ chồng thật sự, bây giờ nàng là người của ta!”

Nghe hắn nói vậy, ta bỗng thấy buồn cười.

“Nhưng trong năm năm qua, ta cũng ‘thật sự’ với rất nhiều người. Nếu tính như thế, có phải ta nên chia bản thân thành từng mảnh, đưa cho mỗi người một phần không?”

“Thẩm Khuynh Nguyệt!”

Hắn gầm lên một tiếng, tay siết chặt cổ ta, mắt đỏ bừng.

Ta đối diện ánh mắt ấy, bình tĩnh hỏi: “Vậy chàng yêu ta không?”

Chu Chỉ im lặng.

Đáng tiếc, vẫn là không yêu.

“Đã như vậy, thì đừng giận nữa. Bởi vì… không đáng.”

Thân phận của ta hiện tại, ngay cả nha hoàn thông phòng của hắn cũng không bằng.

Chỉ là một kỹ nữ tạm thời sống trong hầu phủ mà thôi.

Chu Chỉ cười lạnh.

Hắn cúi xuống, hung hăng cắn lên vết sẹo nơi xương quai xanh của ta: “Thẩm Khuynh Nguyệt, nàng giỏi lắm!”

11.

Chu Chỉ trông hệt như một tiểu tức phụ bị ức hiếp.

Mỗi lần giận dỗi là lại làm mặt lạnh, chẳng buồn ngó ngàng đến ta.

Sau khi Bùi Tương biết chuyện, đắc ý đến mức cái đuôi như muốn vểnh lên trời. Mỗi khi tình cờ gặp trong vườn sau, nàng ta lại cố tình buông lời châm chọc.

Ta bực mình.

Thế là liền cầm chén trà trong lương đình, ném thẳng về phía mặt nàng ta.

“Cái mặt này nếu ngươi còn muốn giữ cho lành lặn, thì bớt đi lại lượn lờ. Bằng không, nếu thật sự bị sứt mẻ, lưu lại sẹo, thì đó là số ngươi xui thôi.”

Nàng ta tránh nhanh, thêm mấy a hoàn bà tử bên cạnh cũng kịp thời chắn đỡ.

Chén trà rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh, vang lên một tiếng giòn tan lạnh lẽo.

 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 

Trong phủ hầu, ai ai cũng biết ta là một kẻ điên.

Trước mặt bao người từng cầm d@o đ.â.m Bùi Tương, thế mà tiểu hầu gia vẫn một mực bảo hộ, nên chỉ có thể cẩn thận đề phòng ta.

Ta cầm chén trà ném người, xem ra cũng chẳng phải chuyện gì lạ lùng nữa.

Ít ra, lần này Bùi Tương quả thực bị dọa sợ.

Mãi cho đến ngày Bùi Tự thành thân, nàng ta cũng không dám tới trêu chọc ta thêm lần nào nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Ngừng Rồi
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...