"Tiểu Trì, có chuyện gì vậy?"
"Đúng vậy, nửa đêm rồi có chuyện gì thế?"
Tôi vừa định mở miệng nói, mẹ nuôi đột nhiên lén lút kéo ống tay áo tôi, nhẹ nhàng lắc đầu. Bà ấy không muốn người khác biết.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi im lặng.
"Vừa nãy tôi mở TV hơi to rồi đi tắm, có lẽ Tiểu Trì tưởng tôi gặp nguy hiểm nên mới sang gõ cửa. Tôi ở trong phòng tắm nên không nghe thấy." Mẹ nuôi hắng giọng giải thích.
"Thật sao?" Bà Lưu nghi ngờ thò đầu vào. Tiếc là bà ta quá lùn, tầm nhìn bị mẹ nuôi che khuất, không nhìn thấy tình hình bên trong phòng.
"Vâng, có lẽ cháu nghe nhầm ạ." Tôi cũng nghiêng người bước lên một bước, giúp mẹ nuôi che chắn ánh mắt dò xét của bà Lưu.
"Thôi được rồi, thôi được rồi. Tiểu Trì này, sau này cháu phải nghe cho rõ vào, đừng có hấp tấp thế nữa." Ông Lý ở tầng trên mặc quần đùi, phe phẩy quạt mo, đứng ở bậc thang trên cùng nói: "Tản đi thôi, tản đi." Ông ta vẫy tay, mọi người cùng nhau từ từ đi lên lầu.
Bà Lưu đi đến bậc thang cao hơn lại muốn quay đầu nhìn, mẹ nuôi nhanh tay đóng sầm cửa lại, vỗ gáy tôi.
"Đi, mẹ nuôi sang nhà con."
Bà Lưu không thấy gì, hừ lạnh một tiếng không quay đầu lại nữa.
Tôi cúi đầu dẫn mẹ nuôi về nhà mình.
"Con chắc chắn nghe thấy tiếng gã đàn ông đó c.h.ử.i mắng mẹ." Tôi ngồi đối diện mẹ nuôi, nhìn bà ấy chằm chằm. Giữa mùa hè nóng bức, mẹ nuôi lại mặc quần áo dài che kín mít.
"Mẹ nuôi.” Tôi ngồi xổm bên cạnh bà ấy: "Nếu mẹ bị đ.á.n.h thì đừng sợ, nói cho con biết, chúng ta báo cảnh sát. Cảnh sát nhất định sẽ bắt ông ta."
Bàn tay thô ráp của mẹ nuôi xoa mặt tôi rồi lắc đầu: "Tiểu Trì, mẹ thực sự không bị đánh. Con hiểu lầm rồi."
Một cục nghẹn chặn lại trong cổ họng tôi. Tôi không hiểu tại sao, rõ ràng người đàn ông đó là một kẻ vô dụng, thế mà mẹ nuôi vẫn phải bao che cho ông ta.
Mẹ nuôi đứng dậy đi đến cửa và mở cửa. Bà ấy đứng ở cửa không quay đầu lại, tay nắm lấy tay nắm cửa: "Tiểu Trì, mẹ nuôi thực sự không sao, đừng lo lắng cho mẹ."
Nói xong, bà ấy bước ra ngoài.
Tôi ngồi xổm trên mặt đất, rất lâu sau mới chịu đứng dậy.
Trong suốt hơn một tháng nghỉ hè này, tôi không bao giờ nghe thấy tiếng c.h.ử.i mắng của gã đàn ông đó nữa. Thỉnh thoảng nghe thấy vài tiếng nức nở yếu ớt, nhưng khi tôi nín thở lắng nghe kỹ thì chúng lại biến mất.
Đôi khi ra ngoài nhìn thấy gã đàn ông thô tục với hàm răng vàng khè chào hỏi tôi, tôi đều quay đầu giả vờ không thấy.
"Xí." Gã đàn ông đó sau vài lần bị tôi lạnh nhạt cuối cùng cũng không nhịn được, nhổ một bãi nước bọt sau lưng tôi: "Thói khốn nạn này mà cũng là sinh viên đại học sao?"
Tôi còn chẳng thèm quay đầu lại. Tôi cảm thấy nói chuyện với loại người này thật dơ bẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bien/chuong-3.html.]
Mẹ nuôi vẫn đối xử với tôi như trước, chỉ là thời gian bà ấy ở bên tôi ít hơn. Khi còn độc thân, cơ bản thì bà ấy chỉ ăn hai bữa một ngày, thời gian còn lại đều rảnh rỗi. Giờ có thêm người đàn ông này, bà ấy phải nấu bốn bữa một ngày, chỉ có thể tranh thủ lúc ông ta ngủ trưa mới ra ngoài được.
Hơn một tháng này, dù tôi khuyên nhủ thế nào, mẹ nuôi vẫn một mực không chịu nói mình bị đánh. Tôi thấy trên người bà ấy thật sự không có vết thương rõ ràng nên đành phải thôi.
Trước khi nhập học, mẹ nuôi nhét vào tay tôi một chiếc ba lô mới mua.
"Con trai, cái này đẹp lắm, là thương hiệu đang thịnh hành đấy. Con đeo đi học nhé."
"Cảm ơn mẹ nuôi!"
Tôi vui vẻ nhận lấy, mẹ nuôi cười hiền từ nhìn tôi rồi quay về.
Tôi đeo chiếc ba lô trống rỗng và xách vali đến trường. Lúc kéo khóa kéo ra xem, bên trong có một phong bì, dày cộm nhét một vạn tệ. Tôi hơi sững sờ, vội vàng gọi điện thoại cho mẹ nuôi, nhưng điện thoại báo bận.
Tôi nhìn xấp tiền dày cộp này, cảm thấy hơi ngơ ngác. Mẹ nuôi cho tôi nhiều tiền như vậy làm gì?
Tôi gọi lại một lần nữa, vẫn là báo bận, thế là tôi đành cất điện thoại, nghĩ bụng lát nữa sẽ gọi lại.
Đến trưa ngày hôm sau, hơn 12 giờ, mẹ nuôi mới gọi lại cho tôi, giọng nói trong điện thoại khàn khàn.
"Con trai, sao vậy? Tối qua mẹ ngủ sớm." Mẹ nuôi nói rồi còn hắng giọng một cái.
"Mẹ nuôi, sao mẹ lại cho con nhiều tiền như vậy?" Tôi hỏi.
"Con đã lên đại học rồi, cũng là lúc cần dùng tiền, cho con một ít tiền, con mời bạn bè ăn uống, đi chơi." Mẹ nuôi nói rồi lại hắng giọng.
"Dạ, con cảm ơn mẹ nuôi. Nhưng giọng mẹ làm sao vậy? Không khỏe à? Cảm lạnh sao?"
"Không có gì, hôm qua bật điều hòa bị thổi trúng thôi. Thôi, con bận đi, mẹ không nói chuyện nữa." Mẹ nuôi nói.
"À, vâng." Bà ấy không đợi tôi nói xong đã cúp điện thoại.
Thật kỳ lạ, sao lại vội vàng cúp điện thoại như vậy? Tôi suy nghĩ một lúc nhưng không ra nguyên nhân nên đành bỏ qua.
4.
Thấm thoắt đông qua hè đến, chưa được bao lâu tôi lại được nghỉ đông. Lần này, trước khi về tôi đã mua rất nhiều quà, định mang về cho hai người mẹ của mình.
Dù sao thì bố tôi đã mất từ nhỏ, là hai người mẹ này đã nuôi lớn tôi, đặc biệt là mẹ nuôi, không thân thích gì nhưng lại chu đáo hơn cả mẹ ruột.
Mẹ tôi thường nói với tôi: "Con trai, sau này con phải hiếu thảo với mẹ nuôi như hiếu thảo với mẹ vậy."
Về đến nhà, tôi đặt hành lý xuống, chọn ra những món quà dành cho mẹ nuôi. Có quần áo, khăn quàng cổ, miếng đệm đầu gối, cả kem dưỡng da tay.
--------------------------------------------------