Ba năm trôi qua kể từ ngày cơn bão động đất càn quét thị trấn Kỳ An, và cũng là ba năm cuộc hôn nhân của tôi chìm trong sự trống rỗng đến cùng cực. Anh ta, Trần Quang Hạo, vẫn là chồng tôi trên danh nghĩa, nhưng thực chất, chúng tôi là hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà. Tôi đã chấp nhận điều đó, bởi vì tôi muốn anh ta phải nếm trải cảm giác cô đơn mà tôi đã phải chịu đựng.
Cuộc sống của chúng tôi diễn ra theo một kịch bản lặp đi lặp lại. Buổi sáng, anh ta rời nhà sớm, mùi nước hoa thoang thoảng còn vương lại trong không khí. Buổi tối, anh ta về muộn, đôi khi là nửa đêm, với những lời giải thích quen thuộc về công việc, về những cuộc họp không hồi kết. Tôi không còn hỏi, không còn thắc mắc. Tôi biết, anh ta đang ở bên Lâm Khánh Vy.
Những bữa ăn chung trở nên hiếm hoi, và khi có, không khí cũng nặng nề, gượng gạo. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng những câu từ khách sáo, không cảm xúc. Anh ta hỏi tôi về công việc, tôi đáp lại bằng những câu trả lời ngắn gọn. Mọi sự thân mật, mọi sự gần gũi, đều đã biến mất, như chưa từng tồn tại.
Tôi nhớ có lần, tôi bị sốt cao, nằm li bì trên giường. Anh ta về nhà, chỉ nhìn tôi một cái, rồi nói: "Em uống thuốc đi, anh có việc bận." Sau đó, anh ta rời đi, để mặc tôi một mình trong cơn sốt. Lúc đó, tôi nhận ra, mình đã không còn chút giá trị nào trong mắt anh ta nữa.
Anh ta vẫn quan tâm đến tôi, nhưng đó là một sự quan tâm hời hợt, mang tính hình thức. Anh ta gửi tôi những món quà đắt tiền vào những dịp lễ, nhưng không bao giờ tự tay chọn. Anh ta thuê người giúp việc để chăm sóc tôi, nhưng không bao giờ tự mình hỏi han. Anh ta muốn tôi được chăm sóc tốt, nhưng không muốn tự mình làm điều đó.
Tôi cảm thấy mình như một con búp bê trong một ngôi nhà lớn, được trang hoàng lộng lẫy, nhưng không có linh hồn. Tôi là vợ của một doanh nhân thành đạt, được nhiều người ngưỡng mộ, nhưng tôi lại là người phụ nữ cô đơn nhất thế giới. Sự dối trá này, nó đã ăn mòn tôi từng ngày, từng giờ.
Bạn bè tôi vẫn thường hỏi: "Minh Thư, sao dạo này không thấy em đi cùng Quang Hạo? Hai vợ chồng vẫn hạnh phúc chứ?" Tôi chỉ cười gượng gạo, nói dối rằng anh ta bận công việc. Tôi không muốn họ biết sự thật, không muốn họ thương hại tôi. Tôi muốn giữ lại chút tự trọng cuối cùng của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giu-mang-cho-tinh-nhan/chuong-7.html.]
Tôi vẫn giữ chiếc nhẫn cưới trên tay, như một lời nhắc nhở về sự thật phũ phàng. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng nó lại mang theo một sức nặng vô hình, đè nén lên trái tim tôi. Tôi đã từng tin vào tình yêu, tin vào hôn nhân, nhưng giờ đây, tất cả đều tan vỡ.
Anh ta vẫn duy trì hình ảnh một người chồng mẫu mực trước công chúng. Anh ta xuất hiện trên các tạp chí, các chương trình truyền hình, nói về tình yêu, về sự hy sinh. Những lời nói đó, trong mắt tôi, chỉ là những lời dối trá trắng trợn. Anh ta là một diễn viên tài ba, và tôi là khán giả bất đắc dĩ của vở kịch đó.
Tôi đã cố gắng tìm kiếm một lối thoát. Tôi vùi đầu vào công việc, vào những ca phẫu thuật khó khăn. Tôi đi du lịch một mình, đọc sách, học thêm những điều mới. Tôi muốn chứng minh cho bản thân, và cho anh ta, rằng tôi có thể sống tốt mà không cần anh ta. Tôi không phải là người phụ nữ yếu đuối, bi lụy.
Những đêm tôi nằm một mình trong căn phòng lạnh lẽo, tôi tự hỏi, tại sao tôi lại phải chịu đựng tất cả những điều này? Tại sao tôi không buông bỏ sớm hơn? Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại níu giữ tôi. Tôi muốn anh ta phải trả giá. Tôi muốn anh ta phải đối mặt với sự thật, với hậu quả của những lựa chọn của mình.
Tôi biết, ngày tôi đặt lá đơn ly hôn lên bàn, đó không chỉ là sự kết thúc của một cuộc hôn nhân. Đó còn là sự giải thoát cho chính tôi, cho những năm tháng sống trong sự dối trá và cô đơn. Tôi đã quá mệt mỏi với vở kịch này rồi. Tôi không muốn tiếp tục đóng vai người vợ cam chịu nữa.
Cái chân tàn phế của anh ta, nó là một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sự phản bội. Nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở về sự hy sinh của tôi, về cái giá mà tôi đã phải trả để cứu sống anh ta. Tôi đã làm đúng bổn phận của một bác sĩ, nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta với tư cách của một người vợ.
Sự lạnh nhạt của tôi, sự dứt khoát của tôi, là cái giá mà anh ta phải trả. Tôi không còn là Minh Thư của ba năm trước, người phụ nữ mù quáng tin vào tình yêu. Tôi đã học được cách mạnh mẽ hơn, cách yêu thương bản thân mình hơn. Và giờ đây, tôi đã sẵn sàng để buông bỏ tất cả, để bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có anh ta, không có những lời dối trá.
--------------------------------------------------