Dì Vương hơi căng thẳng, bà ấy không trả lời câu hỏi của bố tôi, mà ngập ngừng vài giây, sau đó với vẻ mặt quyết tâm nói: “Thầy Trì, em muốn theo thầy.”
7.
Bố tôi đứng bật dậy, giận dữ quát lên: “Hồ đồ!”
Dì Vương cũng đứng dậy, đưa tay kéo cánh tay bố tôi: “Thầy Trì, bao năm nay thầy cho em tiền, cho em đi học đọc sách, không có thầy thì không có em, em liều mạng học hành cũng vì thầy. Em… em biết thầy đã kết hôn có con rồi, nhưng em, em có thể theo thầy, cùng nhau chăm sóc thầy không?”
Bố tôi tức giận giằng tay ra khỏi tay của dì Vương, đầu gối ông va vào ghế phát ra tiếng “đùng” to. Bố tôi đưa tay muốn đỡ bà ấy dậy nhưng lại không biết phải làm sao, tay run rẩy một lúc rồi xách cặp tài liệu lên, giọng cao thêm tám độ nói: “Thầy giúp em không cần em báo đáp, em có được ngày hôm nay cũng là do chính em nỗ lực, thầy rất yêu con trai và vợ của thầy. Hơn nữa em… tóm lại sau này em đừng đến tìm thầy nữa, hãy tự lo cho bản thân đi!” Nói rồi ông đẩy cửa bước ra.
Bố tôi không nhìn thấy, dì Vương ngã xuống đất, tay vịn vào ghế, âm u nhìn chằm chằm vào bóng lưng bố tôi, các ngón tay nắm chặt lại, rỉ ra một chút máu.
Từ đó về sau, bố tôi bắt đầu tránh mặt không gặp bà ấy. Bà ấy chỉ có thể lén lút đi theo bố tôi, đứng từ xa nhìn ông.
Nhìn bố tôi ôm tôi xuống lầu đi dạo cùng mẹ, nhìn bố tôi đi chợ mua thức ăn, nhìn bố tôi chơi bóng rổ cùng học sinh trong sân trường lúc giải lao…
Cuối cùng, một ngày nọ, dì Vương gọi điện thoại công cộng cho bố tôi. Đại ý là, bố bà ấy đã tìm thấy bà ấy, muốn kéo bà ấy về, bà ấy trốn ở một nơi không dám về nhà, đã đói mấy ngày rồi.
Dù sao bố tôi cũng là người đơn thuần, không đành lòng để bà ấy vừa thoát khỏi móng vuốt của quỷ dữ lại bị kéo về. Thế là ông vội vàng mua đồ ăn thức uống rồi chạy đến nơi dì Vương nói.
Ai mà ngờ được, chuyến đi đó lại là con đường xuống suối vàng.
Dì Vương trốn trong góc tối của tòa nhà bỏ hoang, nhìn thấy bố tôi bước vào, không nói một lời đã cầm thanh sắt đ.á.n.h mạnh vào sau gáy bố tôi. Lúc đó bà ấy chỉ muốn đ.á.n.h ông bất tỉnh rồi đưa về làng. Làng bà ấy hẻo lánh, ông sẽ không trốn thoát được.
Nhưng cú đ.á.n.h này quá mạnh, dì Vương đưa tay đặt dưới mũi bố tôi dò xét, phát hiện không còn hơi thở nữa.
Bà ấy sững sờ ngay lập tức, người cứ thế bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi ư?
Dì Vương không cam tâm, cũng không nỡ lòng chôn cất bố tôi, dù là đã c.h.ế.t, bà ấy vẫn muốn giữ bố bên cạnh.
Nhưng một t.h.i t.h.ể có mục tiêu quá lớn, phải làm sao đây? Thế là bà ấy nghĩ đến việc chặt xác.
Bà ấy muốn mang đi một phần của bố tôi, muốn bố tôi ở bên bà ấy thật lâu thật lâu, muốn bố tôi dùng đôi mắt của ông nhìn bà ấy, bầu bạn với bà ấy trọn đời.
Đêm khuya, trăng tàn treo cao trên bầu trời, bên trong tòa nhà bỏ hoang vắng lặng, tiếng rìu rơi xuống đất choang choảng và tiếng mèo hoang kêu bên ngoài tòa nhà cũ đan xen vào nhau, vang vọng hồi lâu trên không trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bien/chuong-7.html.]
Sau khi xử lý xong mọi chuyện, dì Vương thở dốc ngồi bệt trên mặt đất ngơ ngẩn nhìn xung quanh rất lâu. Một lúc sau, cuối cùng bà ấy cũng bình ổn hơi thở và lấy lại được sức, run rẩy đứng dậy dọn dẹp mặt đất bừa bộn.
Bà ấy đã nghĩ kỹ rồi, trường học là nơi họ gặp nhau, cũng là nơi cô được cứu rỗi, thầy Trì của bà ấy nên ở đó.
Dì Vương kéo lê cái túi lợi dụng trời tối lẻn vào trường học từ cổng sau. Thời đại đó, điện thoại di động còn chưa phổ biến, camera giám sát lại càng ít ỏi đáng thương.
Bà ấy đi một vòng quanh sân tập, lần lượt vứt cái túi vào thùng rác ở góc sân tập, sau đó bỏ đi.
Hiện trường c.h.ặ.t x.á.c cũng không cần phải xử lý quá kỹ, vì tòa nhà bỏ hoang đã được định là sẽ cho nổ tung và san bằng để xây mới vào ngày hôm sau.
Nghe nói tòa nhà đó sẽ được xây thành khu biệt thự kiểu Tây đầu tiên của địa phương, một khu nhà giàu có tiếng.
Cùng với tiếng nổ của tòa nhà bỏ hoang vào sáng sớm, xe cảnh sát rú còi chạy đến trường học của bố tôi để khám nghiệm hiện trường. Kể từ đó, vụ án trở thành một án treo.
“Không đúng!” Tôi nghe xong lập tức phản bác.
8.
Không hiểu sao, khi cảnh sát nghe tôi phản bác lại lộ ra vẻ mặt như đã lường trước.
“Cháu nghe mẹ cháu nói bố cháu là một người đàn ông khỏe mạnh, còn... Dù Vương dù có cao lớn đến đâu cũng chỉ là phụ nữ, ngay cả khi bà ta đã... đã c.h.ặ.t x.á.c bố cháu rồi thì nó vẫn rất nặng. Thời đó làm gì có nhiều xe hơi riêng, làm sao bà ta có thể tự mình khuân vác được! Cháu biết rồi! Là ông chú răng vàng! Là ông ta! Ông ta là đồng phạm đúng không?”
Cảnh sát Tống im lặng lắc đầu.
“Không phải ông ta.” Cảnh sát Tống nói: “Năm đó ông ta đi làm công ở tỉnh ngoài, có nhân chứng chứng minh thời gian. Hơn nữa, ông chủ công trường cũng biết ông ta, năm đó ông ta lười biếng lại thích uống rượu, để lại ấn tượng rất sâu sắc, nếu không phải thiếu người thì đã bị đuổi việc từ lâu rồi.”
“Vậy tại sao? Bà ta... bà ta đã làm thế nào…” Tôi lẩm bẩm hỏi.
Mẹ tôi đã khóc đến mức không nói nên lời, hoàn toàn dựa vào tôi ở bên cạnh chống đỡ, bà mới không gục ngã.
“Bởi vì... Vương Lệ là đàn ông.” Cảnh sát Tống từ tốn nói.
“Cái gì?” Tôi bật dậy: “Không thể nào, quen biết bao nhiêu năm nay, sao bà ta có thể là đàn ông được?”
Cảnh sát Tống cười khổ: “Là sự thật. Mặc dù năm đó ông ta thích để tóc dài ngang vai, nhưng lại là một người đàn ông đích thực. Tôi đoán bố cháu cũng biết điều này nên mới phản ứng dữ dội như vậy và bắt đầu lẩn tránh hắn. Nên biết rằng vào thời đại đó, chuyện này sẽ bị người ta chỉ trích cả đời, huống hồ bố cháu chỉ có tình thầy trò với ông ta mà thôi.”
--------------------------------------------------