1.
Tôi sinh ra ở một thị trấn nhỏ, bố tôi qua đời khi tôi còn chưa biết chuyện gì. Nghe hàng xóm xung quanh kể lại, ông là nạn nhân của một vụ án mạng.
Đầu của ông không cánh mà bay. Hiện trường không có bất kỳ manh mối nào, cảnh sát đã rà soát tất cả những người mà bố tôi quen biết nhưng vẫn không có manh mối.
Vụ án cứ thế trở thành một “án treo” ở địa phương, mỗi cảnh sát già nghỉ hưu đều dặn dò những cảnh sát mới đến phải ghi nhớ vụ án này.
Mẹ tôi chờ đợi mấy năm không có kết quả, cuối cùng cũng từ bỏ hy vọng. Mẹ mang t.h.i t.h.ể không đầu đi hỏa táng, chôn cất, rồi dẫn tôi đến thành phố lân cận để sinh sống.
Chúng tôi mua một căn nhà cũ kỹ, cửa ra vào của khu tập thể đã bị tháo dỡ, trên tường dán đầy quảng cáo vặt, cầu thang tối tăm không ánh sáng.
Sau này, căn hộ đối diện cũng được bán, sau một thời gian sửa sang thì có một người phụ nữ độc thân chuyển đến, tôi gọi cô ấy là dì Vương.
Dì Vương nhìn khác hẳn những người phụ nữ khác.
Bà ấy không buôn chuyện, cũng không thích đi lang thang. Mỗi ngày chỉ là ra ngoài mua thức ăn, về nhà nấu cơm, chiều tối dắt ch.ó đi dạo. Lối sống rất quy củ.
Chiều tối, một đám nhóc con chúng tôi túm tụm lại chơi đá, dì Vương chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế nhìn chúng tôi chơi, con ch.ó già nằm phục dưới chân bà ấy thở phì phò.
Một buổi tối, dì Vương xách một cái túi vải nhỏ, vẫn ngồi ở chỗ quen thuộc nhìn chúng tôi chơi. Một lúc sau, bà ấy thò tay vào túi vải lấy ra một nắm kẹo mút lớn.
Bà ấy gọi chúng tôi: "Các cháu ơi, lại đây ăn kẹo nào."
Ai cũng biết, kẹo mút là thứ chúng tôi thích nhất lúc bấy giờ! Bố mẹ thường lo chúng tôi bị sâu răng nên hạn chế ăn, một tháng được ăn hai lần đã là may mắn lắm rồi.
Chúng tôi lập tức chạy ùa đến chỗ dì Vương. Bà ấy cười hiền từ nhìn chúng tôi xếp thành hàng, từng đứa một nhận kẹo từ tay bà ấy.
Đến lượt tôi, bà ấy đưa tay xoa đầu tôi.
"Đứa nhỏ này trông thật tuấn tú, là một đứa bé ngoan. Dì Vương thích cháu, cho cháu hai cái này."
Kể từ đó, mỗi lần dì Vương ngồi đó, bà ấy đều xách theo một túi vải đựng đồ ăn vặt chia cho chúng tôi.
Và tôi, lần nào cũng được hai phần.
Mẹ tôi là y tá, thường xuyên trực ca đêm không có nhà. Một đêm nọ, tôi đột nhiên đau bụng quằn quại, không ngừng rên rỉ lớn tiếng trong nhà.
Tòa nhà cũ cách âm kém, tiếng động lọt sang nhà dì Vương đối diện. Bà ấy cảm thấy có chuyện không ổn nên vội vàng đến nhà tôi gõ cửa rồi đưa tôi, đứa trẻ đang tái mét mặt mày, mồ hôi đầm đìa vì đau, đến bệnh viện nơi mẹ tôi làm việc.
Tôi bị viêm ruột thừa cấp tính, nhờ được đưa đến bệnh viện kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng.
Mẹ tôi rất biết ơn dì Vương. Sau khi tôi khỏi bệnh, mẹ tôi vào bếp mời dì Vương sang nhà ăn cơm, còn tặng bà ấy một chiếc khăn quàng cổ bằng len lông cừu do chính tay mẹ tôi đan.
Dì Vương không nhận, bà ấy ngồi trên ghế, ánh mắt nhân từ nhìn tôi nói: "Tôi thấy đứa nhỏ này hợp mắt, vừa hay tôi cũng không có con cái, cứ để con trai cô làm con nuôi tôi đi."
Mẹ tôi vội đẩy đầu tôi một cái: "Ngẩn ra đó làm gì, mau gọi mẹ nuôi đi."
"Mẹ nuôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bien/chuong-1.html.]
"Ừ."
Từ đó gia đình chúng tôi và gia đình mẹ nuôi trở nên thân thiết. Những lúc mẹ tôi không có nhà, bà thường đưa tôi sang nhà mẹ nuôi nhờ bà ấy chăm sóc.
Trong nhà bà ấy có một bể cá rất lớn, bên trong không có cá, chỉ có vài cục đá, trên đó bám đầy những thứ màu trắng li ti.
Tôi đã từng tò mò hỏi mẹ nuôi đó là thứ gì. Mẹ nuôi cười hiền lành xoa đầu tôi: "Đây là hà biển."
Hà biển.
Tôi nhìn xuyên qua thành bể cá. Chúng giống như vỏ sò, không nhúc nhích cũng không sủi bọt khí, cứ như thể chúng là một khối với tảng đá, không nhìn thấy được màu sắc thật của đá.
"Nuôi nó làm gì ạ?" Tôi khó hiểu hỏi.
Mẹ nuôi cười nói: "Không vì sao cả, chỉ là tiện tay nuôi thôi."
Rõ ràng bà ấy không nói thật, nhưng tôi cũng không quá hứng thú.
Mẹ nuôi đối xử với tôi rất tốt, rất tốt. Bà ấy thường xuyên mua giày thể thao, quần áo, đồ ăn, máy chơi game cho tôi. Thực sự nuôi tôi như con ruột. Bà ấy luôn hiểu rõ sở thích của tôi, những thứ mua cho tôi đều là những thứ tôi yêu thích.
Nhưng thái độ của mẹ nuôi đối với mẹ tôi thì lại luôn lạnh nhạt. Không đúng, trừ tôi ra, bà ấy đối với ai cũng lạnh nhạt như vậy.
2.
Chớp mắt tôi đã tốt nghiệp cấp ba, học đại học ở tỉnh ngoài, mỗi năm chỉ về nhà vào dịp nghỉ đông và nghỉ hè.
Kỳ nghỉ hè, tôi về đến nhà thì không thấy ai, mẹ tôi đi làm ca rồi. Thế là tôi đặt hành lý xuống và sang gõ cửa nhà mẹ nuôi đối diện.
"Mẹ nuoi, con về rồi!" Tôi vừa gõ cửa vừa gọi.
Bên trong im lặng một lúc lâu.
"Mẹ nuôi, mẹ có nhà không ạ?" Tôi nhìn đồng hồ, đây không phải là thời gian mẹ nuôi đi chợ, rốt cuộc bà ấy đi đâu rồi?
Tôi đang định gọi điện hỏi thăm thì cửa mở ra.
"Ai đấy?" Một người đàn ông nồng nặc mùi rượu nghiêng ngả dựa vào khung cửa, nheo mắt đ.á.n.h giá tôi một lượt, cộc cằn hỏi.
"Chú là ai?" Tôi giật mình: "Đây không phải nhà dì Vương sao?"
"Con trai!" Tôi đang nói thì mẹ nuôi quay về, bà ấy đứng ở cầu thang gọi tôi.
"Mẹ nuôi!" Tôi mừng rỡ vội vàng đi tới, một cánh tay ôm lấy vai bà ấy.
"Con về rồi! Con nhớ mẹ c.h.ế.t mất. Mẹ đi đâu vậy? Còn người đàn ông này là ai?"
Mẹ nuôi vỗ tay tôi: "Đây là bạn đời mới mà mẹ tìm."
--------------------------------------------------