Tôi đi tới, ngồi xuống bên cạnh bà. Mẹ ngẩng đầu lên, hơi căng thẳng nhìn tôi. Tôi đột nhiên nhận ra, mấy năm nay, dù mẹ không nói ra nhưng cái c.h.ế.t của bố vẫn in sâu trong lòng bà.
Tôi nắm chặt đôi bàn tay đan vào nhau của mẹ để an ủi bà: “Không sao đâu mẹ. Nhiều năm như vậy chúng ta đều vượt qua được rồi, đừng lo lắng, có con ở đây.”
Mẹ tôi mím môi, im lặng gật đầu.
Chú Tống đưa cho chúng tôi xem những bức ảnh hiện trường nơi tìm thấy hộp sọ của bố tôi.
Tôi lướt qua một cái, m.á.u trong người tôi như trào ngược về tim, tay chân lạnh toát. Trong ảnh chính là chiếc bể cá lớn ở nhà mẹ nuôi.
Trong bể cá chỉ có hai tảng đá lớn và những con hà biển bám dày đặc trên đá. Tảng đá đã bị cắt một chút, để lộ ra xương bên trong.
Một bức ảnh khác là toàn bộ hộp sọ đã được lấy ra, hốc mắt đen kịt trống rỗng hướng về phía ống kính, im lặng kể lại điều gì đó.
Mẹ tôi ngạc nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt như đang hỏi.
“Tôi nghĩ cậu đã nhận ra rồi.” Chú Tống quan sát tinh tế, đoán được qua thần thái của tôi.
“Là… là bể cá nhà mẹ nuôi…” Tôi nghe thấy giọng mình khản đặc trả lời.
Những năm gần đây, mẹ nuôi rất chú trọng đến ranh giới riêng tư, ngoài tôi và ông chú răng vàng thì không ai đến nhà bà ấy.
Mặt mẹ tôi lộ vẻ kinh hoàng, há hốc miệng, nhìn tôi, nhìn ảnh, rồi nhìn chú Tống: “Chuy… chuyện gì đã xảy ra?”
Tôi ngước nhìn từ bức ảnh lên, chăm chú nhìn chú Tống.
Trước đây chú Tống đã tìm hiểu tình hình hai gia đình chúng tôi, biết mối quan hệ thân thiết giữa chúng tôi. Chú ấy lại thở dài nói: “Sự thật hơi khó chấp nhận, mong cô và cháu cố gắng chịu đựng. Tôi làm cảnh sát bao năm nay, cũng hiếm khi gặp chuyện như thế này.”
Tôi và mẹ tựa vào nhau, nhiệt độ cơ thể xuyên qua quần áo làm ấm lẫn nhau cho cơ thể lạnh lẽo và cứng đờ, vô thức nín thở lắng nghe.
6.
Mẹ nuôi, không, dì Vương sinh ra ở một vùng núi hẻo lánh không tên gần đó, là con của một người làm nghề mổ heo trong làng.
Ngôi làng đó quá nghèo, trẻ con đi học phải vượt qua một ngọn núi lớn, đi bộ hơn chục cây số. Nếu gặp mưa lớn còn dễ xảy ra sạt lở đất, trẻ con lại càng khó đi học hơn.
Bố tôi tham gia hoạt động dạy học tình nguyện do trường đại học tổ chức và được phân về đúng ngôi làng này.
Khi bố tôi đi tàu hỏa hai ngày một đêm, đổi sang ô tô, xe lừa, rồi lại đi bộ vài cây số, cuối cùng cũng đến ngôi làng, đứng ở cổng nhìn thấy những dãy nhà tranh vách đất thấp bé, cửa sổ thì rách nát, đường đất thì chỉ cần đi qua là bụi bay mù mịt, vòi nước lúc có lúc không chảy ra nước vàng khè, khiến bố tôi gần như suy sụp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bien/chuong-6.html.]
Nhưng nhìn những đứa trẻ đứng đón ở cổng với đôi mắt trong sáng và ngây thơ, bố tôi và đồng nghiệp lại mềm lòng. Cứ như vậy, họ bắt đầu một năm dạy học tình nguyện.
Giáo viên tình nguyện cơ bản cũng không phân môn gì, dạy tất cả mọi thứ.
Trong lớp học, trẻ con từ lớp 1 đến lớp 6 đều học chung một phòng. Nhưng hầu hết trẻ em thiếu ý thức học tập, thực ra không nghiêm túc lắm, chỉ là thấy mới lạ.
Dì Vương lại là người khác biệt nhất trong số đó.
Bà ấy học rất chăm chỉ, nếu không phải về nhà giúp bố mổ heo, bà ấy sẽ ôm cuốn từ điển Tân Hoa mà bố tôi tặng để đọc sách và học chữ. Bà ấy luôn lem luốc, tóc dài ngắn lởm chởm. Vì không hay chải đầu tắm rửa nên tóc khô xơ và rối bù.
Một năm sau, bố tôi và đồng nghiệp rời khỏi ngôi làng nghèo khó, trở về thị trấn làm việc.
Trước khi chia tay, bố tôi đã đặc biệt ghi lại địa chỉ nhà cho dì Vương, tặng hết sách vở mang theo cho bà ấy và nói: “Em phải học hành chăm chỉ mới có tương lai, mới có cơ hội thoát khỏi vùng núi này. Sau này, mỗi tháng thầy sẽ gửi tiền cho em đi học, tuyệt đối đừng đưa tiền cho bố em, em phải tự giữ lấy.”
Bố dì Vương chỉ biết mổ heo, nghiện rượu, đ.á.n.h đập vợ con. Cứ mỗi lần dì Vương về nhà là y như rằng bà ấy sẽ trở lại với mặt mày và người đầy thương tích.
Dì Vương gật đầu nói với bố tôi: “Thầy Trì, em sẽ học hành chăm chỉ để ra ngoài tìm thầy.”
“Tốt lắm, thầy chờ em!”
Sự hỗ trợ này kéo dài suốt nhiều năm. Bố tôi là giáo viên nên kiếm không được nhiều tiền, nhưng mỗi tháng đều cố gắng tiết kiệm tiền gửi cho dì Vương.
Lúc đó mẹ tôi là chủ một tiệm sách, bố tôi thường đạp xe đến tiệm sách đọc sách sau giờ làm.
Ông ôn hòa, khiêm tốn, lịch sự và hiểu biết rộng, giảng bài hài hước thú vị, vẻ ngoài sáng sủa đẹp trai. Cả hai lâu ngày nảy sinh tình cảm, không lâu sau thì kết hôn rồi sinh ra tôi.
Sau khi kết hôn, bố tôi rất chăm lo gia đình, tan sở là từ chối mọi hoạt động để về nhà bầu bạn với tôi và mẹ. Hàng xóm láng giềng đều hết lời khen ngợi ông.
Sau này, dì Vương thật sự đã thoát khỏi ngôi làng, tìm được bố tôi.
Khi bà ấy đến văn phòng tìm bố tôi, bố tôi rất vui mừng. Ông vỗ vai dì Vương nói: “Đứa trẻ ngoan, thầy đã không nhìn lầm em!”
Sau đó, dì Vương ở lại thị trấn chúng tôi làm công, thỉnh thoảng sẽ hẹn bố tôi ra ngoài ăn uống trò chuyện về một số vấn đề khó hiểu gần đây. Bố tôi cũng coi bà ấy như học trò của mình, thỉnh thoảng lại khuyên bảo.
Cho đến một ngày… Hôm đó dì Vương hẹn bố tôi đến một quán cà phê mới mở trong vùng, khác ngày thường là bà ấy chọn phòng riêng thay vì ngồi ở đại sảnh.
“Sao vậy Tiểu Vương? Em nói trong điện thoại là có chuyện gì đó nghĩ không thông, là chuyện gì?”
Bố tôi đặt cặp tài liệu xuống ngồi xuống, ông khó hiểu nhìn quanh phòng riêng: “Sao lại ngồi ở đây?”
--------------------------------------------------