Một tháng sau cuộc gặp với Lâm Khánh Vy, và cũng là hai tuần sau khi lá đơn ly hôn được tòa án chấp thuận, cuộc đời tôi như bước sang một trang mới. Tôi không còn mang họ Trần, không còn là phu nhân của Trần Quang Hạo. Tôi trở lại là Minh Thư, một bác sĩ ngoại khoa độc lập, mạnh mẽ, và quan trọng nhất, tôi là chính tôi.
Tôi bán căn hộ cũ, mua một căn nhà nhỏ hơn, ấm cúng hơn, nằm trong một con hẻm yên tĩnh. Căn nhà đó không quá rộng, nhưng đủ để tôi cảm thấy bình yên, đủ để tôi có một không gian riêng tư, không còn bóng dáng của những ký ức đau buồn. Tôi tự tay trang trí, sắp xếp mọi thứ theo ý mình, từng chi tiết nhỏ đều mang đậm dấu ấn cá nhân.
Tôi vùi đầu vào công việc, vào những ca phẫu thuật, những nghiên cứu khoa học. Tôi tham gia các hội thảo y tế quốc tế, học hỏi những kỹ thuật mới. Tôi cảm thấy mình sống trọn vẹn hơn bao giờ hết. Tôi không còn phải lo lắng về việc về nhà muộn có làm ai đó giận, không còn phải cố gắng giữ gìn một cuộc hôn nhân đã mục rỗng.
Sự nghiệp của tôi ngày càng thăng tiến. Tôi được đề bạt lên vị trí trưởng khoa ngoại, được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân kính trọng. Tôi dành thời gian cho bản thân, cho những sở thích mà trước đây tôi không có thời gian theo đuổi. Tôi học vẽ, học đàn, đi du lịch một mình. Tôi khám phá ra những khía cạnh mới của bản thân mà trước đây tôi chưa từng biết đến.
Trần Quang Hạo, sau cuộc ly hôn, vẫn cố gắng giữ gìn hình ảnh của mình trước công chúng. Anh ta vẫn xuất hiện trên báo chí, vẫn là một doanh nhân thành đạt. Nhưng tôi biết, sâu bên trong, anh ta đang phải đối mặt với những hậu quả của mình. Chiếc xe lăn là một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sự hy sinh vô nghĩa của anh ta.
Tôi nghe nói, Lâm Khánh Vy đã rời khỏi thành phố, bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi khác. Tôi không biết cô ta đi đâu, làm gì, nhưng tôi cũng không còn quan tâm nữa. Cuộc đời tôi đã không còn liên quan đến cô ta, hay đến Trần Quang Hạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giu-mang-cho-tinh-nhan/chuong-10.html.]
Một lần, tôi tình cờ gặp lại trợ lý Nam tại một sự kiện. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy sự tiếc nuối. "Bác sĩ Minh, cô có khỏe không? Sếp… anh ấy vẫn thường nhắc đến cô." Tôi chỉ cười nhẹ. "Tôi rất khỏe. Cảm ơn anh đã hỏi." Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì về anh ta nữa.
Tôi biết, có lẽ Trần Quang Hạo đang hối hận. Có lẽ anh ta đang nhận ra giá trị của tôi, của một người vợ đã luôn ở bên anh ta, dù anh ta có đối xử với tôi tệ bạc đến đâu. Nhưng sự hối hận đó, đã quá muộn rồi. Tôi đã đi quá xa, đã tìm thấy con đường của riêng mình.
Tôi không còn cảm thấy giận dữ, không còn cảm thấy đau khổ. Tôi chỉ cảm thấy một sự bình yên đến lạ thường. Tôi đã tha thứ cho anh ta, không phải vì anh ta xứng đáng, mà vì tôi xứng đáng được giải thoát khỏi gánh nặng của sự hận thù.
Tôi ngồi trong khu vườn nhỏ của mình, nhâm nhi tách trà nóng, ngắm nhìn những bông hoa đang khoe sắc. Cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng đã nở hoa trở lại, sau bao nhiêu năm tháng sống trong sự khô cằn. Tôi đã học được rằng, hạnh phúc không phải là tìm kiếm một người đàn ông hoàn hảo, mà là tìm thấy sự bình yên trong chính mình.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi không biết liệu mình có yêu thêm một lần nữa không. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn, tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ ai làm tổn thương mình nữa. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, theo cách của riêng tôi.
Minh Thư, tôi đã tái sinh từ tro tàn của một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Tôi đã mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và yêu thương bản thân mình hơn. Cuộc đời tôi, cuối cùng cũng đã trở lại quỹ đạo của nó, một quỹ đạo tươi sáng và đầy hy vọng. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc, không phải trong tình yêu, mà trong sự tự do và độc lập của chính mình.
--------------------------------------------------