Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giữ mạng cho tình nhân

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau cuộc điện thoại định mệnh và hành động chặn số của tôi, Trần Quang Hạo dường như nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Anh ta không ngừng tìm cách liên lạc với tôi, qua trợ lý Nam, qua bạn bè chung, thậm chí cả qua tin nhắn từ những số lạ. Anh ta muốn gặp tôi, muốn nói chuyện, nhưng tôi từ chối tất cả.

Tôi biết, anh ta đang cố gắng níu kéo, không phải vì yêu tôi, mà vì danh dự, vì hình ảnh một người đàn ông hoàn hảo mà anh ta đã xây dựng bấy lâu nay. Đơn ly hôn đặt trong thư phòng là một lời tuyên chiến, và anh ta không thể chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy.

Một buổi sáng, khi tôi vừa bước ra khỏi căn hộ để đi làm, anh ta đã đợi sẵn ở sảnh. Chiếc xe lăn cao cấp của anh ta đậu ngay trước cửa, ánh mắt anh ta đầy vẻ mệt mỏi và van lơn. "Minh Thư, chúng ta nói chuyện đi." Giọng anh ta khàn đặc, có chút tuyệt vọng.

Tôi đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh như băng. "Tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói nữa." Tôi không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào từ anh ta, bởi vì tất cả đều là dối trá.

Anh ta cố gắng tiến lại gần, nhưng chiếc xe lăn nặng nề khiến anh ta chật vật. "Em không thể làm vậy với anh. Anh là chồng em. Chúng ta đã có bao nhiêu kỷ niệm đẹp." Anh ta bắt đầu dùng chiêu bài tình cảm, gợi nhắc về quá khứ, nhưng những lời đó, trong tai tôi, chỉ là sự giả dối.

"Kỷ niệm đẹp sao?" Tôi cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai. "Anh có nhớ không, anh từng nói tôi đừng làm những việc thừa? Vậy thì cuộc hôn nhân này, có lẽ cũng là một việc thừa đối với anh rồi." Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào từ anh ta nữa.

"Minh Thư, em không thể bỏ rơi anh lúc này. Anh đang bị thương, anh cần em." Anh ta cố gắng dùng sự yếu đuối của mình để thao túng tôi. Nhưng tôi đã quá quen thuộc với chiêu trò này rồi. Tôi không còn là người phụ nữ dễ mềm lòng như trước nữa.

"Cái chân của anh, là do anh tự nguyện hy sinh để bảo vệ người phụ nữ anh yêu. Vậy thì anh cần người phụ nữ đó chăm sóc anh, không phải tôi." Tôi nói thẳng, không chút che giấu. Anh ta giật mình, ánh mắt lộ rõ sự bàng hoàng. Anh ta không ngờ tôi lại biết rõ mọi chuyện đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giu-mang-cho-tinh-nhan/chuong-8.html.]

"Em nói gì vậy? Em đang hiểu lầm…" Anh ta lắp bắp, cố gắng biện minh. Nhưng những lời nói dối của anh ta đã quá cũ kỹ, quá nhàm chán.

"Tôi không hiểu lầm bất kỳ điều gì." Tôi ngắt lời anh ta, giọng nói dứt khoát. "Tôi đã chứng kiến tất cả. Tôi đã cứu anh, không phải vì tôi còn yêu anh, mà vì tôi là một bác sĩ, và anh là một bệnh nhân. Đừng bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ tha thứ cho anh." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không chút nao núng.

Anh ta cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của tôi. "Minh Thư, anh biết anh đã sai. Anh xin lỗi." Giọng anh ta nhỏ dần, đầy sự hối lỗi. Nhưng sự hối lỗi đó, đã quá muộn rồi.

"Lời xin lỗi của anh, nó chẳng có ý nghĩa gì nữa. Ba năm qua, tôi đã sống trong sự cô đơn, trong sự dối trá của anh. Tôi đã cố gắng níu giữ cuộc hôn nhân này, nhưng anh đã tự tay phá hủy nó." Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời bào chữa nào từ anh ta.

"Anh sẽ thay đổi. Anh sẽ bù đắp cho em." Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự cầu xin. "Hãy cho anh một cơ hội nữa, Minh Thư. Chúng ta có thể bắt đầu lại."

Tôi bật cười, một tiếng cười lạnh lùng, đầy mỉa mai. "Bắt đầu lại? Anh nghĩ tôi là ai? Một con búp bê không có cảm xúc sao? Anh nghĩ tôi sẽ quên đi tất cả những gì anh đã làm sao?" Tôi không cho anh ta bất kỳ hy vọng nào.

"Anh sẽ ký vào đơn ly hôn. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ quay lại với anh. Cuộc đời tôi, từ giờ trở đi, sẽ không còn bóng dáng của anh nữa." Tôi nói dứt khoát, rồi quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại. Tôi bỏ lại phía sau anh ta, với gương mặt thất thần, đầy sự hối hận muộn màng.

Tôi bước đi trên con đường quen thuộc, cảm thấy đôi chân mình nhẹ bẫng. Tôi đã nói ra tất cả những gì tôi muốn nói, đã giải thoát cho chính mình. Tôi không còn phải chịu đựng sự dối trá, sự phản bội nữa. Tôi đã tự mình giải thoát khỏi cái nhà tù vô hình đó.

Trần Quang Hạo, anh ta đã tự chuốc lấy hậu quả của mình. Anh ta đã chọn Lâm Khánh Vy, và giờ đây, anh ta phải đối mặt với sự mất mát. Tôi không còn cảm thấy giận dữ, không còn cảm thấy đau khổ. Tôi chỉ cảm thấy một sự bình yên đến lạ thường. Cuộc đời tôi, cuối cùng cũng đã được giải thoát.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giữ mạng cho tình nhân
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...