Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giữ mạng cho tình nhân

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng MC vang vọng qua loa, xuyên qua lớp kính chắn, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng khách lạnh lẽo. Tôi ngồi đối diện màn hình lớn, ngón tay khẽ miết lên viền lá đơn ly hôn đặt ngay ngắn trên bàn trà bằng gỗ mun. Ngoài cửa sổ, cơn mưa đầu hạ dai dẳng trút xuống, như đang gột rửa đi mọi dấu vết của một cuộc hôn nhân đã mục rỗng.

Trần Quang Hạo trên màn hình vẫn phong độ, lịch lãm, dù đôi chân anh ta giờ đây phải nương nhờ vào chiếc xe lăn cao cấp. Anh ta vừa nhận giải thưởng Doanh nhân xuất sắc của năm, và nụ cười tự mãn đó, tôi đã quá quen thuộc. Hơn ba năm qua, đó là nụ cười mà anh ta dành cho cả thế giới, trừ tôi.

MC mỉm cười, giọng điệu ngưỡng mộ: "Anh Quang Hạo, anh có thể kể một việc mà anh tự hào nhất trong đời không?"

Câu hỏi tưởng chừng nhẹ tênh lại khiến anh ta im lặng khá lâu, ánh mắt xa xăm nhìn về một điểm vô định. Rồi anh ta chỉ vào chân phải tàn phế của mình, khẽ khàng nói, nhưng đủ lớn để cả khán phòng và hàng triệu người theo dõi đều nghe rõ: "Điều khiến tôi không hối tiếc là trong thời khắc sinh tử, tôi đã bảo vệ được người mình yêu quý nhất."

Tiếng vỗ tay vang dội, bình luận trên màn hình nhảy múa điên cuồng: "Lấy chồng nhất định phải lấy Trần Quang Hạo!", "Nam chính ngoài đời thật!", "Thà mất một chân còn hơn để người mình yêu bị thương!". MC phấn khích reo lên: "Là vợ anh sao?"

Anh ta chỉ mỉm cười, không trả lời, ánh mắt lướt qua một thoáng vẻ bí ẩn. Sự im lặng đó, trong mắt công chúng, lại càng củng cố thêm hình ảnh một người đàn ông chung tình, sâu sắc. Chỉ có tôi, người phụ nữ đang ngồi trong căn nhà trống hoác này, biết rõ đó là một lời nói dối đầy tính toán.

Người anh ta liều mạng bảo vệ không phải tôi, mà là Lâm Khánh Vy – người phụ nữ từng biến mất không lời, rồi bất ngờ quay trở lại ba năm trước, mang theo một cơn bão ngầm nhấn chìm cuộc hôn nhân của chúng tôi. Kể từ ngày đó, căn nhà này trở thành một nhà tù vô hình, giam cầm tôi trong sự cô độc và những lời hứa hão huyền.

Tôi tắt video, màn hình tối sầm, trả lại không gian cho bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Tôi ngồi bất động trên sofa hai tiếng đồng hồ, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, từng hơi thở lạnh lẽo của mình. Cuộc hôn nhân này đã c.h.ế.t từ lâu, chỉ là tôi quá cố chấp không chịu chôn cất nó.

Cuối cùng, tôi cầm điện thoại, gọi cho anh ta. Tiếng chuông dài vô tận, không ai nhấc máy. Tôi khẽ thở dài, cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng. Có lẽ, đây là lúc tôi thực sự giải thoát cho mình.

Tôi gọi cho trợ lý Nam, giọng anh ta vẫn dửng dưng, mang theo sự chuyên nghiệp lạnh lùng thường thấy: "Phu nhân, sếp đang họp, cô cần để tôi chuyển lời lại không?"

Tôi cười khẩy, một nụ cười chua chát: "Không cần, chỉ nhắn anh ấy đơn ly hôn tôi để trong thư phòng, bảo ký sớm." Tôi không đợi anh ta đáp lời, trực tiếp cúp máy. Sự dứt khoát này khiến tôi cảm thấy đôi vai mình nhẹ bẫng, như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giu-mang-cho-tinh-nhan/chuong-1.html.]

Sau đó, tôi đứng dậy, kéo vali ra khỏi căn nhà mà mình đã đơn độc giữ suốt ba năm. Từng bước chân vang vọng trong không gian vắng lặng, như tiếng chuông báo hiệu cho một kết thúc, và cũng là một khởi đầu. Căn hộ mới của tôi không quá lớn, nhưng đủ ấm cúng và quan trọng hơn cả, nó thuộc về riêng tôi, không có bóng dáng của bất kỳ ai khác.

Tôi tắm rửa sạch sẽ, dòng nước ấm xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại đã rung bần bật với bốn cuộc gọi nhỡ từ anh ta. Một nụ cười nhếch mép hiện trên môi tôi. Anh ta cuối cùng cũng nhận ra sự vắng mặt của tôi.

Tôi nhấc máy, giọng điệu bình thản, không chút cảm xúc: "Minh Thư? Em đi đâu rồi? Sao không ở nhà?"

"Tôi dọn về căn hộ. Trợ lý Nam không nói với anh sao?" Tôi trả lời một cách hờ hững, như thể đang nói về một chuyện không liên quan đến mình. Sự im lặng kéo dài vài giây từ phía bên kia điện thoại khiến tôi cảm thấy hả hê đến lạ thường. Anh ta đang bất ngờ, phải không?

Rồi giọng anh ta trở nên yếu ớt, pha chút nũng nịu: "Minh Thư, chân anh đau." Một chiêu trò cũ rích mà anh ta vẫn luôn dùng để thao túng tôi. Nhưng lần này, nó không còn tác dụng nữa.

Tôi lạnh giọng, không một chút thương cảm: "Vậy thì liên quan gì đến tôi?" Tôi không phải là người phụ nữ ngu ngốc của ba năm về trước, người sẽ vội vã chạy đến bên anh ta, chuẩn bị thuốc thang và chăm sóc. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân mình hơn.

"Minh Thư, em là vợ anh…" Giọng anh ta có chút hoảng loạn, như thể đang bám víu vào sợi dây cuối cùng. Vợ anh, phải rồi. Vợ trên danh nghĩa, nhưng không có bất kỳ quyền lợi hay sự tôn trọng nào.

Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy mỉa mai: "Tuần trước khám sức khỏe, kết quả mục phụ khoa cho thấy, tôi vẫn còn nguyên vẹn." Câu nói đó như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào sự tự mãn của anh ta. Anh ta có thể lừa dối cả thế giới, nhưng không thể lừa dối cơ thể này, không thể lừa dối sự thật về cuộc hôn nhân trống rỗng của chúng tôi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi chủ động cúp máy và chặn số anh ta. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ vẫn tí tách, lạnh buốt. Cái chân vì Lâm Khánh Vy mà anh ta mất cảm giác, giờ chắc tê buốt đến tận xương. Ngày trước, tôi vẫn chuẩn bị sẵn thuốc ngâm chân, giữ nóng để anh ta giảm đau, nhưng mười lần thì chín lần anh ta từ chối. Anh ta từng bảo: "Đừng làm mấy việc thừa."

Tối nay anh ta lại yếu mềm, chỉ vì tôi đòi ly hôn. Anh ta đồng ý cưới tôi. Anh ta bỏ mặc tôi trong căn nhà suốt ba năm. Anh ta ngoại tình, mất một chân vì bảo vệ người phụ nữ khác. Anh ta lấy tư cách gì, sau khi khoe khoang mối tình sống c.h.ế.t với Lâm Khánh Vy, lại quay về bảo tôi: "Em là vợ anh"?

Không ngoài dự đoán, đêm đó tôi lại gặp ác mộng. Thành phố rung chuyển, tiếng la hét, bàn mổ đầy máu, những cơ thể đang hấp hối… Hình ảnh đó ám ảnh tôi, không chỉ là ký ức về thảm họa, mà còn là vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim tôi. Nó là khởi nguồn của mọi nỗi đau, mọi sự phản bội, và cũng là điểm khởi đầu cho một Minh Thư hoàn toàn mới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giữ mạng cho tình nhân
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...