Bàn tay của mẹ nuôi vào mùa đông thường bị nứt nẻ, sưng đỏ. Tôi từng hỏi bà ấy tại sao lại nghiêm trọng như vậy, bà ấy nói là do hồi nhỏ gia đình nghèo khó, mùa đông làm việc bị cóng tay, nên tôi càng thương bà ấy hơn.
"Cốc cốc cốc." Tôi gõ cửa.
Người mở cửa không phải mẹ nuôi, mà là cái tên răng vàng chóe kia.
Ông ta nhìn thấy tôi thì nhe răng cười trước, mùi t.h.u.ố.c lá và rượu xộc vào mũi khiến tôi chỉ muốn nôn mửa.
Ông ta nhìn thấy những thứ tôi xách trên tay thì giật lấy, đặt xuống đất săm soi.
"Ôi, cho cái thằng... cho bà ta nhiều thứ tốt như vậy, bà ta dùng được không. Mày đúng là hiếu thảo đấy. Sao không hiếu thảo với bố nuôi mày đây, mua cho tao chai rượu nào."
Tôi cảm thấy mình sắp nôn ra đến nơi. Tôi vội vàng nhíu mày, véo vào huyệt hổ khẩu, cố gắng kìm nén ý muốn đ.ấ.m vào mặt ông ta.
“Mẹ nuôi của tôi đâu?”
“Ra ngoài mua rượu rồi.” Ông chú răng vàng chọn xong lấy ra một quả táo c.ắ.n cái "rộp": “Lát nữa mày hãy quay lại.” Nói rồi ông ta đóng sầm cửa lại.
Tôi cứ ở nhà đợi mãi, đến hơn sáu giờ tối mới nghe thấy tiếng mở khóa. Tôi vội vàng mở cửa ra, nhìn thấy mẹ nuôi đang xách một bầu rượu và đang móc chìa khóa.
Bà ấy nhìn thấy tôi thì ngẩn người ra một lát rồi cười: “Con trai về rồi! Trông khỏe hơn, cũng đẹp trai hơn rồi.”
Tôi nhìn mẹ nuôi, cảm thấy dạo này bà ấy gầy đi rất nhiều.
Mặc dù vẫn giữ vẻ ngoài cao lớn, nhưng hai má lại hóp đi đáng kể, làm nổi bật thêm những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt. Bà ấy trông rất mệt mỏi, dù trong ánh mắt có ý cười nhưng không che giấu được vẻ tiều tụy. Quầng mắt thâm sì, khóe miệng còn có vết bầm tím.
“Mẹ nuôi, dạo này mẹ không khỏe sao?” Tôi vội bước ra hỏi.
“Dạo này ngủ không được ngon, không sao đâu.” Mẹ nuôi vỗ đầu tôi.
“Con lớn thật rồi… thật sự… thật sự đã lớn rồi.” Mẹ nuôi nhìn tôi cười không ngớt: “Mẹ vào nhà trước đây, trưa mai chúng ta nói chuyện tiếp. Lát nữa chú con sẽ tỉnh dậy.”
Tôi mấp máy môi nhưng không nói gì, nhìn mẹ nuôi mở cửa, từng bước chậm rãi đi vào. Trước khi đóng cửa, bà ấy còn quay sang nở một nụ cười an ủi với tôi.
Nhất định gần đây mẹ nuôi đã bị bắt nạt.
Buổi tối, tôi ăn cơm xong, nằm trên ghế sofa chơi game với bạn bè, đang chơi rất vui thì đột nhiên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên. Tôi thầm kêu không ổn, lập tức cầm chìa khóa chạy ra ngoài.
Kể từ lần trước tôi gõ cửa c.h.ế.t sống mà không ai mở, tôi đã để ý và lén lút đ.á.n.h thêm một chiếc chìa khóa nhà mẹ nuôi, nhưng tôi chưa bao giờ sử dụng, chỉ để đề phòng những chuyện tương tự như hôm nay xảy ra.
Tôi đẩy cửa phòng ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.
Mẹ nuôi bị ông chú răng vàng đè dưới thân, trên cổ bị thòng một sợi dây. Ông chú răng vàng một tay siết chặt sợi dây, một tay vung roi da quất mạnh vào người mẹ nuôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bien/chuong-4.html.]
Có lẽ mẹ nuôi đã bị siết đến nửa mê nửa tỉnh, trong cổ họng phát ra tiếng khò khè.
Tôi vội vàng xông tới, đẩy mạnh ông chú răng vàng ra, đ.ấ.m thẳng vào bụng ông ta một cú thật mạnh.
Mẹ nuôi lấy lại được không khí, thấy là tôi thì luống cuống nhặt chiếc váy ngủ vương vãi gần đó mặc vào.
Người thường xuyên nghiện rượu có thể chất rất kém, một cú đ.ấ.m đã khiến ông ta không thể cử động.
Tôi vội đỡ mẹ nuôi dậy, lo lắng hỏi: “Mẹ sao rồi? Sao ông ta dám đ.á.n.h mẹ như vậy? Con sẽ báo cảnh sát, con báo ngay bây giờ. Đồ súc sinh này!”
Tôi tức giận run rẩy rút điện thoại ra chuẩn bị gọi 110, nhưng mẹ nuôi giật lấy điện thoại của tôi.
“Đừng báo cảnh sát Tiểu Trì, đừng báo cảnh sát.”
“Mẹ nuôi, mẹ hồ đồ rồi, loại người này sẽ không chừa đâu, mẹ tha thứ cho ông ta một lần, lần sau ông ta còn dám làm nữa!”
“Mẹ biết, mẹ biết, Tiểu Trì đừng báo cảnh sát, đừng báo cảnh sát…” Mẹ nuôi vẫn nắm chặt điện thoại của tôi, lặp đi lặp lại cùng một câu nói một cách lộn xộn.
Lúc này, một sợi dây nịt từ phía sau thòng vào cổ tôi, sau đó một lực mạnh ở sau lưng kéo tôi ngã ngửa xuống đất.
Mạng sống bị siết chặt, tôi dùng hai tay nắm chặt sợi dây nịt cố gắng kéo ra nhưng không tài nào dùng được sức.
Ông chú răng vàng cười khẩy một cách ghê rợn phía sau: “Thằng ranh con còn dám đ.á.n.h tao, xem ông đây g.i.ế.c mày.”
Vừa nói ông ta vừa siết chặt hơn, hơi thở hôi thối phả vào má tôi, trước mắt tôi xuất hiện những đốm trắng, cảm thấy gân xanh trên trán nổi lên, mặt chắc chắn đã chuyển sang màu tím xanh. Hai chân tôi run rẩy trên sàn nhà, vô vọng giãy giụa, nhưng không thể thoát ra được…
Chỉ nghe thấy tiếng “Bốp”.
Tôi vội ngồi dậy quay đầu lại nhìn. Trên trán ông chú răng vàng chảy máu, mặt vẫn giữ nguyên vẻ hung tợn, “rầm”, ông ta ngã sấp mặt xuống đất.
Mẹ nuôi đang cầm một chiếc gạt tàn t.h.u.ố.c lá nặng trịch đứng phía sau ông ta. Sau đó, do dùng lực quá mạnh, chiếc gạt tàn nặng nề kia nứt “cạch” làm đôi. Một nửa rơi "choang" xuống đất, một nửa vẫn bị mẹ nuôi nắm chặt trong tay.
“Á!” Bà Lưu, người mò sang hóng chuyện, hét lên một tiếng chói tai, lăn lê bò trườn chạy lên lầu.
Tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương hòa vào nhau, hú vang vọng tới. Sau khi bà Lưu chạy lên lầu thì đã gọi điện báo cảnh sát.
Các nhân viên y tế dùng cáng khiêng tôi và ông chú răng vàng lần lượt đưa lên xe. Một y tá nhẹ nhàng hỏi mẹ nuôi có cần xử lý vết thương không, bà ấy im lặng lắc đầu.
Bà ấy được y tá dìu xuống lầu, nhìn tôi được khiêng bằng cáng vào xe cứu thương, bà ấy cũng đi theo và ngồi vào trong.
Tôi đã cảm thấy tốt hơn nhiều, ngồi dậy nói với mẹ nuôi: “Mẹ nuôi, mẹ đừng sợ, chúng ta không làm gì sai cả, mẹ là phòng vệ chính đáng.”
--------------------------------------------------