Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hà Biển

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ôi, mày còn có một đứa con trai nuôi cơ à! Trông cũng sáng sủa đấy. Lại đây nào, con trai, qua đây gọi bố nuôi đi." Người đàn ông toét miệng cười, để lộ hàm răng bị khói t.h.u.ố.c lá hun đến vàng khè.

Tôi nhíu mày, không muốn để ý đến ông ta.

"Mẹ nuôi, con ra ngoài tìm bạn học chơi đã, lát nữa sẽ quay lại thăm mẹ."

"Ừ." Mẹ nuôi đáp lời, lại vỗ đầu tôi: "Chú ý an toàn nhé."

Trong ấn tượng của tôi, mẹ nuôi luôn giữ gìn bản thân sạch sẽ gọn gàng. Tóc được búi một cách chỉn chu. Mặc dù bà ấy cao ráo và nhìn khá khỏe mạnh, nhưng khuôn mặt lại hiền từ, sạch sẽ và ôn hòa. Còn người đàn ông kia...

Tôi vừa nghĩ đến cái thân hình lùn tịt, béo ú, cái bụng phệ, hàm răng vàng khè, đôi mắt như hạt đậu xanh lấp lánh vẻ tham lam thô tục, vừa mở miệng đã phả ra mùi hôi thối của t.h.u.ố.c lá và rượu... là tôi lại không kìm được cảm giác ghê tởm về mặt sinh lý.

Mẹ nuôi là một người tốt như vậy, sao lại tìm một kẻ nghiện rượu làm bạn đời, hoàn toàn không xứng chút nào.

Đang suy nghĩ miên man thì tôi đụng phải bà Lưu ở lầu trên đang xách giỏ rau về.

"Chào bà Lưu." Tôi chào hỏi.

"Ôi chao." Bà Lưu nheo mắt nhìn tôi: "Tiểu Trì về rồi à! Nghỉ hè rồi sao?"

"Dạ, cháu vừa rời khỏi nhà mẹ nuôi, chuẩn bị đi tìm bạn chơi ạ."

"Ôi!" Bà Lưu thần bí kéo tôi đến cửa khu tập thể, ghé sát vào tai tôi nói nhỏ: "Cháu biết mẹ nuôi của cháu tìm bạn đời rồi chứ?"

"Cháu biết ạ, vừa thấy rồi." Tôi cũng vô thức nói nhỏ lại.

"Chậc, bà nói cho cháu biết nhé, người đàn ông mà bà ấy tìm không phải là thứ tốt đẹp gì đâu. Buổi tối bà và lão chồng nhà bà thường xuyên nghe thấy tiếng gã đàn ông đó đ.á.n.h Tiểu Vương. Ôi chao, hung dữ đến mức dọa c.h.ế.t người."

"Cái gì? Mẹ nuôi bị đ.á.n.h ư?" Tôi bất giác lớn giọng: "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đã báo cảnh sát chưa?"

"Báo cảnh sát làm gì, hôm sau bà gặp Tiểu Vương thì đã hỏi bà ấy có bị đ.á.n.h không, bà ấy lại không thừa nhận. Ôi chao, sĩ diện quá mà." Bà Lưu vừa nói vừa vẫy tay.

Bà Lưu là một người nổi tiếng lắm chuyện trong khu phố chúng tôi.

Mỗi ngày chuyện bà ta thích nhất là chuyện tầm phào của hàng xóm, nghe được chuyện gì cũng thích thêm thắt gia vị rồi đi kể khắp nơi, chẳng trách mẹ nuôi không muốn nói chuyện với bà ta.

"Vừa hay cháu về nghỉ hè rồi, lát nữa cháu hỏi xem bà ấy bị làm sao, hàng xóm láng giềng mà, có chuyện gì thì nói cho bà biết, bà giúp được sẽ giúp." Bà Lưu vẫn lải nhải, nghe có vẻ muốn tôi điều tra rõ ràng rồi báo lại cho bà ta.

"Dạ, cháu biết rồi. Cháu cảm ơn bà Lưu, cháu đi trước đây ạ." Tôi không muốn nói chuyện nhiều với bà Lưu nên đáp qua loa vài câu rồi chạy đi.

3.

Chiều tối mẹ tôi về, tôi vội vàng kể cho mẹ nghe chuyện của mẹ nuôi.

Mẹ tôi ngược lại không hề ngạc nhiên: "Đúng thế, quả thật mẹ có nghe thấy, nhưng đã hỏi bà ấy rất nhiều lần rồi, bà ấy đều không chịu nói gì. Mẹ có lòng muốn giúp cũng không biết bắt đầu từ đâu. Thật là… lãng phí một người tốt như Tiểu Vương."

Mẹ tôi ăn tối xong đã vội vàng đi ngay, hôm nay mẹ trực ca đêm.

Buổi tối, tôi chơi game một lúc rồi chuẩn bị đi ngủ, bỗng nhiên nghe thấy vài tiếng khóc nức nở như có như không.

Tôi vội vàng nín thở lắng nghe, không có tiếng động nào cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bien/chuong-2.html.]

Vừa định thở phào nhẹ nhõm, tiếng khóc lại xuất hiện. Lần này còn xen lẫn những tiếng cầu xin vụn vặt, sau đó là tiếng dây da quất vào không khí, rồi là tiếng gầm gừ giận dữ của người đàn ông.

"Đồ ch.ó đẻ nhà mày..."

Những câu còn lại nghe không rõ lắm, tôi lập tức nhận ra, không ổn rồi! Âm thanh này phát ra từ nhà mẹ nuôi, gã đàn ông kia đang đ.á.n.h mẹ nuôi!

Tôi vội chạy vào bếp vớ lấy cây cán bột rồi xông ra khỏi phòng, dùng sức đập mạnh vào cửa nhà mẹ nuôi.

Không ai mở cửa.

Tôi áp tai vào cánh cửa, chỉ nghe thấy tiếng nức nở cố ý hạ thấp và tiếng c.h.ử.i rủa không ngừng của gã đàn ông bên trong.

"Đồ tiện nhân ch.ó đẻ nhà mày, sao không khóc nữa đi?" Sau đó là tiếng đồ vật va mạnh vào tường.

Tôi tức đến run cả người, điên cuồng gõ cửa, động tĩnh lớn đến mức tưởng chừng như sắp đạp đổ cánh cửa.

Một lát sau, tất cả hàng xóm trên lầu đều bị đ.á.n.h thức, xôn xao mặc quần áo, bật đèn pin đẩy cửa ra. Cầu thang đột nhiên trở nên náo nhiệt.

"Ai vậy giữa đêm khuya thế này, làm gì đó?"

"Đúng đấy, có cho người ta ngủ không?"

"Hình như là ở dưới lầu!"

"Đi đi đi, xuống dưới xem sao!"

Tiếng bước chân nhanh chóng vang lên, hàng xóm nhao nhao mặc quần áo đi xuống lầu. Tay tôi vẫn không ngừng nghỉ, vẫn tiếp tục dùng sức gõ cửa.

"Mẹ nuôi, mở cửa!" Rầm rầm rầm!

"Mẹ nuôi, mở cửa!"

Bà Lưu là người xuống đầu tiên.

"Tiểu Trì, cháu làm gì giữa đêm khuya vậy?"

Tôi không thèm để ý đến bà ta.

"Ôi chao, Tiểu Vương lại bị đ.á.n.h rồi!" Kèm theo tiếng la hét của bà Lưu, cửa nhà mẹ nuôi mở ra.

Bà ấy mặc đồ ngủ, tóc tai rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt, trong nhà không bật đèn, tối om.

"Mẹ nuôi, sao mẹ không mở cửa? Mẹ có bị đ.á.n.h không?"

Tôi vội vàng kéo cánh tay mẹ nuôi, muốn mượn ánh sáng đèn cảm ứng bên ngoài để nhìn cho rõ.

"Mẹ không sao, không bị đánh, Tiểu Trì, con về đi." Mẹ nuôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tôi vẫn nghe ra được một chút run rẩy.

Tôi nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mặt mẹ nuôi, cảm thấy ánh mắt bà ấy cứ né tránh, không dám nhìn tôi.

Lúc này, hàng xóm đều đã xuống đến tầng ba, đứng trên cầu thang nhìn tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hà Biển
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...