Những ngày sau thảm họa động đất, bệnh viện dã chiến biến thành một chiến trường thực sự. Tôi lao vào công việc như một người điên, cố gắng quên đi nỗi đau và sự phản bội đang cào xé trong lòng. Trần Quang Hạo được chuyển về bệnh viện lớn ở thành phố sau khi ổn định, nhưng tôi vẫn ở lại Kỳ An thêm vài tuần, tiếp tục cứu chữa những nạn nhân khác.
Khi tôi trở về, anh ta đã tỉnh táo hơn, nhưng vẫn còn yếu. Phòng bệnh của anh ta luôn tấp nập khách thăm, báo chí, và cả những người hâm mộ anh ta vì câu chuyện "hy sinh vì tình yêu" được thêu dệt một cách hoàn hảo. Tôi đứng từ xa, quan sát tất cả, lòng tôi nặng trĩu.
Tôi vẫn đến bệnh viện chăm sóc anh ta mỗi ngày, với tư cách là vợ, và cũng là người đã phẫu thuật cho anh ta. Tôi thay băng, kiểm tra vết thương, và hướng dẫn anh ta tập vật lý trị liệu. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy sự phức tạp, nhưng không một lời nào được nói ra về Lâm Khánh Vy, hay về cái ngày định mệnh đó.
Anh ta mặc định tôi sẽ ở bên cạnh, chăm sóc anh ta. Anh ta nói: "Minh Thư, em vất vả rồi." Một câu nói khách sáo, không chút cảm xúc. Anh ta không biết, mỗi lần tôi chạm vào vết thương trên chân anh ta, trái tim tôi lại nhói lên một lần nữa. Không phải vì thương xót, mà vì nỗi đau bị phản bội.
Truyền thông liên tục ca ngợi anh ta như một anh hùng, một người đàn ông mẫu mực, hy sinh vì tình yêu. Tôi nghe những lời đó, thấy những bài báo giật tít, và chỉ cảm thấy ghê tởm. Họ không biết sự thật, họ chỉ thấy vẻ ngoài hào nhoáng, cái vỏ bọc hoàn hảo mà anh ta đã tạo ra.
Lâm Khánh Vy cũng không đến thăm anh ta công khai. Tôi đoán là anh ta đã dặn dò cô ta, để giữ gìn hình ảnh của một người chồng chung thủy. Thật trớ trêu, tôi lại là người phải diễn vở kịch này cùng anh ta, để anh ta có thể duy trì sự dối trá của mình.
Có lần, tôi thấy anh ta lén lút gọi điện thoại, giọng nói thì thầm, đầy vẻ lo lắng: "Em ổn chứ? Đừng lo cho anh, anh sẽ ổn thôi. Em cứ nghỉ ngơi đi." Tôi biết anh ta đang nói chuyện với ai. Tôi chỉ im lặng, quay lưng bước đi, giả vờ như không nghe thấy gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giu-mang-cho-tinh-nhan/chuong-6.html.]
Sự im lặng của anh ta, sự không đề cập đến Lâm Khánh Vy, càng khiến tôi cảm thấy khinh bỉ. Anh ta không dám đối mặt với sự thật, không dám thừa nhận những gì đã xảy ra. Anh ta muốn tôi tiếp tục đóng vai người vợ cam chịu, để anh ta có thể tiếp tục sống trong vỏ bọc hoàn hảo của mình.
Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn ngay lúc đó, ngay khi anh ta còn nằm trên giường bệnh. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại níu giữ tôi. Tôi muốn xem anh ta sẽ làm gì. Tôi muốn xem anh ta sẽ tiếp tục dối trá đến bao giờ. Và quan trọng hơn, tôi muốn anh ta phải nếm trải cảm giác mất mát, giống như cách tôi đã mất đi niềm tin vào tình yêu và hạnh phúc.
Ba năm trôi qua, anh ta đã bình phục, dù đôi chân vẫn không thể đi lại bình thường. Anh ta trở lại với công việc, với những thành công mới. Nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi vẫn trống rỗng, lạnh lẽo. Anh ta vẫn giữ khoảng cách với tôi, vẫn viện cớ bận rộn, vẫn sống trong thế giới của riêng mình.
Tôi vẫn là Minh Thư, bác sĩ ngoại khoa, ngày ngày đến bệnh viện, cứu chữa bệnh nhân. Nhưng khi về đến nhà, tôi lại trở thành một người phụ nữ cô đơn, lạc lõng trong chính tổ ấm của mình. Tôi đã tự nhủ, có lẽ mình nên buông bỏ, nhưng một phần nào đó trong tôi vẫn muốn anh ta phải trả giá cho những gì anh ta đã làm.
Tôi nhớ có lần, anh ta hỏi tôi: "Minh Thư, em có yêu anh không?" Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng. Tôi đã từng yêu anh ta rất nhiều, yêu đến mức mù quáng. Nhưng giờ đây, tình yêu đó đã chết, c.h.ế.t từ cái ngày tôi nhìn thấy anh ta nằm trên bàn mổ, bảo vệ Lâm Khánh Vy.
Tôi trả lời: "Tình yêu sao? Anh nghĩ tình yêu là gì? Là sự dối trá, là sự phản bội sao?" Anh ta im lặng, không nói một lời. Tôi biết, anh ta không có câu trả lời. Anh ta không thể đối mặt với sự thật.
Tôi đã ở lại, không phải vì tôi còn yêu anh ta, mà vì tôi muốn chứng kiến cái kết của vở kịch này. Tôi muốn anh ta phải đối mặt với hậu quả của những lựa chọn của mình. Và tôi biết, ngày đó sẽ không còn xa nữa. Cái giá của sự thật, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày.
--------------------------------------------------